Toàn Giới Giải Trí Đều Cho Rằng Tôi Thích Làm Nũng

Chương 10:


trước sau

Chương 10
Ngày thứ mười xem tiền như rác
 
Lúc Sở Tích chặt gạch, góc quay của ống kính được dựng vô cùng đẹp.
 

Hình ảnh đi từ dưới lên, dáng người Sở Tích gầy yếu đứng ngược sáng, cảm giác cả người tăng thêm vài phần tiêu điều và kiên cường, loại góc chết quay từ dưới lên cũng không thể làm giảm giá trị nhan sắc cô, ánh mắt kiên định, sống mũi thẳng tắp, ngay cả góc cằm cũng đẹp đến tinh xảo, không sai li nào.
 
Chỉ thấy Sở Tích giơ tay trái lên cao, duỗi thẳng tay giống cái rìu, tựa như bộ phim truyền hình chính nghĩa chiếu vào buổi trưa, đao phủ cầm một cây đao lớn giơ lên cùng với tiếng “Ha!” vừa dứt khoát vừa sắc bén, chém xuyên không khí. Lúc bàn tay Sở Tích giơ lên cũng vậy, nhỏ mà có lực, tốc độ nhanh như chớp bổ xuống.
 
Trái tim của khán giả ngồi xem qua màn ảnh tựa hồ đều theo cánh tay Sở Tích giơ lên mà nhấc lên theo và rồi khi cánh tay đó hạ xuống thì ngay cổ bọn họ như có một viên đá chặn lại.
 
Loại khí thế ngất trời, duy ngã độc tôn(*) này khiến những người ở hiện trường phải khiếp sợ.
 
(*) Duy ngã độc tôn: Tự đề cao mình.
 
Thời gian phảng phất như ngưng lại trong nháy mắt.
 
Đặc biệt là Triệu Mẫn Thông, tay ôm gạch, miệng há to đến mức có thể nhét vào một quả trứng.
 
Bình luận:

 
[Sao rồi sao rồi? Chặt bể không?]
 
[Chắc chắn là bể rồi, mẹ nó cái góc chết này mà Sở Tích cũng đẹp như vậy a!!!]
 
[Thật ra những cái khác không nói, riêng nhan sắc của Sở Tích thì trước nay tôi đều phục.]
 
[Chặt gạch? Rốt cuộc là ai đã tháo đầu của cô ta xuống vậy???]
 
[Lần đầu tiên nhìn thấy nữ minh tinh chặt gạch trong show thực tế……]
 
[Các người nói xem nếu Lương Yên đến cô ấy có thể chặt bể không?]
 
[Gạch này không phải là đồ giả đó chứ.]
 
[Chắc chắn là giả rồi, vì kịch bản xây dựng nhân vật như vậy nên mới cố ý dùng gạch giả, tưởng chúng tôi là đồ ngốc sao?]
 

[Tôi cũng cảm thấy gạch rất có khả năng là giả, phát trực tiếp thì sao, bây giờ show thực tế nào cũng có kịch bản.]
 
Màn hình rốt cuộc cũng chuyển sang Sở Tích.
 
Khác với tưởng tượng của mọi người là gạch giả sẽ bị bể, Sở Tích sẽ đứng nơi đó mỉm cười, đắc ý vì âm mưu thay đổi hình tượng đã thành công, đằng này mọi người chỉ thấy gạch được Sở Tích đặt trên bàn vẫn còn yên yên tĩnh tĩnh ở nơi đó, hoàn hoàn chỉnh chỉnh, không tổn hao một chút gì, một đợt gió thổi qua, hai viên gạch lẻ loi, nhìn qua có chút hoang vắng.
 
Sở Tích đâu? Sở Tích đâu rồi?
 
Màn hình hướng lên trên tìm không thấy người, quay xuống liền phát hiện cô đang ngồi khum lại.
 
Khi nảy còn khí thế ngất trời duy ngã độc tôn, hiện tại lại ngồi xổm khum người trên mặt đất, gắt gao che lại tay trái vừa chặt gạch, mặt đỏ đến tai.
 
Chỉ thấy biểu cảm của Sở Tích thống khổ, giống như cật lực chịu đựng cái gì đó, nhưng sau khi hít sâu mấy lần vẫn không nhịn được, oa một tiếng, cô khóc.
 
Khóe mắt rưng rưng.
 
Mọi người đầu tiên là im lặng vài giây:
 
[………………]
 
Sau đó:
 
[Ha ha ha ha ha ha ha, mẹ nó ha ha ha ha ha ha ha…]
 
[Chặt khí thế như vậy tôi còn tưởng nó thật sự có thể bể ra, ha ha ha ha ha ha ha]
 
[Má oy!!!! Cô ta dùng sức chặt như vậy vừa tưởng tượng thôi tôi đã đau rồi!]
 
[Nhân vật được trời chọn vẫn không sụp đổ hahahaha, làm sao bây giờ, tôi muốn chuyển thành fan!]
 
[Lầu trên nào nói chương trình sắp xếp kịch bản dùng gạch giả thì tự vả mặt đi nào.]
 
[Gạch giả cái rắm, cậu xem, mấy cục gạch này vừa nhìn đã biết là đồ xịn, sau khi bị chặt đường vân cũng chưa nứt!]
 
[Cho hỏi chương trình có phương thức liên lạc không? Tôi sắp xây nhà, muốn mua loại này!]
 
[Rốt cuộc là Sở Tích lấy dũng khí ở đâu ra mà dám tự mình chặt gạch vậy? Cho bản thân là Lương Anh Tuấn luyện cử tạ sao? (Không có ý nói xấu Lương Anh Tuấn)]
 
[Đau đến khóc luôn, aizzz, thật đau lòng.]

 
Người xem tại hiện trường thấy Sở Tích ngồi xổm xuống co thành một cụm, cuộc thi tạm thời ngừng lại, ngay lập tức có người chạy đến vây quanh.
 
Hôm nay bình luận có chút thay đổi, sau khi cười xong thì phần lớn bình luận là [Đau lòng Sở Tích].
 
Mọi người đều thấy biểu hiện mấy ngày nay của Sở Tích, cho dù thật sự là vì kịch bản thì cô cũng diễn rất tốt.
 
Những thứ khác không nói, ít nhất hiện tại Sở Tích giống như bị người ta tháo mất đầu nhưng lại gây ấn tượng cho người xem rất tốt, dáng vẻ tay không chặt gạch làm cho người ta không thể chán ghét được.
 
Nhóm bác sĩ tiến lên xử lý tay trái của Sở Tích vừa dùng để chặt gạch đến đỏ bừng.
 
Khóe mắt Sở Tích vẫn còn đọng lại nước mắt.
 
Tuy nhiên, bên cạnh những bình luận kiểu [Đau lòng Sở Tích] thì vẫn có vài bình luận quái gỡ.
 
[Ây ya! Còn khóc nữa, nói không chừng là giả bộ đó.]
 
[Chắc chắn là giả bộ, nghĩ nhanh như vậy là có thể thành công tẩy trắng sao? Hahahaha]
 
Vì thế, rốt cuộc cũng có người không nhịn được trả lời:
 
[Nói nhiều thật, Sở Tích đắc tội các người chỗ nào? Tôi cảm thấy biểu hiện của cô ấy gần đây đều khá tốt.]
 
[Đúng vậy đúng vậy, tôi sắp chuyển thành fan cô ấy rồi.]
 
Hiện tại xem ra gạch là thật, nhưng lại có người bắt đầu xoay quanh việc Sở Tích khóc là thật hay giả khóc.
 
Anti-fan cho rằng Sở Tích là giả khóc, cô giỏi nhất là bộ dạng đó, giả mù sa mưa để nhận lấy sự đồng cảm.
 
Fan qua đường nói Sở Tích là khóc thật, tham gia chương trình thực tế gặp xui xẻo nhưng lại rất nỗ lực, thật sự khiến người ta phải yêu mến.
 
Hai bên rất quyết liệt, mãi đến khi có người không nhịn được, tức giận nói:
 
[Đủ rồi! Chuyện này đến khi nào mới kết thúc đây?! Cho rằng chúng tôi chưa từng thấy Sở Tích diễn sao? Cô ấy diễn cảnh khóc đều không rời thuốc nhỏ mắt, cậu kêu cô ấy nhìn vào ống kính diễn cảnh khóc trong ba giây thử xem có được không!]
 
Lời này vừa nói ra, không khí giương cung bạt kiếm lập tức ngừng lại.

 
Im lặng...
 
Im lặng như tờ.
 
Đúng vậy, cho rằng chúng tôi chưa từng thấy Sở Tích diễn sao.
 
Diễn cảnh khóc muốn bao nhiêu giả thì có bấy nhiêu giả, muốn bao nhiêu đơ thì có bấy nhiêu đơ, trước đây từng có người đồn rằng kỹ thuật diễn xuất của Sở Tích rất tệ, ở phim trường không khóc được, toàn dùng thuốc nhỏ mắt.
 
Một người vĩnh viễn không diễn được cảnh khóc như Sở Tích ở chương trình

trực tiếp chặt gạch sau ba giây liền đau đến phát khóc, các người nói là cô ấy giả bộ?
 
Kỹ thuật diễn của Sở Tích tốt như vậy sao????
 
Muốn nói Sở Tích là giả bộ cũng được, vậy mời chúng anti-fan trước tiên hãy thừa nhận Sở Tích đối diện trước ống kính trong ba giây đã khóc được, kỹ thuật diễn như vậy là chuẩn con mẹ nó rồi.
 
Lần đại chiến này của fan qua đường với anti-fan thế kỷ cuối cùng cũng chấm dứt, anti-fan thua.
 
Trang chủ của chương trình trên Weibo đã đem đoạn video này cắt ra, clip Sở Tích chặt gạch không bao lâu liền bước lên hot search.
 
Đoạn clip chỉ ngắn ngủi hai phút được tua lại vài lần.
 
Đầu tiên là Sở Tích bốc trúng thăm chặt gạch, trong khi mọi người chờ cô chơi trò làm nũng bỏ cuộc hoặc trực tiếp đen mặt lại thì Sở Tích yên lặng vận khí đan điền, chuẩn bị tư thế chặt gạch.
 
Tư thế rất tiêu chuẩn, khí thế vô cùng, lúc mọi người còn cho rằng Bạch Liên Hoa số một giới giải trí sắp xé bỏ lớp mặt nạ mà cô xây dựng từ lúc tham gia chương trình này thì một tiếng “Ha!” mềm mại phát ra, gạch không chút sứt mẻ nhưng Sở Tích đã ôm tay ngồi xổm trên đất.
 
Rất nhiều người không xem chương trình bị clip Sở Tích chặt gạch trên hot search thu hút mà tìm video xem hết.
 
[Hahahaha! Cười chết tôi rồi! Thế này cũng thảm quá đi!]
 
[What the fuck! Đây là Sở Tích mà? Tôi rất ấn tượng với cô ta, lần trước xem《 Thử Thách Cực Hạn 》cô ta vẫn luôn làm bộ làm tịch đấy.]
 
[Đây thật sự là Sở Tích! Mọi người hãy xem thử chương trình này đi, tôi đảm bảo Sở Tích hiện tại không giống với lúc trước!
 
—— đến từ một fan qua đường sau khi xem chương trình của Sở Tích]
 
[Mẹ nó, cái người ở lầu trên là fan qua đường của Sở Tích? Sống lâu như vậy mới thấy cô ta cũng có fan, không phải là thuỷ quân đó chứ?]
 
[Thấy ảnh đại diện với tên tài khoản cũng không giống thủy quân trước kia lắm.]
 
[Là fan thật, mọi người đi xem đi, nhìn Sở Tích "được" trời chọn rất thú vị, biểu hiện của cô ấy thật sự rất được lòng fan.]
 
……
 
Quân doanh không có điện thoại, buổi chiều Sở Tích đi ăn cơm mới biết bản thân hôm nay chặt gạch được lên hot search.
 

Tay trái cô sau khi xoa nước đá vẫn còn sưng, bác sĩ nói cũng không phải vấn đề lớn, chịu đau hai ngày rồi sẽ tốt lên.
 
Sở Tích nhìn bàn tay trái của cô sưng phù lên, thà chết cũng không chịu thừa nhận nhìn qua rất giống móng heo.
 
Tưởng tượng bản thân lại lên hot search, Sở Tích không khỏi có chút buồn.
 
Lần trước đỡ ông bác qua đường bị phóng viên chụp lại, sau khi bức ảnh được đăng tải cô liền bị toàn bộ cư dân mạng công kích, bọn họ còn cho rằng ông bác kia là kim chủ của cô.
 
Lần này không biết lại như thế nào.
 
Dù sao cũng không phải là chuyện gì tốt.
 
Sở Tích cầm chén thở dài một hơi, không có điện thoại cũng tốt, không có điện thoại thì cô có thể không cần xem những cái bình luận ném đá đó, có thể nhắm mắt làm ngơ đi.
 
Tối hôm nay có một cuộc thi hát, chiến sĩ của các tiểu đội tập trung lại một chỗ hát nhạc hành quân.
 
Sở Tích ngồi ở hàng đầu tiên, nhìn cô có chút thất thần, giống như còn canh cánh trong lòng chuyện lúc sáng.
 
Đại đội trưởng Vương đi qua: “Sở Tích, làm sao vậy? Hát không hay à?”
 
Sở Tích sợ nhất là đại đội trưởng Vương, sợ đến mức lập tức ngồi nghiêm chỉnh lại, nhưng khi nhìn thấy gương mặt nghiêm túc của anh ta, rốt cuộc cô cũng không nhịn được, quyết định hỏi vấn đề quấy nhiễu cô cả ngày nay.
 
Sở Tích ủy khuất: “Đại đội trưởng, phần lực lượng đột kích vì sao lại yêu cầu chặt gạch?”
 
“Cơ bản là chặt không bể, một cửa thử thách này còn ý nghĩa gì nữa.”
 
Buổi sáng vì cô bị thương nên sát hạch tân binh tạm thời được hủy bỏ.
 
Đại đội trưởng Vương nhìn Sở Tích, gương mặt cô dưới vành nón vẫn trắng nõn mặc cho đêm đen, anh ta cũng không trực tiếp trả lời mà đi đến bãi đất trống bên cạnh tìm một viên gạch.
 
Sau khi đem gạch về liền ngồi xổm trước mặt Sở Tích, anh ta đặt một phần gạch lên đầu gối mình rồi giơ tay trái lên, mạnh mẽ bổ xuống.
 
Viên gạch phát ra âm thanh bị vỡ.
 
“Hay lắm!” Có chiến sĩ hô to.
 
Đại đội trưởng Vương nhặt hai mảnh gạch vừa bị anh chặt lên, anh ta đứng dậy, nhìn thoáng qua Sở Tích đang ở trạng thái trợn mắt há mồm, nhẹ nhàng nói: “Đây chỉ là kiến thức cơ bản thôi.”
 
Sở Tích nhìn hai mảnh gạch trong tay đại đội trưởng Vương, cả người đều cảm thấy không tốt.
 
Không phải cơ bản chặt không bể, mà là ở chỗ chỉ có mày chặt đến sưng tay cũng không bể mà thôi.
 
Mày đúng là đồ bỏ đi.
 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện