Editor: Lầu trên có XB
Bầu không khí trong phòng khách bỗng trở nên kỳ lạ, ngày cả Chu Chấn Sinh cũng đã cảm nhận được cái gì đó, vội cúi đầu làm bộ nhìn điện thoại, không nói một lời, chỉ có điều khóe lại luôn liếc về phía Yến Kiêu và Diệp Phi.
Một mảnh trầm mặc, Yến Kiêu gửi lại ảnh chụp vào nhóm chat, bình tĩnh nói: “Vừa rồi là do ống kính xảy ra vấn đề.”
“Phải vậy không?” Bên cạnh bỗng truyền đến giọng cười lạnh của Diệp Phi, cậu một tay chống cằm, ý vị thâm trường nhìn Yến Kiêu, giống như đã thấu được lớp ngụy trang của hắn.
Yến Kiêu nói “Đúng vậy”, rồi nắm điện thoại thật chặt.
Tim đập cực nhanh, nhanh đến nỗi muốn phá ngực mà ra.
Yến Kiêu lần đầu tiên bị mâu thuẫn tâm lý, sợ cậu nhìn thấu, lại sợ cậu mãi mãi sẽ không nhìn ra.[*]
“Vậy ——” Diệp Phi xoa gối ôm trong ngực, khóe môi hơi cong lên, “Tôi còn tưởng là do kỹ thuật của sếp Yến không tốt chứ.”
Không khí trong nháy mắt vì đó mà ngừng lại.
“Đệt!” Cốc Thụy Gia cầm gối đập tới, cười mắng, “Hay khỏi lái xe về nữa, có cần tớ cho đôi chồng chồng nhà cậu mượn một phòng luôn không?”
Diệp Phi trốn về sau, Yến Kiêu ngồi cách cậu rất gần, cậu chỉ cần động đậy một tí, đã ấn lưng vào người Yến Kiêu rồi.
“Cảm ơn, không cần đâu.” Diệp Phi da mặt dày, mặt không đổi sắc uống một hớp rượu, cười híp mắt tiếp nhận trêu ghẹo của Cốc Thụy Gia.
Chu Chấn Sinh cười khà khà, tiện hề hề nói: “Kỹ thuật của sếp Yến có được hay không, không phải cậu là người rõ ràng nhất à?” Y liếc sắc mặt nghiêm túc của Yến Kiêu, “Đúng không, sếp Yến.”
Yến Kiêu thực ra nghe không hiểu bọn họ đang nói gì, suy nghĩ của hắn còn đang dừng lại trong lúc gửi sai hình, liền lầm tưởng mọi người đang nói về kỹ thuật chụp ảnh.
Hắn không trải qua đào tạo chuyên nghiệp, cũng không rõ kỹ thuật của mình đến đâu.
Nhưng nghĩ tới vừa rồi chỉ chụp mỗi Diệp Phi, kỹ thuật chụp có được hay không cũng chỉ có hắn mới có tư cách nói, liền gật đầu một cái nói: “Đúng.”
Tiếng rít gào cùng huýt gió trong phòng nháy mắt vang dội, như muốn lật tung cả nóc nhà.
Cốc Thụy Gia đập bàn ầm ầm, rượu trong muốn văng hết cả ra.
Đám người trở nên điên cuồng, quả nhiên, sếp lớn chính là sếp lớn, quá chất!
Diệp Phi sặc rượu, ho khan không ngừng.
Da mặt cậu có hơi đỏ lên, trừng Yến Kiêu: “Anh nói lung tung gì thế?”
Rõ ràng là mình bắt đầu, nhưng lại thích đi trách móc người khác.
Tại sao lại là nói lung tung?
Yến Kiêu không rõ, đang muốn mở miệng, Diệp Phi chợt trở tay bịt kín miệng hắn lại.
“Được được đừng nói nữa.” Nói thêm cái gì nữa là xách quần chạy không kịp đấy.
Diệp Phi vốn dựa vào bờ vai của hắn, lúc này quay người lại, giống như đang chủ động ngồi vào trong lòng của Yến Kiêu vậy.
Yến Kiêu cụp mắt.
Cậu lùn hơn hắn nửa đầu, mặt vừa nhỏ lại trắng, đôi mắt bởi vì ho kịch liệt nên ướt át, hiện ra vẻ đặc biệt ngoan ngoãn khác với ngày thường.
Thầm mến bảy năm, kết hôn nửa năm, cả hai chưa bao giờ gần gũi nhau như vậy.
Môi Yến Kiêu dán vào lòng bàn tay của Diệp Phi, cảm thụ được nhiệt độ da của cậu, bỗng sinh ra một loại kích động.
Hắn muốn ôm cậu, muốn hôn cậu, muốn cho cậu nhiễm tâm tình giống mình…
Nhưng lý trí rất nhanh đã nhảy ra chặn dòng cảm xúc mạnh mẽ này lại, bởi vì quá yêu, nên không dám liều mình để thử, sợ sẽ đánh mất cậu.
Cuối cùng, Yến Kiêu chỉ kìm chế ôm lấy eo Diệp Phi, sợ cậu phát hiện, không dám dùng quá nhiều sức, chỉ nhẹ nhàng quấn lấy.
Diệp Phi đúng thực không hề phát hiện ra, trong lòng cậu đang nghĩ đến bức ảnh vừa gửi lên nhóm chat.
Bởi vì phóng to lên, không chỉ khiến mặt của cậu lớn hơn mà còn khiến nó mờ đi, đặc biệt xấu.
Cậu quay người muốn lấy điện thoại của Yến Kiêu, yêu cầu nói: “Mau xóa tấm hình kia đi.”
Yến Kiêu nhấc tay tránh khỏi động tác của cậu.
“Được được, tôi không nhìn điện thoại của anh.” Diệp Phi cho là Yến Kiêu không muốn để cho mình xem điện thoại của hắn, dù sao trong xã hội thông tin ngày nay, điện thoại là vật riêng tư của mỗi người, “Vậy anh mau xóa đi.”
Yến Kiêu vẫn không động, nói: “Về mới xóa.”
“Cần gì phải chờ về, ” Diệp Phi bất mãn, đẩy Yến Kiêu một cái, “Giờ xóa liền đi.”
Ánh mắt của cậu xoay chuyển một vòng trên người Yến Kiêu, đuôi mắt cong lên, như một tiểu hồ ly đang có ý đồ xấu: “Không lẽ anh muốn giữ lại tấm hình xấu xí ấy để uy hiếp tôi ư?”
Xấu? Yến Kiêu cảm thấy Diệp Phi đã nhận định sai về bản thân.
Chỗ nào xấu chứ, rõ ràng xinh đẹp vô cùng.
“Nhanh lên đi, ” Diệp Phi không chiếm được đáp lại, không nhịn được thúc giục, “Nếu không tôi sẽ giật lấy điện thoại của anh thật đó.”
Yến Kiêu không có cách nào từ chối Diệp Phi được, đặc biệt là tình huống như hiện tại, Diệp Phi đang vùi ở trong lồng ngực của hắn, trong mắt đều là bóng hình hắn.
Hắn chầm chậm mở khóa điện thoại, mở tấm hình kia lên.
“Mau xóa nhanh, khẩn trương đi.” Diệp Phi không muốn nhìn nhiều, ghét bỏ mà dời mắt.
Yến Kiêu click dưới góc phải, nhấn mục “Cắt bỏ bức ảnh”.
Diệp Phi thấy thế, cuối cùng cũng hài lòng, không hề gánh nặng trong lòng xê qua chỗ bọn Cốc Thụy Gia tiếp tục tán gẫu.
Cũng không biết, một giây sau, Yến Kiêu đã nhấn vào mục khác gần mục cắt bỏ, khôi phục lại bức ảnh.
Chỉ là có chút tiếc nuối, sao Diệp Phi lại không dựa vào người hắn như trước nữa.
“Diệp Phi, cổ phiếu lần trước cậu đề cử rất tuyệt, ” Sau khi uống gần hết rượu, một đám người vây quanh bàn nói chuyện phiếm, Chu Chấn Sinh nhai trứng hấp sữa, quay đầu nhìn về phía Diệp Phi, “Mẹ tớ cũng mua một chút, ngày hôm sau liền tăng lên không ít, bà còn hối hận mua ít đi đấy.”
Nếu y không nhắc tới, Diệp Phi suýt chút nữa quên mất.
Cậu đăng nhập vào phần mềm sau khi cập nhật mới nó, nhìn thấy số tiền mình đầu tư lúc đầu đã tăng lên gấp mấy lần chỉ trong vài ngày.
Đáng tiếc tiền vốn cậu quá ít, nên không thể chỉ dựa vào mua cổ phiếu để trả lại khoản nợ cho Yến Kiêu, cũng không cần phải vất vả bàn bạc dự án.
Diệp Phi suy nghĩ một chút, gần một tuần sau, thị trường chứng khoán Mỹ tiếp tục giảm và gây ra hai sự cố ngắt mạch*.
Lần này, ngay cả cổ phiếu này cũng không thể ngoại lệ.
“Những ngày này hãy bán nó đi”, Diệp Phi nhớ lại ngày cầu chì*.
Dù sao thì đó cũng là một sự kiện lớn được ghi vào lịch sử.
Kể từ khi cổ phiếu này rớt giá, cậu không thể nhớ chính xác nó nữa, ” hình thức gần đây không được tốt cho lắm.
”
**Link cho mấy cô muốn tìm hiểu
“Hả?” Tôn Quỳnh kinh hãi, “Không thể nào, tớ cảm thấy với tình thế hiện tại, thì vẫn còn có thể tăng thêm lần nữa.”
“Khác thường tất sẽ có biến, tăng nhanh như thế vốn đã không bình thường rồi.” Diệp Phi không nói rõ ra mà chỉ nói hai câu, để mấy người trước mặt, không do dự đem cổ phiếu bán ra.
“Oa, cậu bán thật ư.” Chu Chấn Sinh vốn tưởng nói đùa, lại thấy động tác của Diệp Phi, trong lòng nhất thời nổi lên sóng gió.
Diệp Phi có thể bán hết lưu loát như thế, vậy đã nói rõ rằng cổ phiếu này không trụ được rồi sao?
Còn Cốc Thụy Gia, Diệp Phi nói cái gì thì chính là cái đó, ngay lập tức đem cổ phiếu bán đi.
“Còn chần chờ gì nữa, ” Cốc Thụy Gia đạp Chu Chấn Sinh một cái, không kiên nhẫn nói, “Diệp Phi còn có thể bẫy cậu sao.”
Chu Chấn Sinh ngẫm lại cũng đúng, tuy rằng không nỡ, những với kinh nghiệm lúc trước nói đã cho y biết, vẫn nên nghe theo Diệp Phi thì tốt hơn.
Y cắn răng, bắt đầu vào phần mềm bán cổ phiếu.
Mọi người đều có tâm lý bầy đàn, sau khi thấy ba người bán, Tôn Quỳnh cũng không còn kiên trì được nữa.
Vừa nhập mật khẩu, vừa hỏi Diệp Phi: “Có còn cổ phiếu nào như vậy nữa không? Nói đi tớ không từ chối đâu.”
“Nghĩ hay lắm, ” Diệp Phi liếc Tôn Quỳnh, “Nếu tớ có thể dự liệu chính xác như vậy, tớ sẽ làm ăn phát đạt ngay rồi.”
Tôn Quỳnh ngẫm lại thấy cũng đúng, không nói gì nữa.
“Chỉ là…” Diệp Phi bỗng chuyển đề tài, “Tớ gần đây có hứng thú với mảng phim khoa học viễn tưởng.”
Cũng