Toàn Giới Giải Trí Đều Cho Rằng Tôi Thích Làm Nũng

Chương 21:


trước sau

Chương 21
Ngày thứ hai mươi mốt xem tiền như rác
 
Không gian bên trong xe cực kỳ rộng, tài xế trung niên được đào tạo rất tốt, hai tay vẫn luôn đặt trên vô lăng, mắt nhìn thẳng về phía trước, bất kể phía sau có âm thanh hay động tĩnh gì cũng tuyệt đối không nhìn kính chiếu hậu.
 

Lực tay của Cố Minh Cảnh rất lớn, Sở Tích bị cái tay này nắm gáy nên nhất thời không thể tránh thoát, cô nức nở, nắm tay không ngừng đánh lên ngực anh lại giống như đánh lên bông, người đàn ông này một chút cũng không có phản ứng.
 
Cuối cùng Sở Tích có hơi nóng nảy, cắn một cái lên môi Cố Minh Cảnh, người đàn ông lập tức ăn đau, lúc này mới buông ra.
 
Tiếp theo, một tiếng “Chát” giòn vang.
 
Đầu Cố Minh Cảnh hơi lệch, lòng bàn tay Sở Tích cũng đau âm ỷ.
 
Tài xế trung niên vẫn luôn nhìn thẳng phía trước, sau khi nghe thấy âm thanh này cả người liền cứng đờ.
 
Trong xe cực kỳ yên tĩnh, âm thanh thở dốc của Sở Tích đặc biệt rõ ràng, mãi đến khi cô cảm thấy lòng bàn tay phải ẩn đau mới ý thức được bản thân vừa mới làm gì. Sở Tích lập tức xoay người muốn mở cửa xe rời đi, nhưng lại phát hiện cửa xe đã khóa từ lúc nào.
 
“Mở cửa.” Sở Tích nghiêng người nói với tài xế ngồi phía trước.
 
Tài xế ngoảnh mặt làm ngơ đối với lời nói của cô, giống như chưa từng nghe thấy, ngồi thẳng lưng không nhúc nhích.

 
Sở Tích lại gạc khóa xe thêm hai lần nữa nhưng cũng vô ích, cô nắm nắm tay phải, sau đó cẩn thận xoay người lại.
 
Lúc này Cố Minh Cảnh đang nhìn cô, mày anh hơi nhíu lại, đôi mắt hẹp dài, con người đen nhánh không thấy đáy, áp lực toàn thân phát ra mạnh đến nỗi không khí xung quanh dường như đều đóng băng lại.
 
Lúc này Sở Tích mới bắt đầu sợ hãi thật sự, vẫn luôn không ngừng dịch chuyển ra xa Cố Minh Cảnh, cuối cùng gần như là đem toàn bộ cơ thể dán lên vách xe, một tay còn không ngừng gạc khóa xe, giống như cầu nguyện cửa xe có thể bị cô mở ra trong chớp mắt, sau đó mở cửa chạy đi.
 
Lần trước ở khách sạn tranh luận một hồi còn chưa tính, lần này cô vậy mà lại động tay đánh Cố Minh Cảnh.
 
Cô đánh kim chủ tiền nhiệm.
 
Cô tự tay đánh kim chủ tiền nhiệm hô phong hoán vũ tài sản kếch xù.
 
Cô tự tay đánh kim chủ tiền nhiệm mà trước kia ngay cả nói chuyện lớn tiếng với anh ta cô cũng không dám.
 
Cố Minh Cảnh dịch chuyển người.
 
Sở Tích lập tức căng thẳng, cả người cô cứng đờ, ánh mắt nhìn Cố Minh Cảnh giống như thú nhỏ đối mặt với kẻ thù, rõ ràng là tràn ngập sợ hãi nhưng lại không muốn yếu thế.
 
Người sai rõ ràng là anh ta, dựa vào cái gì vừa lên xe anh ta liền nhào đến hôn cô.
 
Cố Minh Cảnh nhẹ nhàng nghiêng người về phía Sở Tích dò xét.
 
Sở Tích lập tức không tự chủ được “hớ” một tiếng, tay nắm chặt phía dưới ghế dựa, cực lực áp chế nỗi sợ hãi.
 

Cô cho rằng Cố Minh Cảnh sẽ càng tiến lại gần hơn nhưng không ngờ anh ta ngồi lại như cũ, giống như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra, nhàn nhạt nói với tài xế: 
 
“Lái xe.”
 
Trong xe rất yên tĩnh, hai người đều không nói chuyện, trên đường đi Sở Tích giống như ngồi trên đống lửa, rốt cuộc xe cũng ngừng trước cửa một nhà hàng tư nhân.
 
Sở Tích cũng không lạ nơi này.
 
Trước kia cô và Cố Minh Cảnh đã đến nhà hàng này vài lần, bên ngoài thoạt nhìn không có gì nổi bật nhưng nhà hàng này không phải lúc nào cũng nhận khách, họ chỉ nhận khách đã hẹn trước, hơn nữa mỗi ngày chỉ tiếp đãi vài bàn. Dù có nhiều tiền đi nữa nhưng không hẹn trước cũng vô dụng, dĩ nhiên, giá một ly nước chanh ở đây cũng đắt đến nỗi Sở Tích phải mắng thầm.
 
Sở Tích không ngờ Cố Minh Cảnh sẽ mang cô đến đây, bất đắc dĩ đành phải căng não đi vào.
 
Hai người ngồi đối diện, nhân viên phục vụ đem một chén canh cá đặt lên bàn: “Hai vị dùng từ từ.”
 
Sở Tích vẫn ngồi bất động, Cố Minh Cảnh đã cầm đũa lên: “Ăn đi.”
 
Vì thế Sở Tích hoàn toàn rơi vào mông lung.
 
Cố Minh Cảnh đến nhà trọ chờ cô, sau đó giống như tội phạm bắt cóc đem cô trói lên xe, ăn một cái tát cũng không có phản ứng, dọc đường đi không nói lời nào khiến cô sợ đến mức tim muốn vọt ra ngoài. Kết quả, mục đích cuối cùng chính là mang cô đến đây ăn cơm?
 
Cố Minh Cảnh đã ăn được một đũa, phát hiện Sở Tích ngồi đối diện vẫn ngây ra, ngay cả tay cũng chưa đặt lên bàn.
 
Anh buông đũa, nhíu mày hỏi: “Không hợp khẩu vị?”
 
Sở Tích lắc đầu, cô nghĩ nghĩ rồi cầm đũa lên gắp món vừa rồi Cố Minh Cảnh đã ăn.
 
Bầu không khí của bữa cơm rất kỳ dị, mỗi món mà Sở Tích ăn đều là chờ Cố Minh Cảnh gắp trước rồi cô mới dám ăn.
 
Cô sợ Cố Minh Cảnh hạ độc trong đồ ăn, sợ anh ta muốn độc chết cô.
 
Sau khi cơm nước xong liền đi về, lúc này Sở Tích mới bị trợ lý Cao tìm nói chuyện.
 
“Cô Sở.” Trợ lý Cao cười thân thiện, “Cô cũng thấy thái độ của tổng giám đốc Cố rồi đấy, nói vậy chắc cô cũng hiểu được ý tứ của tổng giám đốc Cố.”
 
Anh ta giống như có ma thuật, vừa nói vừa lấy một tờ giấy từ phía sau ra, bên trên viết đầy chữ, đưa đến trước mặt Sở Tích: “Đây là hợp đồng tổng giám đốc Cố đã soạn lại, điều kiện so với hợp đồng trước đó của cô tốt hơn rất nhiều, cô xem kỹ lại đi, nếu không có vấn đề gì thì ký tên luôn.”
 
“Tổng giám đốc Cố thật sự rất để tâm đến cô, cô xem chỗ này, ‘Không ngoại trừ khả năng sau này trở thành bạn gái’, đây là chính miệng tổng giám đốc Cố cố ý dặn dò thêm vào.”
 
Đầu tiên Sở Tích ngây ra, sau đó nghe được câu ‘Không ngoại trừ khả năng sau này trở thành bạn gái’ kia, đột nhiên cười ra tiếng.
 
Nói vậy thì Cố Minh Cảnh đưa cô đi ăn cơm không phải là mục đích cuối cùng, cái hợp đồng này mới là mục đích cuối cùng.
 
Không ngoại trừ khả năng sau này trở thành bạn gái, nhượng bộ đến như vậy à, có phải cô còn phải quỳ xuống cảm tạ ân đức của tổng giám đốc Cố?
 
Sở Tích nhịn xuống cảm xúc muốn lật bàn ngay bây giờ, hít một hơi, nhìn trợ lý Cao: “Trợ lý Cao, có phải anh cảm thấy bộ dạng tôi rất giống tình nhân không?”
 
Trợ lý Cao: “?”

 
Sở Tích: “Cố Minh Cảnh có phải cũng cảm thấy bộ dạng tôi rất giống tình nhân không? Trời sinh ra là mạng tình nhân?”
 
Trợ lý Cao hiểu ý, vội vàng khuyên nhủ: “Cô Sở, đây là chuyện tốt, cô lần nữa…”
 
“Đưa chuyện tốt này cho anh, anh có muốn hay không?” Sở Tích ngắt lời trợ lý Cao, cô hỏi lại.
 
Trong lúc nhất thời, trợ lý Cao không trả lời được.
 
Sở Tích bắt đầu bực mình: “Ai thích ký thì ký, anh ra bên ngoài hét lên thử xem, bảo đảm có vô số người nguyện ý ký.”
 
Sở Tích cũng không quay đầu lại mà đi ra ngoài, trợ lý Cao đuổi theo hai bước: “Ây da cô Sở, cô Sở, cô…”
 
“Ây da!” trợ lý Cao cầm chặt hợp đồng nhìn bóng lưng Sở Tích, thất bại dậm chân.
 
Sở Tích tự bắt xe về nhà.
 
Chuyện đầu tiên cô về nhà chính là lấy điện thoại ra gọi cho bà nội.
 
Mỗi lần về nhà bà nội đều nhắc đến cháu rể.
 
Biểu cảm Sở Tích chết lặng, rốt cuộc cũng nói ra câu nói có thể khiến cô cảm thấy được giải thoát:
 
“Bà nội, con và Cố Minh Cảnh đã chia tay.”
 
********
 
Hai ngày sau là thứ hai, chương trình 《 Chúng Ta Là Bạn Học 》 ghi hình đúng dự kiến.
 
Chương trình được ghi hình tại một ngôi trường công lập trong thành phố. Vì là thứ hai nên có không ít xe riêng và xe điện đậu trước cổng trường, học sinh mặc đồng phục nối nhau đi không dứt, nói chuyện ríu rít vô cùng náo nhiệt.
 
Sở Tích mặc đồng phục mà tổ chương trình đã đưa cho cô trước đó, trên lưng đeo cặp sách, đứng trước cổng trường ngẩng đầu nhìn bảng hiệu.
 
Bởi vì mặc đồng phục nên đám học sinh vội vàng đến lớp cũng chưa ai chú ý đến cô. Trước cổng trường có nhân viên bảo vệ kiểm tra thẻ học sinh, Sở Tích thấy phía trước có một bạn học nhuộm tóc đã bị ngăn lại, cô đi đến cổng, ngoan ngoãn đem thẻ mà tổ chương trình phát cho nhân viên bảo vệ xem.
 
Nhân viên bảo vệ dường như cũng không nhìn, trực tiếp khoát tay nói: “Vào đi.”
 
Đúng 8 giờ sáng, tập đầu tiên của《 Chúng Ta Là Bạn Học 》chính thức phát sóng.
 
So với mức độ náo nhiệt khi phát sóng 《 Trái Tim Dũng Cảm 》 mà nói thì lượng người xem qua mạng của《 Chúng Ta Là Bạn Học 》 chỉ khoảng vài chục ngàn, thậm chí còn kém hơn một số người nổi tiếng trên mạng livestream, vô cùng thê thảm.
 
Bình luận ít đến nỗi có thể đếm được, vài cái trôi thưa thớt trên màn hình, trên cơ bản đều là fans của Sở Tích. Nhưng như vậy cũng có chỗ tốt, so với những

bình luận cãi nhau nảy lửa của các chương trình khác thì《 Chúng Ta Là Bạn Học 》 đa số chỉ có fan mới xem, cho nên khu bình luận đặc biệt hài hòa, trong năm bình luận thì trên cơ bản có ba cái là của fans Sở Tích, còn lại hai cái thì một là người qua đường, hai là fan của khách mời khác.
 
Trước đó fanclub Gạch đã phát thông báo, nhắn mọi người có rảnh thì lên xem chương trình, cổ vũ Tích Bảo.

 
[ Gạch đến xem Tích Bảo nè  ]
 
[ Hóng Sở Tích! ]
 
[ Bạn học cao trung Sở Tích đến rồi!! ]
 
…...
 
Ngay khi chương trình được phát trực tiếp, chỉ thấy bốn vị khách mời đã đứng trên bục giảng, đang nói chuyện với chủ nhiệm lớp.
 
Vì thế có người bình luận:
 
[ Sao lại thế này? Không phải nói có tổng cộng năm khách mời sao? ]
 
[ Nghe nói bởi vì chương trình này mắt thường có thể nhìn thấy được hồ ly nên có người phút chót nuốt lời không đến. ]
 
[…… Được rồi! ]
 
Hiện trường, chủ nhiệm lớp là cô Triệu thấy các bạn học bên dưới kích động nhìn bốn người trên bục liền vỗ vỗ tay: “Im lặng!”
 
Chủ nhiệm vừa nói xong, các bạn học phía dưới lập tức giống như một bầy chim cút nhỏ trật tự lại.
 
Cô Triệu: “Tuần trước đã nói qua với mọi người, đây là bốn bạn học mới chuyển đến lớp chúng ta, những ngày tiếp theo bọn họ sẽ cùng các bạn lớp 1-3 chúng ta học tập và sinh hoạt, trở thành thành viên của lớp 1-3, mong các bạn phía dưới cho phép bốn bạn học này tự giới thiệu một chút, hoan nghênh mọi người.”
 
Các bạn học vỗ tay ầm ĩ.
 
Bốn học sinh mới chuyển đến lớp học hôm nay có hai nam hai nữ. Nam thì một người là diễn viên không nổi tiếng, tên Đỗ Siêu, người còn lại thì có chút tiếng tăm trên mạng, tên Hàn Thiệu Văn. Nữ thì một người cũng nổi tiếng trên mạng, tên Hồ Tiểu Tinh, còn một người…
 
Đa số ánh mắt của các bạn học trong lớp đều dừng trên người nổi tiếng nhất là Sở Tích. Thật ra cho dù Sở Tích không phải là người nổi tiếng nhất thì ánh mắt của mọi người vẫn tập trung lên người cô.
 
Hoa hậu giảng đường của bọn họ cũng không đẹp như vậy đâu.
 
Điểm đặc biệt chính là ba vị khách mời trước đó hoặc là nhuộm tóc hoặc là trang điểm, cùng với bộ đồng phục học sinh trên người không hợp cho lắm. Chỉ có Sở Tích là khác, kiểu tóc ngắn thời học sinh thanh thuần, khuôn mặt nhỏ sạch sẽ hầu như không có trang điểm, sáng sớm da mặt trắng nõn như lòng trắng trứng, trách không được vừa rồi khi tiến vào cổng trường nhân viên bảo vệ cũng không kiểm tra thẻ của cô, gương mặt này nếu đứng cùng các bạn học khác quả thật là không hề khác biệt.
 
Bình luận:
 
[ Tích Bảo nhìn rất trẻ nha~ ]
 
[ Mặt mộc trước sau như một ]
 
[ Sở Tích là hoa khôi lớp 1-3 hihihi ]
 
[ Đúng là không hề khác biệt, nhưng mà tuổi của Sở Tích vốn dĩ cũng không khác mấy so với các bạn học sinh bên dưới. ]
 
[ Học sinh cao trung lớp 1 khoảng mười sáu tuổi, năm nay Sở Tích hai mươi, chỉ kém bốn tuổi mà thôi! ]
 
[ Cái này là tại vì cô ấy không có học đại học, ha ha ha ]
 
Cũng không biết là fans nhà ai bình luận câu không học đại học đó, fans Sở Tích nhìn thấy liền khó chịu trong lòng.
 
Thế nhưng người ta nói là sự thật, bọn họ cũng không thể phản bác lại, bởi vì Sở Tích quả thật 18 tuổi đã ra mắt, không có tiếp tục đi học.
 
Hiện tại người hâm mộ trong giới đều thích khuyến khích thần tượng của bọn họ đi học. Nghề này càng ngày càng coi trọng bằng cấp chuyên môn, fans cũng thích thần tượng nhà mình có bằng cấp, idol tuổi nhỏ một chút hoặc ngôi sao nhí đều được khuyên đi học ở học viện điện ảnh, bằng cao trung của Sở Tích là chưa đủ.

 
Thật ra hai mươi tuổi cũng không phải là quá lớn, dù sao hiện tại cô không kim chủ, tài nguyên cũng không có, thời gian trống rất nhiều, nếu có thể thì đi thi đại học lại thì tốt rồi.
 
Nhưng mà người hâm mộ đối với chuyện này chỉ là suy nghĩ một chút rồi từ bỏ, Sở Tích đã không đi học hai ba năm, nghe đồn thành tích khi học cao trung của cô rất kém, còn giao du với người bên ngoài, sao có thể thi đại học lần nữa.
 
Bốn khách mời theo thứ tự giới thiệu bản thân xong, lần lượt đi đến chỗ ngồi đã được chủ nhiệm lớp sắp xếp trước đó. Chỗ ngồi của Sở Tích nằm ở dãy giữa bên phải, ngồi cùng bàn với cô là một bạn gái đeo mắt kính.

 
Tiết học đầu tiên là của chủ nhiệm lớp. Cô Triệu là giáo viên dạy toán, bà nhìn bốn người bọn họ ngồi xuống xong liền lấy ra một xấp bài thi từ bục giảng.
 
Vừa nhìn thấy bài thi, các bạn học phía dưới lập tức bất an, châu đầu ghé tai lại với nhau.
 
“Mẹ nó mới tiết đầu tiên đã kiểm tra rồi sao?”
 
“Không phải mới kiểm tra tuần trước sao?!”
 
“Cô à đừng mà....”
 
Cô Triệu thấy các bạn học bên dưới bắt đầu lo sợ bất an liền lắc đầu nói: “Yên tâm, hôm nay không có kiểm tra.”
 
Vừa nói xong, toàn bộ các bạn trong lớp lập tức thở phào nhẹ nhõm.
 
Sở Tích nhập gia tùy tục, nhìn thấy các bạn bên cạnh thở phào cũng thả lỏng theo.
 
Không ngờ cô Triệu lại bổ sung thêm một câu: “Đây là bài kiểm tra của bốn bạn học mới, các bạn còn lại lấy bài tập ra làm hết tiết này, mời bốn bạn học mới lên đây nhận bài kiểm tra.”
 
Sở Tích: “………………”
 
Cô nhận bài kiểm tra xong liền trở lại chỗ ngồi, để trên bàn rồi mở ra.
 
Đây là một bài kiểm tra tổng hợp. Cao trung năm nhất vẫn chưa phân ra ban tự nhiên hay ban xã hội, đề kiểm tra bao gồm các môn ngoại ngữ, toán, sinh, hóa, sử, mỗi môn có khoảng hai, ba câu.
 
Các bạn học còn lại bắt đầu mở sách ra vùi đầu làm bài. Vẻ mặt của bốn bạn học mới sau khi nhìn thấy bài kiểm tra cũng khá là đặc sắc.
 
Diễn viên trong suốt(*) Đỗ Siêu sau khi viết tên lên bài làm liền bắt đầu cắn bút, chàng trai nổi tiếng trên mạng Hàn Thiệu Văn vội vàng đi học nên không mang bút, lúc này đang mượn bút của các bạn học xung quanh, cô gái Hồ Tiểu Tinh lật qua lật lại bài kiểm tra sau đó cũng ngồi đơ trên ghế.
 
(*) Trong suốt: không nổi tiếng, không ai biết đến.
 
Bình luận bắt đầu [ ha ha ha ha ha ha ha ] một trận.
 
Sở Tích từ trong cặp lấy ra một chiếc bút, đầu tiên là viết tên cô lên bài kiểm tra.
 
Ống kính chuyển đến gần, mỗi chữ trên bài thi đều rõ ràng trên màn hình.
 
Cuối cùng ống kính dừng tại nơi ghi tên và lớp Sở Tích vừa viết.
 
Không phải chữ ký kiểu rồng bay phượng múa của nghệ sĩ, chữ cô viết vừa đẹp vừa tinh tế.
 
Người xem trực tiếp không nhiều lắm, sau khi cười đủ rồi nhìn về màn hình, lúc này hai mắt đột nhiên phát sáng.
 
Oa ——
 
Chữ Sở Tích đẹp quá ~
 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện