Toàn Giới Giải Trí Đều Cho Rằng Tôi Thích Làm Nũng

99: Sự Kiện Mạt Chược 2


trước sau


Edit: SHERRY
Beta: Nhi Hồng Tửu
Cố Minh Cảnh xem như hiểu cái gì gọi là mang thai ngốc ba năm.
Rõ ràng trước khi sinh còn là người mỗi giây mỗi phút đều phải làm xong luận án, sinh con xong, chỉ số thông minh liền bụp một phát rớt xuống.
Đáng tiếc bản thân cô còn chưa cảm nhận được.
Từ lần trước bị Cố Minh Cảnh bắt được, sau đó thẳng thắn nói mọi chuyện với anh, Sở Tích từ lén lút đi chơi mạt chược thành quang minh chính đại đi chơi mạt chược.

Nhưng mà trong giới giải trí 1+1+1 vẫn lớn hơn 3, một người thì có thể trốn được paparazzi nhưng nhưng mà ba nữ minh tinh, từng người đều là nhân vật hàng đầu thì mục tiêu thật sự rất lớn.
Không bao lâu, tài khoản của một blogger không có danh tiếng gì đột nhiên tung ra một tin hot >
Cửa câu lạc bộ giải trí cao cấp XXX, ba mỹ nhân mang theo kính râm, tay cầm túi xách trò chuyện vui vẻ đi ra, đằng sau còn có một tên nhóc đi theo, ba người phụ nữ đứng chung một chỗ cực kỳ có khí chất, lại mang theo kính râm, cực kỳ giống các phu nhân của lão đại hắc băng cùng nhau đi dạo phố.
Fans liếc mắt một cái liền nhận ra ba "phu nhân hắc bang" này là ai.
Diệp Tô, Lương Yên, còn có Sở Tích!
Chuyện Diệp Tô và Lương Yên có quen nhau thì mọi người đều biết, lúc trước đã từng quay chung chương trình tạp kỹ , nơi tụ tập các cặp CP, nhưng mà Sở Tích, cô ấy sao lại ở cạnh hai người kia chứ?ộc>
Quả nhiên, người xinh đẹp lại tài giỏi luôn thu hút lẫn.
Hình tượng phu nhân này thật sự rất đẹp a a a!!!
Mấy người có muốn cùng nhau quay một chương trình tạp kỹ không!!!!
Chương trình tạp kỹ không cần quá nhiều nội dung đâu, chỉ cần lẳng lặng ngồi đó cho chúng tôi xem là được rồi.
Mắt thấy hướng dư luận phát triển càng ngày càng lệch, blogger đưa tin càng ngày càng nóng nảy, ai cho muốn các người liếm giá trị nhan sắc chứ.

Xem xem họ từ đâu đi ra đi! Câu lạc bộ giải trí, thấy rõ không, là câu lạc bộ giải trí đó! Nơi cung cấp dịch vụ casino, phòng tắm hơi, KTV đó!
Phụ nữ đã kết hôn rồi mà còn đi câu lạc bộ giải trí chơi, còn ra thể thống gì chứ.
Fans:… Blogger này chắc từ thế kỷ trước xuyên tới.
Phụ nữ đã kết hôn thì không thể đi casino, phòng tắm hơi, KTV à?
Chồng người ta còn chưa nói gì, blogger như mấy người chẳng lẽ không cảm thấy mình giống như những người thích nói này nói kia, ba hoa chích chòe chỉ trỏ chuyện nhà người ta sao?
Fans hâm mộ chúng tôi mỗi người nhổ một ngụm nước bọt là có thể dìm chết mấy người rồi, tin hay không?
Chẳng qua ba nữ minh tinh này đến đó làm gì, thật sự khiến cho mọi người tò mò.
KTV?
Fans nghĩ đến giọng hát của Lương Yên, rùng mình một cái.
Không có khả năng không có khả năng, người còn muốn mạng sẽ không đi theo Yên Yên đến KTV.
Tắm hơi ướt*?
(*) Tắm hơi ướt là phòng tắm hơi nước cho mục đích thư giãn (relaxation) và có lợi cho sức khỏe (wellness).

Nhiệt độ trong phòng tắm hơi ướt khoảng 45 tới 55 độ C, nhưng với gần 100% độ ẩm.

Đi tắm hơi ướt tăng cường hệ miễn dịch và sự lưu thông của hệ tuần hoàn, tốt cho da và đường hô hấp.

Nó có một lịch sử lâu dài từ thời Hy Lạp và La mã.

Ba người này cùng nhau tắm hơi ướt, mẹ ơi, ngẫm lại liền kíƈɦ ŧɦíƈɦ.
Fans hâm mộ của họ lại xuất chiêu, trên mạng xuất hiện những bức vẽ thế này.

Trong phòng tắm, hơi nước lượn lờ, ba nữ minh tinh cùng nhau ngồi chuyện trò vui vẻ, bộ phận quan trọng nhất bị hơi nước che khuất khiến người ta miên man bất định, tơ tình bắn ra bốn phía.
Lúc Sở Tích nhìn thấy mấy bức vẽ này, mặt đỏ như mông khỉ, cùng thương lượng với Diệp Tô và Lương Yên, ba người đồng thời đăng một tin lên Weibo.
Sở Tích: “Chưa thấy người khác chơi mạt chược sao?”
Lương Yên: “Chưa thấy người khác chơi mạt chược sao?”
Diệp Tô: “Chưa thấy người khác chơi mạt chược sao?”
Bởi vì hình mà blogger kia đăng lên chỉ có ba người, cho nên fans không nghĩ rằng không phải tắm hơi ướt, không phải KTV, mà là đi chơi mạt chược.

[ A a a a tiên nữ tụ tập chơi mạt chược, mấy chị chỉ có ba thiếu một đó! Còn thiếu người đúng chứ! ]
[ Rốt cuộc ai là người chơi mạt chược với họ chứ.

]
[ Huhuhu, Tích Bảo, Đại Tô, Yên Yên, nếu không mấy chị làm cái bốc thăm trúng thưởng đi, ai trúng thì có cơ hội cùng mấy chị chơi mạt chược.

]
[Ý kiến hay! mấy chị tổ chức bốc thăm trúng thưởng đi.

]
Sau khi biết ba người cùng nhau chơi mạt chược, mà người thứ tư cùng chơi mạt chược với bọn họ không thể nghi ngờ gì là đối tượng bị fans hâm mộ ghen ghét, kiếp trước người kia nhất định đã cứu vớt cả hệ ngân hà.
Câu lạc bộ giải trí cao cấp XXX, phòng số 888 truyền ra tiếng va chạm thanh thúy từ mạt chược.
Đồng hành cùng một nửa giới showbiz - ba cô tiên đánh bài là người đại diện của Sở Tích, Phó *được người hâm mộ khắp giới showbiz ghen ghét, đời trước cứu vớt hệ ngân hà* Bạch.
Gần đây Phó Bạch ra ngoài đều phải đeo khẩu trang, sợ fans nhận ra liền đánh anh ta tới chết.
Nhìn bài trên bàn, Sở Tích suy tư, cuối cùng quyết định mở bài: "Nhị vạn."
Cô vừa mới ném nhị vạn ra, đối diện liền vang lên thanh âm kích động: "Ù phình!"
Sở Tích: "..”
Lương Yên hưng phấn mở bài mà mình đã đợi thật lâu ra, lại lấy quân mà Sở Tích vừa mới đánh ra, bốn phu đều là phình được sắp xếp chỉnh tề
Quy tắc của mạt chược là gặp giang thì phải nộp tiền, Sở Tích đành phải rút tiền trong hộp nhỏ của mình ra, lúc đầu trong hộp còn đầy tiền, bây giờ chỉ còn lại mấy tờ.
Cố Minh Cảnh bảo cô chơi cho tốt, đừng để thua mãi thế, tốt xấu gì thì cũng mang chiến thắng về cho anh.

Như thế này thì biết ăn nói với anh thế nào đây huhuhu...
Sở Tích trả tiền xong, lại chăm chú vào ván bài.
Đến lượt cô mở bài, trong tay Sở Tích chỉ còn quân tứ vạn và cửu vạn, cô còn thiếu hai quân nữa là thắng.

Sở Tích khó nén kích động, thua nhiều như vậy cuối cùng cũng có thể thắng một ván.

Vừa rồi đánh quân nhị vạn khiến cho Lương Yên ra giang, lần này Sở Tích rất cẩn thận, rối rắm giữa quân cửu vạn và tứ vạn, cuối cùng chọn đánh cửu vạn.

Cô đánh xong, cẩn thận quan sát phản ứng của ba người còn lại.
Lương Yên không có biểu tình gì, Phó Bạch cũng vậy, ngay cả Diệp Tô, bài của cô ấy hình như cũng không được tốt lắm, không chạm vào cũng không ù, mặt cũng không có vẻ gì.
Sở Tích chuẩn bị thả lỏng người, Diệp Tô vẫn luôn không có biểu tình gì đột nhiên kêu lên: "Ù.”
Sở Tích:???
Cái gì cơ? Cô có nghe lầm không vậy?
Diệp Tô bày bài của mình ra, mười ba quân bài được bày ra một cách chỉnh tề, cộng thêm quân cửu vạn Sở Tích vừa đánh ra, vừa vặn bảy cặp.
Sở Tích: T-T
Ván này kết thúc, ngoại trừ Sở Tích, ba người còn lại đều ù bài ra.
Bốn đôi tay cùng nhau xào bài, tiếng mạt chược rào rào vang lên
Tuy nói có máy mạt chược tự động nhưng mà niềm vui không chỉ có khi chơi bài mà còn ở chỗ xào bài.

Một ván kết thúc, mọi người bắt đầu xào bài, quân mạt chược ở trong tay bốn người đảo lộn vị trí rồi được sắp thành bốn hàng dài, xúc xắc được ném lên, ván mới bắt đầu.
Bốn người lại bận rộn sắp bài, vừa sắp vừa trò chuyện.
Lương Yên nhìn Sở Tích: "Chồng em biết em chơi mạt chược với bọn chị phản ứng như thế nào?"
Kỹ thuật sắp bài của Sở tích còn chưa thuần thục, trong bốn người cô là người sắp chậm nhất, Sở Tích trả lời: "Anh ấy bảo em muốn đánh thì quang minh chính đại mà đánh, chỉ là đừng để thua hết tài sản của anh ấy là được."
Lương Yên: “Ha ha ha ha ha ha ha sau này bọn chị làm sao có thể không biết xấu hổ thắng em nữa chứ."
Diệp Tô lại liếc mắt nhìn Lương Yên một cái: "Còn cậu, ra ngoài chơi mạt chược mà Lục Lâm Thành không nói gì sao?”
Lương Yên: "Anh ấy còn có thể nói cái gì, đương nhiên là bảo tớ cố gắng thắng một chút tiền đem về nhà nha, đúng rồi, Kỷ Hằng thì sao? Hai cái bình hoa cổ kia bán sao rồi?”
Diệp Tô nghĩ đến Kỷ Hằng cười một chút: "Cũng được, cũng có lời, còn nhiều hơn tiền đóng phim của tớ.”
Nghe đến đó, Phó Bạch nhìn thoáng qua Diệp Tô.
Thù lao đóng phim của Diệp Tô trong giới này thuộc hàng cao nhất, số tiền Kỷ Hằng bán một món đồ cổ còn nhiều hơn số tiền ảnh hậu Diệp Tô quay phim kiếm được.

Diệp Tô còn nói "cũng được" "cũng có lời" nữa mới ghê chứ.
Nhất định đời trước hắn đã tạo nghiệt gì đó cho nên đời này mới ngồi đánh bài với ba phú bà này.

Cũng may ván nào sở Tích cũng thay hắn đứng chót, hắn còn có thể duy trì kết quả không thua cũng không thắng.
Ba người này mỗi lần đánh bài đều phát huy rất ổn định, có thể là bởi vì sinh xong, bé cưng càng lớn chỉ số thông minh cũng từ từ quay về, thứ hạng của ba người cơ bản được xếp theo trình tự, Diệp Tô xếp thứ nhất, Lương Yên thứ hai, Sở Tích vừa mới sinh Cố Bảo Bảo xếp chót.
Sở Tích liều một phen, rốt cuộc cũng thắng được ván, lúc lấy tiền vui vẻ cười híp mắt.
Diệp Tô nhìn gương mặt tươi cười Sở Tích nói : "Cố Bảo Bảo nhà em cười rộ giống em như đúc.”
Sở Tích: "Thật sao? Thật sự giống em sao?” Lúc mới sinh khuôn mặt nhăn nhúm nên chưa nhìn ra, bây giờ đầu Cố Bảo Bảo tròn hơn nhiều rồi, cũng không còn bị lép, quả thật như là một khuôn đúc ra với Cố Minh Cảnh.
Lương Yên cũng cười nói: “Chẳng phải em từng đăng ảnh nó cười rộ lên trong vòng bạn bè đó à, thần thái đặc biệt giống em.”
Sở Tích nghe xong vừa lòng: "Giống em mới tốt."
Phụ nữ mà nói tới trẻ con là như cái máy hát, lúc thì nói tới sữa bột, lúc thì nói tới phương pháp giáo dục.

Liên quan đến con nhỏ thì có

vô số chủ đề cho các bà mẹ nói thoải mái.


Ba người cứ nói liên tục không ngừng càng nói càng kích động, càng nói càng high, hoàn toàn quên mất còn có Phó Bạch, cuối cùng thậm chí kết thông gia với nhau.
Phó Bạch muốn nói vài câu nhưng lại không biết nói gì, chỉ cảm thấy mình càng ngày càng mờ nhạt, cuối cùng là sắp biến mất không thấy đâu.
Cho nên một người đàn ông độc thân như anh ta vì sao phải ngồi đánh bài với ba người phụ nữ đã kết hôn sinh con này.
Sở Tích đối với chuyện này đưa ra lời giải thích: "Bởi vì anh trông rất an toàn, chồng bọn em rất yên tâm.”
Phó Bạch: “...”
Ván bài kết thúc trong cuộc trò chuyện của ba người, thắng thua không quan trọng, quan trọng là chơi cực kỳ vui vẻ, còn có chuyện kết thông gia từ bé.
Sở Tích về đến nhà, vui vẻ kể cho Cố Minh Cảnh chuyện mình đã đính ước cho Cố Bảo Bảo.

Cố Minh Cảnh: "Đính ước với nhà ai?"
Sở Tích hưng phấn nói: "Nhà Diệp Tô!”
Cô vui vẻ nói cho Cố Minh Cảnh biết quan hệ thông gia từ bé của ba nhà: “Con trai chúng ta thành đôi với con gái nhà Diệp Tô, con trai nhà Diệp Tô thì với con gái nhà Lương Yên, về phần đứa con trai đang tập bò của nhà Lương Yên thì đính ước với con gái chúng ta."
Cố Minh Cảnh nghe những quan hệ phức tạp này, cuối cùng hỏi một câu: “Cho nên con gái chúng ta ở đâu ra?”
Sở Tích lập tức yên tĩnh lại.
Đúng vậy, con gái đâu?
Cố Bảo Bảo còn đang bú sữa mẹ, con gái đâu ra?
Sở Tích: "Sinh!”
Nhà Lương Yên và nhà Diệp Tô đều có con gái, cô nhất định cũng có thể sinh được một cô công chúa.
Cố Minh Cảnh lắc đầu.
Thời điểm Sở Tích sinh Cố Bảo Bảo là khó sinh, đời nay anh không muốn chịu thêm loại tra tấn ngoài việc chờ ở ngoài phòng sinh ra cái gì cũng không làm gì, chỉ có thể chờ tin tức.

Cho nên cảm thấy có một Cố Bảo Bảo là đủ rồi.

Còn con gái nhỏ mềm mại, tuy rằng rất muốn có, nhưng để có con gái nhỏ mà khiến cho Sở Tích phải chịu đựng gần như đến quỷ môn quan mà nói, anh thà rằng không cần.
Sở Tích: “Không được, thông gia cũng đã kết rồi, không có con gái, anh muốn để đứa con trai mới biết bò của Lục Lâm Thành cô độc cả đời à?
Thời điểm cô sinh con có chút mơ hồ, cho nên ngược lại không thể cảm nhận được cảm giác lúc đó của Cố Minh Cảnh.
Cố Minh Cảnh không dao động, dường như quyết tâm không cần, đứa con trai mới biết bò của Lục Lâm Thành lại không có quan hệ gì với anh.

( Lục Lâm Thành đang cầm dao chạy tới)
Sở Tích cọ cọ trong lòng ngực anh: “Em cũng không nói muốn có bây giờ mà, ông xã.”
Cô hôn lên môi Cố Minh Cảnh một cái: “Chờ Cố Bảo Bảo lớn một chút thì có nhé?”
Cô bám dính lấy người Cố Minh Cảnh, chớp chớp mắt nhìn anh: “Anh thật sự không muốn có con gái sao? Một đứa nhỏ đáng yêu lại giống em”
Cố Minh Cảnh xoay người đè cô dưới thân: “Tiểu yêu tinh.”
Sở Tích cười khanh khách tránh nụ hôn của anh.
Lúc Cố Bảo Bảo hai tuổi, Sở Tích lại mang thai.
Lần này là mang thai ngoài ý muốn, sau khi Cố Minh Cảnh biết được thì ảo não không thôi, lập tức đi buộc ga-rô, còn khiến Sở Tích mang thai nữa thì anh chính là tên khốn.
Cố Minh Cảnh không có biện pháp nào, mang thai cũng đã mang rồi, lại không thể phá đi được, sinh thôi, còn có thể làm gì nữa, cũng chẳng phải là nuôi không nổi.
Sở Tích rất có niềm tin lần này sẽ là con gái, lần này cô mang thai lại thích ăn cay, còn thích ăn trái cây ngọt, cho nên tất cả đồ vật đều dựa theo phong cách con gái mà chuẩn bị, tâm hồn thiếu nữ bọc phát, những thứ cô mua đều là những đồ mềm mại đáng yêu màu hồng màu vàng.

Cố Minh Cảnh tất nhiên cũng hy vọng là con gái, một công chúa nhỏ đáng yêu giống Sở Tích.
Loại mong chờ này vẫn kéo dài đến khi Sở Tích sắp sinh.
Thời điểm Sở Tích sinh Cố Bảo Bảo là khó sinh, Cố Minh Cảnh sợ hãi, nhưng lần này lại sinh cực kỳ thuận lợi, mới vào phòng sinh mấy tiếng, y tá đã đi ra nói chúc mừng, quá trình sinh rất thuận lợi.
Cố Minh Cảnh lập tức thở phào nhẹ nhõm, vẫn là Cố Bảo Bảo đang đứng bên cạnh Cố Minh Cảnh kéo tay anh ngẩng đầu hỏi: “Dì y tá ơi, mẹ con sinh em gái hay em trai vậy ạ?”
Y tá nhìn dáng vẻ dễ thương của Cố Bảo Bảo nói: “Chúc mừng cục cưng, mẹ cháu sinh cho cháu một đứa em trai đó.”

Cố Minh Cảnh: “Em trai?”
Cố Bảo Bảo: “Em trai!”
Trong phòng bệnh, Sở Tích buồn bã nhìn vật nhỏ đang nằm dựa vào ngực cô bú sữa.
Ngay khi cô sinh xong, bác sĩ nói là con trai, lúc bế tới cho cô nhìn, cô hận không thể nhét vật nhỏ vào trong bụng rồi sinh lại lần nữa.
Đương nhiên Cố Minh Cảnh chỉ có thể an ủi: "Con trai cũng tốt, con trai cũng tốt.”
Có Cố Bảo Bảo, cái thứ hai tên cũng rất dễ lấy, Sở Tích không cần suy nghĩ liền gọi là Cố Bối Bối.
Sở Tích bĩu môi, nhìn Cố Minh Cảnh đang ở bên cạnh an ủi cô, mũi chua xót muốn khóc, loại chuyện sinh con trai hay con gái là do người làm cha.
Sở Tích: “Cố Minh Cảnh.”
Cô gọi đầy đủ tên họ của anh chứng tỏ là có điều gì đó, Cố Minh Cảnh đáp: “Sao thế?”
Sở Tích: "Nhà anh có ngôi vị hoàng đế cần người kế thừa hả? Khiến em sinh nhiều con trai như vậy để làm gì.”
Cố Minh Cảnh: “...”
Cố Bối Bối uống sữa xong rồi ngủ thϊếp đi, bị thả vào lại trong nôi.
Cố Bảo Bảo tới gần nôi nhìn em trai, em trai ruột cùng máu mủ khiến nhóc đối với tiểu gia hỏa này sinh ra cảm giác kỳ diệu: “Ba ba, khi còn nhỏ con cũng giống như thế này ạ?”
Cố Minh Cảnh gật đầu:" Đúng vậy."
Sở Tích: “Không phải.”
Cả ba cả mẹ, mỗi người đưa ra một đáp án khác nhau, Cố Bảo Bảo ngây ngốc quay đầu lại, không biết nên nghe ai: “Sao ạ?”
Sở Tích: “Đầu em trai tròn, còn đầu con thì lép.”
Cố Minh Cảnh: “...”
Cố Bảo Bảo duỗi tay sờ đầu mình: “Nhưng mà đầu con không lép mà.”
Cố Minh Cảnh ôm Cố Bảo Bảo lên giải thích: “Bởi vì lúc mẹ sinh con ra chịu rất nhiều khổ cực, đầu con quá lớn nên mãi không ra được.

Vì thế nên bác sĩ kẹp đầu con lép lại một chút để mẹ con sinh con ra dễ hơn, sau này phải cùng em trai bảo vệ mẹ thật tốt đấy, biết không?"
Cố Bảo Bảo nghe vậy nước mắt rưng rưng, vuốt cái đầu tròn của mình: “Thật, thật sao ạ?”
Cố Minh Cảnh: “Ba lừa con làm gì?”
Cố Bảo Bảo “Oa” một tiếng khóc lên, ôm cái đầu tròn “tội lỗi” của mình, nhào vào lòng Sở Tích: “Mẹ, thật xin lỗi.”
Sở Tích xoa đầu con trai, tức giận liếc mắt nhìn Cố Minh Cảnh một cái: "Không sao, không sao, mẹ yêu con.”
Cố Bảo Bảo hít mũi nghiêm túc nói: “Mẹ, sau này con nhất định sẽ bảo vệ mẹ thật tốt.”
Sở Tích cười cười, trong lòng vô cùng cảm động, gật đầu: “Được.”
Cố Bảo Bảo lại nhìn Cố Bối Bối nằm trong nôi, bổ sung: “Còn có em trai nữa, nó cũng muốn cùng con bảo vệ mẹ.”
Trong lòng Sở Tích cực kỳ ấm áp, cười nói: “Ngoan.”.
Cố Bảo Bảo chơi một lát rồi ngủ thϊếp đi.
Phòng bệnh rất yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng hít thở đều đều của hai đứa nhỏ.
Cố Minh Cảnh ngồi chỗ đầu giường của Sở Tích, kéo cô vào trong ngực, cúi đầu hôn hôn, sau đó nói: “Vất vả rồi.”
Sở Tích dựa người vào trong lòng ngực anh: "Còn ổn, Bảo Bảo thì có chút vất vả nhưng Bối Bối rất thuận lợi.”
Cố Minh Cảnh: “Đều vất vả.”
Anh nắm lấy tay Sở Tích, mười ngón tay của hai người giao nhau, Cố Minh Cảnh thấp giọng nói: “Em xem, có hai đứa con trai cũng rất tốt đúng không? Chờ bọn chúng trưởng thành, liền có thể cùng anh bảo vệ em.”
Hốc mắt Sở Tích ẩm ướt, sau lưng là ông xã, bên cạnh là hai đứa nhỏ, cô gật đầu: “Vâng.”
Cố Minh Cảnh hôn tay Sở Tích: "Ngủ đi, nghỉ ngơi một chút.”
Sở Tích sau sinh mệt mỏi, cũng buồn ngủ, ngáp một cái liền nằm xuống ngủ.
Hai đứa nhỏ ngủ say, mẹ chúng cũng đang ngủ, Cố Minh Cảnh cười nhìn gương mặt an tĩnh khi ngủ của Sở Tích, sau đó cúi người hôn môi cô.
“Anh yêu em.” Anh nhẹ giọng nói.
-------------Toàn văn hoàn--------------


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện