Toàn Thế Giới Anh Yêu Em Nhất

Chương 8


trước sau


Thuốc đốt tới tay, Trình Úc thoát khỏi hồi ức.

Liếc mắt nhìn điếu thuốc lập lòe trong tay.

Hắn dập thuốc, về phòng.

Hắn mở cửa, lại lo lắng áo ngủ dính mùi thuốc lá, cởi quần áo rồi mới lên giường.

Lâm An Lan cảm nhận được hắn trở lại, lăn vào trong lồng ngực của hắn, mơ mơ màng màng hỏi hắn, "Chuyện gì vậy?"
"Chuyện trong nhà, không phải chuyện gì lớn." Trình Úc nói.

Lâm An Lan nghe hắn nói như vậy cũng là không hỏi nữa, an tâm đi ngủ.

Trình Úc vẫn luôn đợi đến tay chân ấm áp lại, mới ôm Lâm An Lan thật chặt.

Không quan tâm chuyện mai này, dù sao, hiện tại Lâm An Lan là của hắn.

Sáng ngày thứ hai, Trình Úc vẫn dậy sớm hơn.

Hắn nằm chung với Lâm An Lan một lát, chờ anh tỉnh giấc mới nói chuyện kịch bản với anh.

" Anh thấy kịch bản này không tệ, còn là phim của đạo diễn Trương.

Anh muốn cùng em đóng phim này á."
Lâm An Lan lại không quá đồng ý.

"Không được đi, " Anh từ chối, "Em không muốn diễn."
"Tại sao?" Trình Úc hỏi.

Lâm An Lan nhìn hắn, cảm thấy hắn thật đúng là không có chút mẫn cảm nào, "Hai chúng ta là một đôi, bên trong phim này Cảnh Hoán âm thầm yêu Cố Thư Vũ, thời điểm đó lỡ ai nhận ra chúng ta là một đôi thì làm sao bây giờ?"
"Sao lại thế." Trình Úc khuyên hắn, "Càng là loại kịch bản này họ càng không nghĩ tới.

Nếu chúng ta thân mật, mọi người sẽ nghĩ là chúng ta bán hủ thôi."
*bán hủ: tung hint như kịch bản để thu hút người xem, ví dụ như Trấn Hồn, hai nhân vật chính có nhiều tương tác gây quéo, nhưng họ không yêu nhau.

Lâm An Lan lắc đầu, "Em không thích thế."
Trình Úc có chút mất mát, "Nhưng mà anh muốn cùng em đóng phim"
"Vậy chờ sau này có kịch bản thích hợp nha." Lâm An Lan cười nói.

Trình Úc lại không cười nổi, đối với hắn mà nói, đây chính kịch bản phù hợp nhất.


Cảnh Hoán yêu thích Cố Thư Vũ, hắn yêu thích Lâm An Lan, Cố Thư Vũ không thích Cảnh Hoán, Lâm An Lan cũng không yêu hắn.

Đây chính là kịch bản thích hợp nhất, có tìm cũng không có cái nào hợp hơn.

Huống chi, hai chữ "sau này" quá xa xỉ với hắn.

Ai biết Lâm An Lan sẽ nhớ lại khi nào? Có thể là ngày mai, hoặc tuần sau, hoặc tháng sau? Hắn nào dám cược vào loại hạnh phúc vay mượn này.

"Anh rất thích phim này." Trình Úc nghiêm túc nói, "An An, anh rất thích nhân vật Cảnh Hoán.

Nên em có thể cùng anh diễn Cố Thư Vũ không? Chỉ lần này em đồng ý với anh, sau này anh sẽ không làm khó dễ em thế này nữa."
Lâm An Lan cau mày.

Trình Úc chờ đợi nhìn anh.

Lâm An Lan bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là nhượng bộ, "Em suy nghĩ một chút nhé."
Trình Úc trong nháy mắt vui vẻ, không kìm được hôn môi anh, "Vợ thật là tốt, anh đã biết em là người vợ tốt nhất thế giới mà"
Lâm An Lan bị hắn nói tới mức dở khóc dở cười.

Anh không muốn đóng phim này, là vì có tật giật mình.

Làm gì có tên trộm nào tung tăng trước mặt người khác.

Hơn nữa, anh và Trình Úc quay chung 1 game show, giờ thêm phim tình cảm.

Đây là muốn come out rồi đúng không?
Lâm An Lan thở dài, thầm nghĩ, sao Trình Úc lại không hiểu cơ chứ?
Bọn họ xuống giường, tắm rửa sạch sẽ.

Vẫn là Trình Úc làm cơm, Lâm An Lan ngồi ở trên ghế sa lon tự hỏi làm sao mới có thể từ chối Trình Úc mà không làm hắn khó chịu.

Anh nghĩ hoài cũng không có cách, danh phải dò hỏi hắn, " Anh nhất định muốn chúng ta cùng đóng phim sao?"
Anh cân nhắc nói, "Nếu anh thích, em không phản đối anh diễn.

Nhưng em không muốn đóng kịch bản này cho lắm."
Tay Trình Úc đang gắp rau cho Lâm An Lan, nghe anh nói hắn thoáng dừng lại.

Nhưng hắn vẫn trấn định gắp bỏ vào bát anh, "Anh đi yêu nam nhân khác, em không ngại sao?"
"Diễn kịch thôi, đều là công tác, em hiểu mà."
Trình Úc nhìn anh, trong lòng một mảnh bi thương.

Hắn hỏi, "Em thật sự không muốn đóng Cố Thư Vũ sao?"

Lâm An Lan gật đầu, "Nếu em thích con gái, em diễn nhân vật này thì không sao.

Nhưng có thể là do thích anh, nên em cảm thấy hơi chột dạ."
"Có thể Cố Thư Vũ không thích Cảnh Hoán, chỉ là Cảnh Hoán yêu thích hắn."
"Giống nhau." Lâm An Lan đáp, "Cũng không phải em không thích anh.

Chỉ cần em thích anh, vậy thì bản chất sự việc vẫn giống nhau."
Trình Úc trầm mặc.

Lâm An Lan thấy hắn không nói, cúi đầu chú ý vẻ mặt của hắn, nhỏ giọng hỏi, "Anh giận hả?"
"Không có." Trình Úc nở nụ cười.

Nụ cười của hắn rất nhẹ, rõ ràng cười, nhưng đáy mắt nhàn nhạt chút được đau thương.

Hắn nói, "Em không thích thì thôi.

Anh chỉ nhắc một chút.

Em không thích thì thôi, không muốn diễn cũng được."
Hắn nói xong, tiếp tục gắp đồ ăn cho Lâm An Lan rồi mới ăn cơm.

Lâm An Lan đột nhiên liền chột dạ.

Không chỉ có chột dạ, còn có chút đau lòng.

Anh cố gắng khuyên Trình Úc, "Chúng ta không phải còn có một game show sao? Cái đó cùng nhau quay á."
Trình Úc gật đầu, "Ừm."
"Chờ sau này gặp kịch bản phù hợp, thì lại cùng nhau diễn.

Chúng ta còn trẻ mà, sau hai năm hẳn là còn chưa lui giới."
"Ừm."
Lâm An Lan gắp đồ ăn cho hắn, "Xin lỗi."
"Không có chuyện gì." Trình Úc cười với anh, "Cũng không phải chuyện gì quan trọng.

Không thích thì không diễn thôi.

Em đừng lo lắng."
Hắn nói như vậy, Lâm An Lan lại cảm thấy hắn vẫn còn khó chịu.

Anh miễn cưỡng gật đầu cười, thầm nghĩ, sau này tìm được kịch bản phù hợp thì anh lại bồi thường cho Trình Úc cũng không sao.


Tóm lại, giữa bọn họ, cũng không thiếu một bộ phim.

Cơm nước xong, Trình Úc rửa chén, tiện đường trả lời Tôn Mạnh: "Tôi không đi thử kính."
Tôn Mạnh nhìn lời này, liền đoán

được nhất định là Lâm An Lan không muốn.

Hắn ta không rõ, tại sao Trình Úc cứ xoay quanh Lâm An Lan vậy?!
Tôn Mạnh suy nghĩ một chút, nhắn tin cho Trình Úc: 【 Cậu nghĩ lại đi.

Tôi nghe bảo Tạ Huy cũng thử kính.

Không phải mọi người vẫn gọi cậu chàng là tiểu Lâm An Lan sao? tôi thấy cũng giống Lâm An Lan lắm đó, cậu không suy xét à?.


Trình Úc nhìn tin nhắn, không khỏi cười nhạt.

Tạ Huy mà đòi xưng là Tiểu Lâm An Lan? Cậu ta không xứng.

Chẳng qua chỉ là một người tận lực hóa trang theo em ấy thôi
Nhưng mà...!
Trình Úc dựa vào thành bếp, nghĩ đến thiết lập của Cảnh Hoán, nghĩ đến tình cảm cậu ta dành cho Cố Thư Vũ, lại nghĩ tới lần cuối cậu ta nhìn Cố Thư Vũ, rồi cúi đầu thật thấp dưới tuyết trắng mịt mờ.

Hắn dĩ nhiên không phải Cảnh Hoán, thế nhưng, bọn họ lại có điểm chung.

Trình Úc rất rõ ràng, hắn muốn diễn nhân vật này, không phải là bởi vì nghệ thuật giá trị, không phải là bởi vì nhân vật đó bình thường nhưng không tầm thường.

Chỉ là bởi vì hắn thấy mình qua bóng hình Cảnh Hoán.

Loại tình yêu cố chấp, chỉ khẩn cầu đối phương quay lại nhìn hắn một lần.

Hắn có, Cảnh Hoán cũng có.

Cho nên hắn hi vọng Lâm An Lan diễn Cố Thư Vũ, chính mình đi diễn Cảnh Hoán, như vậy, cho dù ngày sau Lâm An Lan khôi phục ký ức, bọn họ chia tay, hắn cũng có thể nhìn bộ phim này, hồi tưởng lại tình yêu hắn từng có.

Nhưng bây giờ, Lâm An Lan cự tuyệt.

Trình Úc đột nhiên cảm thấy, này có lẽ mới đúng, điều này càng phù hợp với tình yêu của mình.

Lâm An Lan vốn không yêu hắn.

Hiện thực, hắn không có được.

Sao có thể yêu cầu Lâm An Lan vì hắn mà diễn kịch.

Hắn có tư cách gì, mà muốn vừa xem phim của mình và Lâm An Lan, vừa hồi tưởng tình yêu của họ.

Người như hắn, có lẽ nên ngồi xem phim ảnh, đè nén khổ sở và yêu thích.


Người hắn thích vốn từ đầu đã khinh thường việc cùng hắn xuất hiện.

Tất cả nhưng vở kịch một vai của mỗi hắn
Nhưng như thế này mới phù hợp với bọn họ trước đây.

Trình Úc nghĩ vậy, liền nhanh chóng quyết định.

Hắn nói với Tôn Mạnh: 【 cho tôi thời gian, tôi thử kính.


Tôn Mạnh kinh hỉ: 【 quá tốt rồi! cậu có thể nghĩ thông suốt thật sự là quá tốt rồi! 】
Trình Úc tự giễu nở nụ cười, không lại về hắn.

Buổi tối hôm đó, hắn và Lâm An Lan trò chuyện, "Anh vẫn sẽ đóng phim này.

Nhưng em đừng lo, anh đóng vì yêu thích thôi.

Em không cần băn khoăn."
Lâm An Lan không ngờ hắn yêu thích bộ phim này tới vậy.

Anh hỏi, "Anh diễn ai? Vẫn là Cảnh Hoán sao?"
Trình Úc gật đầu.

Lâm An Lan đề nghị, "Thật ra em thấy anh nên đóng Cố Thư Vũ, lời kịch nhiều, hình tượng cũng tốt, rất phù hợp với anh."
Trình Úc lắc lắc đầu, "Không được."
"Tại sao?" Lâm An Lan không rõ, "Cố Thư Vũ không tốt sao? Anh không thích Cố Thư Vũ?"
"Cậu ấy rất tốt, thế nhưng không thích hợp với anh."
"Làm sao không thích hợp, Cố Thư Vũ tướng mạo anh tuấn, gia cảnh tốt đẹp.

Như vậy không hợp với anh sao?"
Trình Úc trầm mặc chốc lát, mới nhẹ giọng nói, "Anh không hợp với loại nhân vật được yêu này."
Hắn nói xong, quay người đi tới phòng vệ sinh, "Anh đi tắm."
Lâm An Lan nhìn hắn tiến vào phòng vệ sinh, nghĩ câu nói kia, không tự chủ có chút đau lòng hắn.

Cái gì gọi là không thích hợp với nhân vật được yêu? Trình Úc cảm thấy mình không được yêu?
Hay hắn cảm thấy mình không đáng được yêu?
Lâm An Lan yên tĩnh tự hỏi, đột nhiên vén chăn lên, nhảy xuống giường, chạy đến cửa phòng vệ sinh trước, nhanh chóng mở cửa.

Trình Úc còn đang tắm, nghe có động tĩnh, đóng vòi hoa sen nghi ngờ hỏi, "An An? Có việc?"
Lâm An Lan kéo cửa phòng tắm.

Dưới ánh đèn, cơ thể đẹp đẽ của Trình Úc hiện lên rõ ràng.

Lâm An Lan nhất thời không biết nên nhìn đâu, bèn cúi thấp đầu.

Trình Úc kéo xuống khăn tắm, quấn lên trên eo, hỏi anh, "Có chuyện gì sao?"
"Ban nãy anh nói vậy là sao?" Lâm An Lan ngẩng đầu nhìn hắn, "Cái gì gọi là anh không phù hợp với nhân vật được yêu?".


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện