Editor: Lầu trên có XB
Sau ngày lễ tình nhân bị Diệp Phi từ chối, hai người không còn liên hệ, không còn gặp mặt nhau nữa.
Diệp Phi nghĩ lần này Yến Kiêu sẽ triệt để bỏ cuộc, thở dài một hơi.
Lại nhanh chóng bị cảm giác khó chịu bao quanh.
Trong lồng ngực như đang có thứ gì đó nghẹn lại, không đau, nhưng lại rất khó thở.
Diệp Phi luôn hiểu, Yến Kiêu phải bước về phía trước, gặp được người nào đó hoàn hảo, khỏe mạnh hơn cậu, đó mới là hướng tốt nhất cho hắn, vậy mà trái tim cậu lại không khống chế được cơn đau đớn này.
May thay sinh mệnh của cậu chỉ còn dư lại hai năm, có lẽ sẽ không nhìn thấy được cảnh Yến Kiêu cùng người khác bên nhau.
Chịu đựng thôi, chỉ cần chịu đựng được là ổn thôi.
Diệp Phi click mở ra hộp thư, đang tính tìm chút việc để dời sự chú ý của mình, cửa phòng làm việc bỗng vang lên tiếng gõ cửa.
Cậu chỉnh lại biểu tình của bản thân, mở miệng nói: “Mời vào.”
Không ngờ được, người đến không chỉ có mỗi Cốc Thụy Gia, mà còn có Tôn Quỳnh đã lâu chưa gặp.
Lúc trước, Tôn Quỳnh bị cha y bắt lại, bảo đi đấu thầu mảnh đất ở thành Đông, bận đến mức chết đi sống lại, rất ít lộ đầu trong nhóm chat.
“Ôi chao, ngọn gió nào đã thổi ngài tới đây vậy.” Diệp Phi nhấc chân đá cái ghế qua, trêu nói.
Tôn Quỳnh không nói tiếp lời, quan sát Diệp Phi từ trên xuống dưới một lượt, kinh ngạc nói: “Cậu cậu… gầy thật đấy? Vậy mà khí thế chẳng bớt đi tý nào nhỉ.”
Gần đây Diệp Phi gầy đi rất nhiều, đường nét khuôn mặt hiện ra càng ngày càng rõ. Lúc này đang ngồi trên ghế, nên lùn hơn Tôn Quỳnh rất nhiều, đành phải ngước mắt để nói chuyện với y, vậy mà chẳng lộ ra chút yếu thế nào, ngược lại có thêm một loại cảm giác đè áp.
“Ai ya? Gầy hả?” Cốc Thụy Gia đi đến gần tỉ mỉ quan sát cậu, “Sao tớ không nhìn ra, có lẽ gặp nhau nhiều quá thành quen á, mà mấy ngày nay Diệp Phi đúng là ăn ít hơn lúc trước nhiều đấy.”
“Nịnh hót cũng vô dụng, ” Diệp Phi rũ mi, trơn như lươn né khỏi đề tài này, “Không liên quan tới tiền bạc thì ai đâu tới hỏi thăm mình đâu.”
“Đệch, ” Tôn Quỳnh bị cậu làm tức chết, lập tức quên mất mình đang muốn hỏi gì, đi tới ngồi xuống, “Lúc này phải ước cho cậu có một ‘tâm hồn’ thiệt bự !”
“Sao cậu biết tớ không có?” Diệp Phi ném bình nước khoáng cho y, lười biếng nói, “Cậu đã từng sờ qua rồi à?”
Tôn Quỳnh: “…”
Tôn Quỳnh giơ hai tay đầu hàng: “Sợ cậu rồi đó, nói chính sự thôi, hôm nay tới đây là có một tin tức tốt muốn nói cho cậu biết.”
Diệp Phi gật đầu, ra hiệu cho y tiếp tục nói.
Cốc Thụy Gia cũng kéo ghế lại gần, trên mặt viết dòng chữ rất muốn hóng dramu: “Nhanh đê, cuối cùng là chuyện gì thế, bí với chả mật, tuột hết cả hứng thú.”
Tôn Quỳnh kìm giọng, nói: “Hôm qua Diệp Diệu đã bán đi hai căn hộ, một căn ở khu gần vịnh Haoyue, còn căn khác là căn hộ ở quảng trường Maple Leaf.
Tổng số bất động sản hơn 30 triệu.”
Nhà Tôn Quỳnh làm về bất động sản, đối với tin tức về phương diện này tương đối nhanh chóng.
Diệp Phi run lên, lập tức bật cười: “Tớ không hề biết nó có hai căn ở hai chỗ đó đấy.”
Tôn Quỳnh và Cốc Thụy Gia liếc mắt nhìn nhau, trong nháy mắt đã hiểu được, sợ rằng cha Diệp đã gạt Diệp Phi mua riêng cho Diệp Diệu.
Đều là con trai ruột, mà lại bất công đến nhường này thì chịu rồi.
“Đây là tin tốt gì cơ chứ?” Cốc Thụy Gia nhíu mày, bất mãn nhìn Tôn Quỳnh.
“Đừng nóng mà, trọng điểm tớ còn chưa nói đấy, ” Tôn Quỳnh lo mình đúng tới chuyện khiến Diệp Phi đau lòng, nên không rảnh tính toán với Cốc Thụy Gia, nhanh chóng tiếp tục nói, “Cậu biết tại sao cậu ta bán nhà không?”
Tôn Quỳnh cũng không thừa nước đục thả câu, hạ thấp giọng tiếp tục nói: “Cậu ta thiếu nợ một khoản tiền lớn!”
“Thiếu nợ?” Diệp Phi lấy tay chống cằm, suy tư, “Thông tin chuẩn chứ?”
Tuy Diệp Diệu có chút ngu xuẩn độc ác, nhưng cũng không tới mức quá sa đọa, trước giờ chưa bao giờ nhảy vào con đường bài bạc như thế.
“Đúng mà, tớ có người quen trong hội Vương Chiêu, nghe ngóng được, ” Tôn Quỳnh nói cho Diệp Phi, “Diệp Diệu vì hạng mục đầu tư nên mới quen được Vương Chiêu, ban đầu chỉ chơi mấy vụ nhỏ, còn bây giờ thì..”
Y cười lạnh: “Thường đi dạo ở bờ sông, sao có thể không ướt giày chứ. Đỉnh Nguyên muốn đảm nhận bộ phim kia nên rất gấp, vì đó cái tên sói mắt trắng kia nhà cậu tâm tình không tốt, thua bài vài ván, ai biết lần này…”
Sau khi «Con đường thăng cấp của sủng phi » được quay không lâu, Đỉnh Nguyên cũng làm thêm một bộ phim mới.
Không phải phim hiện đại, mà là một bộ cổ trang, để cọ độ hot của bộ phim 《 Thái hậu truyền 》.
Bởi vì tuyên truyền đúng chỗ, mà bộ cổ trang này đạt lượt rating ngày đầu rất cao, nghiễm nhiên là một bộ phim dẫn đầu xu thế.
Nhưng tình huống ấy chỉ xảy ra vỏn vẹn trong hai ngày đầu, phim không chất lượng thì có quảng cáo nhiều hơn nữa cũng vô dụng.
Sau ngày thứ ba trở đi lượt rating tụt xuống mức thảm hại.
Ban đầu Cốc Thụy Gia còn lo này lo nọ, lo rằng bộ phim 《Xin cậu tỉnh táo một chút 》 sẽ bị vượt mặt, lúc này ngay cả xem cũng lười nhìn.
“Há, cái bộ phim kia á hả, ” Cốc Thụy Gia cười trên sự đau khổ của người khác, “Tâm tình của tên Diệp Diệu đó không tốt cũng có thể hiểu được, không nghe lời thì bị thiệt là đương nhiên.”
“Như thế nào, ” Tôn Quỳnh nhìn về phía Diệp Phi, “Nghe xong tâm tình đã tốt lên được chút nào chưa?”
“Cảm ơn, ” Diệp Phi cầm chai nước đưa cho Tôn Quỳnh, nhàn nhạt nói, “Không ngờ nó lại tự mình tìm đường chết.”
Diệp Phi sớm đoán được Đỉnh Nguyên mà ở trong tay cha Diệp và Diệp Diệu sẽ không chống đỡ được không dài, cho nên sau khi sống lại, cậu cũng không cần chủ động làm gì cả, chỉ lạnh nhạt nhìn bọn họ dãy dụa thôi.
Một gậy đánh chết thì có ý gì? Dao cùn cắt thịt mới là thống khổ nhất.
Từng bước một từ thiên đường rớt xuống địa ngục, lại không thể làm được gì, khoảng cách quá lớn có thể ép con người phát điên.
Ai biết cậu không ra tay, Diệp Diệu lại chê mình mệnh quá dài, đưa đầu ra cho người ta chặt.
“Thấy vui rồi à, ” Tôn Quỳnh vỗ vai Diệp Phi, an ủi cậu vài câu, lại nói sang chuyện khác, “Tối nay kêu lão Chu ra ngoài uống một ly không?”
“Ăn cơm thì được, chứ uống rượu thì bỏ đi, ” Diệp Phi móc bao thuốc lá ra, đưa cho Tôn Quỳnh với Cốc Thụy Gia mỗi người một điếu, vừa bật châm lửa vừa nói, “Tớ định đi một chuyến đến Tây Bắc.”
“Vì chuyện vượt dự toán?” Cốc Thụy Gia muốn đưa đầu vào ké tí lửa của Diệp Phi, “Không cần phải đi mà.”
“Dùng của cậu đi, ” Diệp Phi nhấc tay, tránh khỏi Cốc Thụy Gia, cất bật lửa vào trong túi, “Không liên quan đến chuyện vượt dự toán, bên kia điều kiện quá khắc khổ, nghe nói gần đây có mấy diễn viên bị bỏng nắng, không đi tham ban thì sao ăn nói được.”
Đi giải sầu, để tâm tình bình phục lại nhanh một chút, sẽ không phải nghĩ đến Yến Kiêu nữa.
“Có tí lửa cũng keo, dùng bật lửa của cậu thì làm sao?” Cốc Thụy Gia oán trách một câu, chạy qua chỗ Tôn Quỳnh châm vào tàn thuốc của y để bắt lửa,