Editor: Lăng
Ly hôn đi.
Đạo diễn Triệu Thành Lâm theo dõi sau máy quay thấy cảnh này liền ngẩn người vài giây mới ý thức được là đã xảy ra chuyện gì, nổi giận đùng đùng đi vào hiện trường quay phim: "Sao lại thế này?"
"Tôi......" Một giây trước Triệu Hân Nhiên còn đang tỏ ra hung thần ác sát, mà giây tiếp đã lộ vẻ hoảng sợ, khó hiểu nói: "Tôi không cố ý.
Trúng cô rồi phải không? Thật xin lỗi thật xin lỗi, tôi nhập vai quá nên quên luôn chuyện phải mượn góc quay."
Một cái tát này so với cái tát của Dư Lượng còn mạnh hơn rất nhiều, Quý Thiển Ngưng thẫn thờ một lúc lâu, nửa bên mặt cô vừa rát lại vừa nóng, nhìn Triệu Hân Nhiên đang giả vờ nhập vai quá sau kia, đau đến mức một câu cũng không nói nổi.
Triệu Thành Lâm không đành lòng trách cứ Triệu Hân Nhiên, quay đầu hỏi Quý Thiển Ngưng: "Không có việc gì chứ?"
Tròng mắt Quý Thiển Ngưng thong thả chuyển động, ngơ ngác nhìn ông ta, hỏi lại: "Ngài nói cái gì? Tôi nghe không rõ."
Triệu Thành Lâm biến sắc: "Mau kêu bác sĩ tới xem thử."
Náo loạn hồi lâu thì cuối cùng bác sĩ đi theo đoàn phim cũng mang theo hòm thuốc vào được bên trong, nhìn nhìn mặt Quý Thiển Ngưng rồi nói: "Sưng tấy lên rồi." Lại cầm đèn chiếu vào lỗ tai bên mặt bị đánh của cô, hỏi, "Hiện tại có nghe tôi nói gì không?"
Quý Thiển Ngưng lắc đầu.
"Có thể là tạm thời bị ù tai, trước tiên nên nghỉ ngơi một chút rồi lại theo quan sát thêm." Bác sĩ nói.
Triệu Thành Lâm không nghĩ tới tình huống lại nghiêm trọng như vậy, trừng mắt nhìn Triệu Hân Nhiên một cái, rồi nói nhân viên công tác đưa Quý Thiển Ngưng đi nghỉ ngơi.
Tới khu nghỉ ngơi, bác sĩ lấy túi chườm đá muốn chườm mặt cho cô.
Túi chườm đá vừa mới chạm vào mặt thì Quý Thiển Ngưng liền hét lên: "A ——"
Cô còn cố ý kéo dài giọng cho trông có vẻ rất đau đớn, thu hút ánh mắt của mọi người vì tò mò mà đổ về phía này.
"Thiển Ngưng, chị bị làm sao vậy?" Cố Tâm Mỹ tới sau nên vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra.
Lục Thanh Hoan đang đợi diễn cùng Salsa cũng lại đây, cô một câu tôi một câu, quan tâm vô cùng.
Lúc này Quý Thiển Ngưng còn đang diễn, không rảnh để đối phó với họ.
Bác sĩ nói: "Chắc chắn là đau rồi, cô ráng nhịn một chút."
"Không phải là hơi đau, là là đặc biệt đau! Xin bác sĩ đó, đừng chạm vào mặt tôi nữa." Quý Thiển Ngưng biểu hiện thật sự rất là chống cự.
"Nếu như không chườm lạnh kịp thời thì lát nữa mặt cô sẽ càng sưng hơn đó."
Mặc kệ bác sĩ khuyên như thế nào thì Quý Thiển Ngưng vẫn kiên quyết không chịu chườm mặt, đẩy tay anh ta ra, mang theo nửa mặt sưng phù về lại phim trường.
Triệu Thành Lâm đang nghiêm mặt nói gì đó với Triệu Hân, thấy cô tiến vào, lập tức thay đổi sắc mặt: "Không có việc gì sao?"
Quý Thiển Ngưng cố ý nghiêng nửa bên mặt sưng đỏ cho ông ta xem, trên mặt cười hì hì còn trong lòng thì đã motherfucker không biết bao nhiêu lần rồi, tránh nặng tìm nhẹ mà nói: "Có thể nghe mọi người nói chuyện được rồi.
Triệu đạo diễn, chúng ta tiếp tục đi." (Nguyên văn là MMP nhưng dịch ra tiếng Việt thì hơi thô nên mình đổi sang tiếng anh thôi, hihi)
Triệu Thành Lâm nhíu mày: "Sưng như vậy còn quay kiểu gì."
"Đổi bên kia nha." Quý Thiển Ngưng nói: "Hiện tại không quay, đợi lát nữa sưng hơn thì không quay được đâu."
Triệu Thành Lâm nghẹn lời, gọi nhân viên trang điểm tới chỉnh lại lớp trang điểm cho cô.
Lúc đánh phấn còn chưa đụng vào mặt cô thì Quý Thiển Ngưng đã rên rỉ.
Nhân viên trang điểm không làm gì được, chỉ đành nhìn Triệu Thành Lâm xin giúp đỡ.
Triệu Thành Lâm nghĩ một chút rồi nói: "Không cần trang điểm nữa, dùng tóc che lại thôi." Tiếp theo lại phân phó quay phim một chút, "Chú ý không quay về má phải của cô ấy."
Lại dặn dò những người khác, cuối cùng Triệu Thành Lâm nhìn Triệu Hân Nhiên, nói: "Cho cô thêm một cơ hội, không được gây ra lỗi gì nữa."
Triệu Hân Nhiên cúi đầu giả vờ ngoan như cún, vâng vâng dạ dạ, có chút sợ hãi mà nhìn Quý Thiển Ngưng: "Tôi thật sự không cố ý......!Cô sẽ không trách tôi chứ?"
Nếu giờ phút này mà người này đem diễn xuất này vào trong phim, thì việc lấy được ảnh hậu là dễ như trở bàn tay.
Quý Thiển Ngưng thấy rõ ràng trong mắt cô ta toàn là hưng phất cùng hả hê, hận không thể xé rách gương mặt này, nhưng chỉ có thể nỗ lực duy trì sự bình tĩnh.
Chuyện Cố Tâm Mỹ lo lắng cuối cùng vẫn xảy ra.
Ỷ vào bác cả của mình là đạo diễn, Triệu Hân Nhiên dám ngang ngược kiêu ngạo như thế.
Quý Thiển Ngưng liều mạng an ủi bản thân: Mày là một diễn viên chuyên nghiệp, cho dù có xảy ra chuyện gì thì việc đầu tiên là làm tốt công việc của mình, không được đem cảm xúc cá nhân vào công việc.
Quân tử báo thù mười năm chưa muộn, chuyện ngày hôm này, cô tạm thời nhịn xuống rồi tính sau.
"《 Đình viện thâm sâu 》cảnh 320 lần sáu."
Tiếp tục quay cảnh tiếp theo bắt đầu từ đoạn ăn tát này.
Có lẽ là đánh cái đầu đánh sướng quá, hoặc có thể là do bị Triệu Thành Lâm cảnh cáo nghiêm khắc, nên cái tát thứ hai Triệu Hân Nhiên đã mượn góc máy để quay.
Đứa ngốc này cũng không chơi xấu cô nữa, nhưng diễn xuất thì rác vô cùng, Triệu Hân Nhiên thường xuyên dính NG.
Cảnh này có hai phân đoạn, Quý Thiển Ngưng cùng Lục Thanh Hoan lần lượt NG năm lần cùng ba lần, một mình Triệu Hân Nhiên NG còn nhiều hơn hai cô cộng lại.
Thật vất vả mới quay xong, mặt của Triệu Thành Lâm cũng đã tái mét, nói: "Tối nay Tiểu Quý không có cảnh diễn thì về nghỉ ngơi cho tốt đi.
Thanh Hoan và Hân Nhiên chuẩn bị cảnh tiếp theo."
Triệu Hân Nhiên không hề có chút xấu hổ nào khi bản thân bị NG quá nhiều, nhìn nửa bên mặt của Quý Thiển Ngưng sưng đến dị dạng, đắc ý lại khinh miệt mà nói: "Tiện nhân tự tìm đường chết!"
Đây vốn là lời thoại trong phim, nhưng mà quay xong còn nói thì không phải là đang mắng người sao? Tuy Lục Thanh Hoan là người chưa bao giờ đắc tội người khác nhưng nghe xong cũng cảm thấy không thoải mái, nhịn không được mà nói: "Hân Nhiên, người ta là đồng nghiệp, cô nói vậy cũng hơi quá đáng đó."
"Tôi có mắng cô ấy đâu." Triệu Hân Nhiên vô tội nói: "Ngại ghê, là do tôi nhập vai quá