Toàn Giới Giải Trí Đều Cho Rằng Tôi Thích Làm Nũng

Chương 8:


trước sau

Chương 8
Ngày thứ tám xem tiền như rác
 
Nhiệm vụ huấn luyện ngày đầu tiên cũng xem như là nhẹ nhàng, bắt đầu bằng việc luyện tập đội hình đội ngũ, sáu người cao thấp mập ốm không đồng đều, có người đánh tay nhanh cũng có người nhấc chân cao, buồn cười nhất chính là tay chân Đổng Vi, dáng người anh ta là cao to nhất trong nhóm khách mời lại cũng là người không phối hợp được tay chân nhất.
 

“Trước tiên nâng chân phải, đánh tay trái, nhìn tôi.” tiểu đội trưởng Lưu kêu Đổng Vi bước ra khỏi hàng, tự mình đứng bên cạnh dạy anh ta.
 
“Rõ!” Đổng Vi đối chiếu với động tác nâng chân phải đánh tay trái của tiểu đội trưởng Lưu.
 
“Được, đi cùng tôi, chuẩn bị… một-hai-một… một-hai-một… một-hai-một…”
 
Tiểu đội trưởng hô khẩu hiệu rất có tiết tấu, đáng tiếc chỉ thấy Đổng Vi đi không được vài bước thì cánh tay giống như không kiểm soát được, lắc lư hai cái rồi lại đánh cùng hướng với chân.
 
Tiểu đội trưởng Lưu thấy Đổng Vi lại đánh tay chân cùng hướng liền nhịn không được mà nói: “Đồng chí nhìn chân nào của tôi nâng lên thì đồng chí nâng lên giống vậy, tôi đánh tay nào thì đồng chí cũng đánh tay tương tự như vậy, đã hiểu chưa?”
 
“Đã hiểu!” Đổng Vi trả lời vô cùng kiên định.
 
Hai người tiếp tục đi hai lần, kết quả Đổng Vi đi còn không bằng trước đó, vừa rồi ít nhất còn có thể đi tốt vài bước, hiện tại đi một bước liền nhìn tiểu đội trưởng một bước, vừa đi vừa nhìn nên quên mất tay chân của mình, một khi đã quên tay chân thì lại tiếp tục đánh cùng hướng.
 
Phương pháp dạy của tiểu đội trưởng Lưu chính là thực hành cho đến khi không được cũng phải thành được, anh ta kiên nhẫn cùng Đổng Vi tập luyện, rốt cuộc luyện đến lần thứ ba thì nhịp chân của hai cũng đồng bộ.

 
Không khí sân huấn luyện đột nhiên có chút yên tĩnh, chỉ có tiếng hô khẩu hiệu "Một-Hai-Một" của tiểu đội trưởng Lưu quanh quẩn.
 
Tiểu đội trưởng Lưu dẫn Đổng Vi đi một hồi mới phát hiện có chỗ không thích hợp, Đổng Vi thật vất vả mới cùng chính mình đồng bộ, thế nhưng vừa rồi anh liếc thấy Đổng Vi cái tên gia hỏa này vẫn đánh tay chân cùng hướng...
 
Tiểu đội trưởng Lưu đột nhiên phát giác một sự thật.
 
Đổng Vi rốt cuộc cũng cùng anh đồng bộ, nếu Đổng Vi đánh tay chân cùng hướng, vậy thì anh...
 
Màn hình chuyển theo thân ảnh hai người bọn họ, bọn họ đi hài hòa như vậy, tự nhiên như vậy, khí vũ hiên ngang như vậy, đương nhiên nếu không nhìn kỹ thì sẽ không phát hiện hai người bọn họ đã vô tình hòa vào nhau, cùng nhau lặng lẽ đánh sai tay.
 
Tiểu đội trưởng Lưu ngừng lại.
 
Người xem ngồi trước màn hình cười đến phát điên, bình luận tràn ngập icon hahaha.
 
[Ha ha ha ha ha ha ha tiểu đội trưởng Lưu không sửa được Đổng Vi mà lại bị  Đổng Vi sửa ngược lại, khiến tiểu đội trưởng đánh sai tay ha ha ha ha ha ha ha]
 
[Bộ dạng tiểu đội trưởng Lưu nghiêm trang đánh sai cũng rất đáng yêu a~.]
 
[Quả thật là giống hệt lúc tôi đi huấn luyện quân sự, một người đánh đúng tập cùng một đám người đánh sai ha ha ha ha ha ha ha ha]
 
[Đổng Vi: Các người cười cái gì mà cười, coi chừng tôi đánh sai đó!]
 
[Bộ dạng tiểu đội trưởng Lưu đánh sai cũng rất đẹp nha, quả nhiên tất cả trai đẹp đều cống nạp cho tổ quốc.]
 
Không chỉ riêng gì người xem cười mà ngay cả năm khách mời còn lại trên sân huấn luyện nhìn thấy cảnh tiểu đội trưởng bình thường nghiêm khắc vậy mà lại bị Đổng Vi dẫn dắt một màn trên sân như vậy, bọn họ cũng không nhịn được mà bật cười.
 
Tiểu đội trưởng Lưu và Đổng Vi càng đi càng xa, năm người còn lại cũng thả lỏng, đứng nghiêng ngã trên sân huấn luyện.
 
Sở Tích nghe Vu Nhất Nguyên bên cạnh cười cũng không nhịn được mà cúi đầu cười trộm.
 
Dáng vẻ tiểu đội trưởng đánh sai cũng quá thú vị, trong đầu Sở Tích vẫn luôn nghĩ đến bộ dạng vừa rồi của Đổng Vi và tiểu đội trưởng, càng nghĩ càng buồn cười thế nên nhóm người bên cạnh không biết đã ngừng cười khi nào mà cô vẫn còn cúi đầu nhìn đất, đắm chìm trong thế giới nhỏ của mình mà cười trộm.
 
Sở Tích cười một hồi mới phát hiện có điểm không thích hợp.
 
Hình như có chút yên tĩnh.
 
Không có tiếng hô khẩu hiệu của tiểu đội trưởng, cũng không còn âm thanh cười trộm của Vu Nhất Nguyên, Sở Tích lặng lẽ ngẩng đầu, cô phát hiện Vu Nhất Nguyên bên cạnh không biết đã ngưng cười khi nào, lưng thẳng tắp, vẻ mặt nghiêm túc, hai mắt nhìn thẳng về phía trước.
 
Những khách mời còn lại đều giống như Vu Nhất Nguyên, tư thế ngay ngắn.
 
Sở Tích mơ hồ cảm thấy lạnh sống lưng, cô sợ sệt ngẩng đầu, quả nhiên, đối diện là khuôn mặt nghiêm khắc của tiểu đội trưởng Lưu.
 
Tiểu đội trưởng Lưu: “Sở Tích, cười đủ chưa?”
 
Sở Tích: “...”
 
Thế giới này có một số việc chính là xui xẻo như vậy, rõ ràng là tất cả mọi người đều cười, tư thế của mọi người đều không đúng tiêu chuẩn, thế nhưng lại chỉ có Sở Tích là bị bắt tại trận.
 
Ánh mắt tiểu đội trưởng Lưu vô cùng nghiêm nghị: “Sở Tích, vừa rồi trước khi tôi đi đã nói như thế nào? Cho các đồng chí đứng nghiêm tại chỗ là để cho các đồng chí ngã trái ngã phải cười hi hi ha ha sao? Đồng chí nhìn lại bản thân mình hiện tại đi, có tác phong của một quân nhân không?”
 
“Tiểu đội trưởng, tôi...” Sở Tích giống như muốn tranh luận.

 
Bình luận lại bắt đầu loạn lên:
 
[Sở Tích không phải là muốn kéo những người còn lại theo chứ? Mẹ nó người phụ nữ này sao lại có thể ghê tởm như vậy!]
 
[Vừa rồi Nghiêm Chuẩn căn bản cũng chưa có cười, anh ấy là người nghiêm túc nhất, nếu Sở Tích dám nói đến Nghiêm Chuẩn thì bà đây liền cùng cô ta liều mạng!]
 
[Loại người này cũng thật là, bản thân xuống nước liền lập tức kéo người khác xuống theo, trời ạ, chơi vậy ai thèm làm bạn với cô ta nữa.]
 
[Đệch! Nếu chương trình này không có Sở Tích thì tốt rồi.]
 
[Các người làm sao vậy? Vừa rồi không phải nhóm khách mời còn lại cũng lười biếng sao? Cho dù Sở Tích có khai ra thì cô ấy cũng không làm sai.]
 
[Cũng tại cô ấy không có cảnh giác, trước kia các người đi học không phải cả lớp đều ồn ào cho đến khi chủ nhiệm đến sao? Lúc đó cũng chỉ có một mình các người ngốc nghếch ngồi giỡn, chủ nhiệm không phạt các người thì phạt ai?]
 
Sở Tích nói một được nửa liền thấy ánh mắt nghiêm khắc của tiểu đội trưởng Lưu, đột nhiên cô cúi đầu, mím môi nói: “Thật xin lỗi tiểu đội trưởng, là tôi lười biếng.”
 
Trước đó đơn vị sản xuất chương trình đã thông báo không cần vì Sở Tích là nữ mà ưu ái cô, tiểu đội trưởng càng thiết diện vô tư, tuyên bố xử phạt: “Đổng Vi sau khi kết thúc huấn luyện tiếp tục tập thêm một tiếng, Sở Tích sau khi huấn luyện tập thêm nửa tiếng.”
 
“Rõ!” Đổng Vi và Sở Tích đồng loạt hô.
 
Những người vừa rồi còn ầm ĩ cho rằng Sở Tích muốn kéo thêm  người khác xuống nước cuối cùng cũng không lên tiếng nữa.
 
Hai bình luận ngắn trôi trên màn hình:
 
[Sở Tích đúng là xui xẻo.]
 
[Cũng thảm thật.]
 
Ngày huấn luyện đầu tiên kết thúc, tất cả mọi người đều đi ăn cơm chiều, trên sân huấn luyện chỉ còn lại có hai bóng người cô độc, mặt trời dần lặn, ánh hoàng hôn buông xuống đem bóng dáng hai người kéo dài thêm một chút.
 
“Một-hai-một! Một-hai-một! Trái-phải-trái! Trái-phải-trái! Một-hai-một!”
 
Sở Tích vừa hô khẩu hiệu vừa nhìn chăm chú vào động tác của Đổng Vi.
 
Tay chân lại tiếp tục cùng hướng, Đổng Vi cảm thấy thất vọng mà dừng lại, dường như có một số người bẩm sinh tay chân đã không thể phối hợp. Thế nhưng trong quân đội lại rất coi trọng sự nhịp nhàng, nếu là huấn luyện bình thường thì cũng cho qua, vấn đề quan trọng chính là đây cũng là phần kiểm duyệt cuối cùng mà chương trình “Trái tim dũng cảm” phối hợp tổ chức với quân khu xx, sáu người bọn họ cũng phải ở trong đội kiểm duyệt, tất cả mọi người đều đi đều với nhau, nếu có một người đi sai thì sẽ lập tức bị nhìn ra.
 
Sắc trời dần tối, Đổng Vi nhìn đồng hồ rồi nói với Sở Tích: “Em ở đây nửa tiếng rồi, mau đến nhà ăn ăn cơm đi.”
 
Sở Tích lắc đầu: “Không sao, em ở lại giúp anh tập, dù sao cũng đã trễ, trễ nhiều hay ít thì cũng vậy.”
 
“Hôm nay chỉ mới là ngày đầu tiên, cách ngày kiểm duyệt còn khá lâu, chắc chắn không thành vấn đề.”
 
Đổng Vi cảm kích trong lòng: “Tốt quá, anh nhất định sẽ tập thật tốt.”
 
Bầu trời dường như bắt đầu xuất hiện một vài ngôi sao, đèn cao áp trên sân huấn luyện cũng được bật, tổ chương trình đương nhiên sẽ không bỏ qua tiết mục phát huy sức mạnh tinh thần này, ống kính vẫn luôn ghi lại hình ảnh Sở Tích cùng Đổng Vi chăm chỉ luyện tập.
 
Năng lực tác chiến của tiểu đội trưởng Lưu tuy rất mạnh nhưng dạy học hình như không phải sở trường của anh ta, điều anh ta có thể làm nhiều nhất chính là khiến Đổng Vi nhìn theo anh ta, ngược lại là Sở Tích vẫn luôn kiên nhẫn, tỉ mỉ sửa lại cho Đổng Vi từng chút.
 
Đổng Vi tập có chút hiệu quả thì đúng lúc đến thời gian, tiểu đội trưởng Lưu kêu anh tiếp tục tập thêm một tiếng nữa, kết quả tập một hồi bất tri bất giác đã trôi qua hai tiếng.
 
Đổng Vi đã rất tiến bộ, tuy ngẫu nhiên sẽ đánh tay cùng hướng với chân, nhưng nói chung là vẫn có thể tự mình đi một đoạn dài.
 
“Một-hai-một! Một-hai-một! Trái-phải-trái! Trái-phải-trái! Nghiêm!”
 
Đổng Vi không sai một động tác nào, hoàn thành đi 50m.
 
Hai người thậm chí đều quên bản thân còn chưa ăn cơm, bụng vẫn còn trống rỗng.
 
Người xem thấy Đổng Vi vẫn luôn tập từ khi mặt trời lặn đến lúc bầu trời đầy sao cuối cùng cũng có tiến bộ nên cảm động không thôi.
 
[Đây mới là tinh thần quân nhân, Đổng Vi đã rất nỗ lực.]
 
[Hiuhiuhiu, nhìn thấy Đổng Vi tiến bộ mắt tôi cũng đỏ theo.]
 
[Đổng Vi làm tốt lắm!]
 
[Có thể nhiều người cảm thấy hành quân là một chuyện rất đơn giản, nhưng đối với một người tay chân không phối hợp mà nói thì đây thật sự không dễ dàng chút nào.]
 
Cũng có người nhắc đến Sở Tích.
 
[Sao không ai nhắc đến Sở Tích nhỉ? Cô ấy là người giúp Đổng Vi tập đấy.]
 

[Đúng vậy, cảm thấy Sở Tích rất có kiên nhẫn, cô ấy luôn bên cạnh dạy Đổng Vi.]
 
[Ha ha! Rõ ràng diễn kịch trước ống kính. Giả tạo!]
 
[Dối trá!]
 
[Các người cũng chỉ là tùy tiện suy đoán, Sở Tích thật sự đã giúp Đổng Vi tập, cho dù là diễn trước ống kính thì cũng không thể thay đổi sự thật là cô đã giúp Đổng Vi.]
 
[Aiyo! Sở Bạch Liên đã có người bảo vệ rồi, hiện tại cũng có thể mua thuỷ quân đi bình luận trực tuyến được sao?]
 
[Có thể xem chương trình một cách bình thường nhất được không? Đừng có làm phiền người khác nữa!]
 
......
 
Sau khi Sở Tích và Đổng Vi tập xong thì nhà ăn cũng đã sớm đóng cửa.
 
Quân khu không có cửa hàng bán đồ ăn vặt, cho dù có thì hai người bọn họ cũng không có tiền, vốn dĩ có mang theo đồ ăn vặt để trong hành lý nhưng buổi sáng cũng đều bị tịch thu.
 
“Chuyện này... thật ngại quá, hôm nay làm phiền em rồi.” Đổng Vi đi cạnh Sở Tích nói.
 
Sở Tích cười nói: “Không sao, xem như em giảm béo.”
 
Hai người trở về ký túc xá, vừa đẩy cửa liền thấy tiểu đội trưởng Lưu và bốn khách mời còn lại đều đang ngồi trên ghế đẩu nói chuyện phiếm, bên cạnh còn có hai cái ghế trống, hẳn là dành cho Sở Tích và Đổng Vi.
 
“Tập thế nào rồi?” Tiểu đội trưởng Lưu nhìn hai người hỏi.
 
Đổng Vi: “Cũng được, ha ha.”
 
“Vừa rồi tôi có đến sân huấn luyện xem hai người tập, thấy hai người tập nghiêm túc như vậy nên cũng không quấy rầy.” Tiểu đội trưởng Lưu đứng dậy, từ phía sau lấy ra hai hộp cơm đã được giữ ấm, “Nhà ăn đã sớm đóng cửa, cái này là giữ lại cho hai người.” Tiểu đội trưởng Lưu nhỏ giọng, “Quy định không cho phép ăn trong ký túc xá, hai người ăn từ từ, đừng để đại đội trưởng phát hiện, ăn xong đem hộp cơm đưa cho tôi, tôi mang về đại đội rửa.”
 
Sở Tích và Đổng Vi ôm hộp cơm vô cùng cảm động.
 
Bình luận:
 
[Chời oi, tiểu đội trưởng Lưu thoạt nhìn nghiêm khắc nhưng thật ra bên trong rất ấm áp.]
 
[Tiểu đội trưởng Lưu em yêu anh!]
 
[Lầu

trên(*) ơi, không phải hồi sáng còn nói là yêu Nghiêm Chuẩn sao? Phụ nữ thật hay thay đổi.]
 
(*) Lầu trên: Ý nói người bình luận trước đó.
 
[Kêu bọn họ ăn từ từ đừng để đại đội trưởng phát hiện nhưng hiện tại cái này đều đang phát  trực tiếp.]
 
[Tùy ý cho mọi người phát hiện, hahahaha]
 
[Không sao, chắc chắn đại đội trưởng sẽ không xem phát trực tiếp, suỵt, mọi người chú ý nhỏ tiếng, coi chừng bị lộ nha.]
 
[Ha ha ha ha ha, ok ok!]
 
......
 
Nhóm người ngồi tán gẫu cùng nhau, Sở Tích và Đổng Vi ôm hộp cơm ngồi trên ghế nhỏ, vừa ăn vừa tham gia vào câu chuyện phiếm.
 
“Báo cáo đồng chí tiểu đội trưởng!” Triệu Mẫn Thông đột nhiên giơ tay lên, “Tôi muốn thú nhận với đồng chí một chuyện.”
 
Tiểu đội trưởng Lưu sau khi nghe xong liền chau mày lại, một người đàn ông thô ráp sống trong quân đội như anh ta buổi sáng thấy Triệu Mẫn Thông giấu chì kẻ mày, serum, kem dưỡng, mặt nạ các thứ là đã sốc lắm rồi, ban đầu anh ta còn cho rằng số đồ đó là của Sở Tích, kết quả không ngờ đàn ông cũng có nhiều loại kem dưỡng như vậy, thế nên liếc mắt nói: “Chuyện thú nhận cậu muốn nói không phải là vẫn còn giấu trộm lọ kem dưỡng nào đó chứ?”
 
Bình luận: 
 
[Ha ha ha ha ha ha ha, Triệu Mẫn Thông muốn dưỡng da trong quân đội xem bộ rất khó đây, ha ha ha ha]
 
[Khi nào thầy Triệu viết sách vậy? Da đẹp quá đi!]
 
Triệu Mẫn Thông: “...”
 
“Tiểu đội trưởng!” Triệu Mẫn Thông hắng giọng rồi nhìn qua Nghiêm Chuẩn, Vu Nhất Nguyên và Lưu Kính Tường, sau khi nhận được ánh mắt của ba người bọn họ liền nói: “Chiều nay lúc anh đưa Đổng Vi đi luyện tập thì... ách... ở phía sau lười biếng không chỉ có một mình Sở Tích, bốn người chúng tôi cũng lười biếng.”
 
Ba người còn lại gật gật đầu: “Thật xin lỗi tiểu đội trưởng.”

 
Triệu Mẫn Thông tiếp tục nói: “Chỉ là Sở Tích xui xẻo, phản ứng chậm nên mới đúng lúc bị anh phát hiện.”
 
Sở Tích đang ăn cơm: “...”
 
Phải nói như thế nào đây? Thật sự thì cô cũng không vui lắm.
 
Triệu Mẫn Thông: “Hiện tại chúng tôi nói thật với anh, mong anh hãy ra hình phạt.”
 
Tiểu đội trưởng Lưu nghe xong liền gật đầu: “À, ra là vậy.”
 
Anh ta hướng mắt về phía Sở Tích: “Sở Tích, sau lúc đó cô không nói?”
 
Sở Tích ngẩng đầu nhìn bọn họ: “Tôi cũng không thể bán đứng đồng đội.”
 
“Nghĩ rằng một người là có thể chống hết sao?”
 
“Nhưng cô cũng đủ nghĩa khí đấy.” Tiểu đội trưởng Lưu cười cười, “Có điều các cậu...” anh ta nhìn về phía bốn người Triệu Mẫn Thông, “Nếu đã nói thật rồi thì phải chịu phạt, sáng mai chạy 3 km.”
 
“Không thành vấn đề, tiểu đội trưởng.” Bốn người đồng loạt đáp.
 
Sau khi thú nhận xong mọi người lại bắt đầu nói chuyện phiếm.
 
Sau khi bọn họ sinh hoạt chung một ngày cũng xem như là thân thuộc không ít, nội dung câu chuyện phiếm rất được người xem hưởng ứng.
 
[Bà nó! Bà nó! Tiểu đội trưởng Lưu vẫn chưa có bạn gái!]
 
[Không đúng, không phải là chưa có bạn gái mà là còn chưa từng có bạn là có gái!]
 
[Tiểu đội trưởng Lưu, em có được không?]
 
[Nghiêm Chuẩn: Cảnh cáo trèo tường!]
 
[Chú Lưu Kính Tường thoạt nhìn hơi dữ nhưng thật ra cũng rất đáng yêu nha~]
 
[Tối nay thầy Triệu không được dưỡng da rồi, nhìn xem, bề ngoài thầy Triệu tỏ vẻ không quan tâm nhưng thật ra vẻ mặt lo âu đã bán đứng thầy ấy rồi, ha ha ha ha ha ha ha]
 
[Dáng vẻ Sở Tích yên lặng ăn cơm rất ngoan nha~]
 
[Lầu trên có bị mù không? Mắt không tốt thì phải đi trị nha~]
 
[Nói đến Sở Tích liền cãi nhau, mấy người có phiền không nha nha nha~~~]
 
Người đã kết hôn như Lưu Kính Tường dường như rất có hứng thú đối với chủ đề đã có bạn gái hay chưa, đầu tiên là hỏi tiểu đội trưởng Lưu, sau đó lại muốn hỏi tiếp những người còn lại.
 
Đối với người công chúng như bọn họ thì vấn đề có bạn gái hay không tương đối nhạy cảm.
 
Lưu Kính Tường dứt khoát cắt tờ giấy làm vài cái thăm, ai bắt được thăm có ký hiệu thì phải trả lời.
 
Mọi người sau khi bốc thăm liền bắt đầu.
 
Người đầu tiên thở phào nhẹ nhõm chính là Vu Nhất Nguyên, cậu ta giơ thăm trắng trong tay lên: “Không phải em, hì hì hì.”
 
Bình luận: 
 
[Em trai không thể yêu sớm!]
 
Nhóm người còn lại cũng lần lượt mở thăm.
 
Không phải Đổng Vi, không phải Triệu Mẫn Thông, cũng không phải Nghiêm Chuẩn mà mọi người chờ mong nhất, thế là mọi người đành phải dời tầm mắt sang Sở Tích.
 
Sở Tích: “...”
 
Mọi người: “...”
 
Buổi chiều bị tiểu đội trưởng giáo huấn là cô, buổi tối bốc trúng thăm trả lời câu hỏi riêng tư cũng chính là cô.
 
Sở Tích, đây là ý trời rồi.
 
Ai bốc trúng thăm thì phải trả lời câu hỏi có bạn gái hay chưa.
 
Không khí đột nhiên ngưng lại.
 
Tiểu đội trưởng Lưu không biết, Vu Nhất Nguyên bận rộn giữa đi học và đóng phim nên cũng không biết, nhưng những người còn lại làm trong nghề ít hoặc nhiều đều biết phía sau Sở Tích có một người đàn ông, người đó rất cưng chiều cô, thế nhưng mối quan hệ giữa bọn họ lại rất phức tạp.
 
Huống hồ hiện tại còn đang phát trực tiếp.
 
Triệu Mẫn Thông muốn xoa dịu lại bầu không khí: “Hay là...”
 
“Không có.” Sở Tích lại mở miệng trước, cô nhìn bọn họ, yếu ớt trả lời, “Không có bạn gái.”
 
“Ha ha ha ha.” Lưu Kính Tường cười ha ha.
 
Bình luận: 
 

[Phụt... ha ha ha ha ha ha ha]
 
[Câu hỏi là có bạn gái hay không cho nên Sở Tích đương nhiên cũng trả lời đúng ý như vậy rồi, thế nên, không có bạn gái.]
 
[Ừ, gái thẳng, không sai.]
 
Mọi người cố gắng chuyển sang đề tài khác, Sở Tích nhìn cái chén trong tay, cô nghĩ về Cố Minh Cảnh.
 
Càng nhìn cái chén Sở Tích càng thấy nó giống Cố Minh Cảnh.
 
Trước kia ở trước mặt bà nội cô còn nói Cố Minh Cảnh là bạn trai, tự an ủi bản thân rằng anh xem cô là tình nhân, cô cũng có thể xem anh thành bạn trai, có điều hiện tại hai người đã đường ai nấy đi nên cũng không còn quan hệ gì.
 
“Cũng không có bạn trai.” Sở Tích đột nhiên lên tiếng. Cô đã sắp chết, cũng không thể để bản thân chết không minh bạch, không thể để lại trong ấn tượng công chúng cô chỉ là thân phận tiểu tình nhân xxx người bao dưỡng xxx Bạch Liên Hoa xxx mà rời đi.
 
Cô muốn nói cho mọi người biết hiện tại cô độc thân, không làm tình nhân của ai, cũng không làm bạn gái của ai.
 
….
 
Mọi người không ngờ Sở Tích bổ sung thêm câu này.
 
Khán giả cũng không nghĩ đến.
 
[Mẹ nó! Sở Tích nói cái gì vậy?]
 
[Không có bạn trai ha ha ha, chuyện hài ở đâu ra vậy? Kim chủ xem tiền như rác không phải bạn trai cô chẳng lẽ là ba cô?]
 
[Lỡ như hiện tại người ta thật sự không có bạn trai, thật sự cùng kim chủ xem tiền như rác bức vua thoái vị* muốn lên làm chính thì sao?]
 
(*) Bức vua thoái vị: Ý chỉ sự ép buộc.
 
[Mắc ói quá…. lòng dạ kỹ nữ.]
 
[Các người có phải là suy nghĩ nhiều quá hay không? Có lẽ người ta thật sự không có bạn trai, còn độc thân thì sao.]
 
[Lúc nào cũng nói cô ấy có kim chủ nhưng có bao giờ bị chụp hình đâu, lần trước không phải đã làm rõ người ta chỉ là dìu ông cụ qua đường thôi sao, thật ra cô ấy là một cô gái khá tốt.]
 
Vì vấn đề bạn trai Sở Tích này mà bình luận trên kênh phát trực tiếp trôi tán loạn, nhóm người ở hiện trường biết đây là đề tài nhạy cảm nên cũng chuyển sang câu chuyện khác.
 
Mọi người tiếp tục nói nói cười cười.
 
Đổng Vi đã ăn xong hộp cơm mà tiểu đội trưởng Lưu trộm mang đến, anh cất hộp cơm, ợ một cái thật to.
 
Sở Tích ăn cũng sắp xong, đang muốn cất hộp cơm thì cửa phòng đột nhiên phát ra tiếng động, sau đó liền bị đẩy ra.
 
Đến kiểm tra!
 
“Đã trễ thế này còn nói chuyện gì nữa, một lát nữa là phải tắt đèn rồi, khi nào Lưu Vĩ trở về ký túc xá?”
 
Đại đội trưởng Vương Kim Chiêu xuất hiện trước cửa phòng, anh ta thấy nhóm người bên trong tụm lại nói chuyện phiếm, vẻ mặt mang theo ý cười.
 
Thế nhưng anh ta lại cảm thấy biểu cảm mấy người này lúc nhìn anh ta có chút kỳ quái?
 
Đại đội trưởng Vương chắp tay sau lưng, ánh mắt quét qua từng người một.
 
Lưu Vĩ, ừm, không vấn đề.
 
Nghiêm Chuẩn, không vấn đề.
 
Lưu Kính Tường, không vấn đề.
 
Vu Nhất Nguyên, chắc là cũng không vấn đề.
 
Triệu Mẫn Thông, mấy lọ dưỡng da serum của anh ta đã bị tịch thu hết, không vấn đề.
 
Đổng Vi, ngoại trừ khóe miệng có chút bóng giống như sau khi ăn cơm không rửa sạch thì dường như cũng không có vấn đề.
 
Chỉ còn một đồng chí nữ duy nhất...
 
Ánh mắt đại đội trưởng Vương dừng trên mặt Sở Tích, sau đó dần dần hạ xuống, nhìn cô, nhìn hộp cơm vẫn còn một nửa trong tay cô.
 
Đại đội trưởng Vương: “Sở-Tích.”
 
Sở Tích cúi đầu nhìn hộp cơm trong tay rồi lại nhìn thoáng qua Đổng Vi đã no nê vừa mới dẹp xong hộp cơm.
 
/Icon sốc/
 
Không khí yên tĩnh.
 
Bình luận:
 
[Ha ha ha ha ta, mẹ ơi, không hiểu nổi tại sao mỗi lần làm chuyện xấu là Sở Tích đều bị bắt luôn á ha ha ha ha]
 
[Sở Tích, đúng là ý trời thật rồi!]
 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện