Tôi Chỉ Nhớ Em

Chương 2


trước sau


Hành lang bệnh viện.
 
Tô Diệm đi đằng trước, Tô Niệm Niệm đi theo phía sau.
 
Mãi cho đến khi Tô Diệm đột nhiên dừng lại, Tô Niệm Niệm ngây ngốc đụng vào lưng anh.
 
Tô Diệm ‘haizz’ một tiếng, xoay người gõ vào ót cô, rầu rĩ nói: “Anh thấy em không phải là mất mặt.”
 
“Em là mất hồn đấy.”
 
Tô Niệm Niệm không có tâm tình hưởng ứng anh, chỉ có những nếp nhăn trên trang giấy của tờ báo cáo luận văn do ngón tay cô bất giác tạo nên.
 
Trên giấy chữ viết sắc sảo.
 
Chữ của Bùi Ngôn Khanh cũng giống như anh vậy, đã nhìn rồi là khó quên.
 
Nghĩ như vậy khiến cô lại thất thần.
 
Tô Diệm không chú ý, tay anh luồng vào trong túi áo trắng, tâm trạng khá tốt, mấp máy môi: “Nhưng cũng coi như là nuôi không uổng----“
 
“Biết giúp anh hai xả giận.”
 
Tô Niệm Niệm: ?
 
Thời gian như đang được quay về mấy phút trước.
 
Trong bầu không khí như ngưng trọng, Tô Diệm đột nhiên không cảm thấy ngượng ngại, rất tự nhiên giới thiệu với Bùi Ngôn Khanh: “Lão đại, đây là em gái của em Tô Niệm Niệm, đi nhầm phòng rồi.”
 
Nói xong, Tô Diệm nói nhỏ bên tai của Tô Niệm Niệm: “Chào hỏi qua loa rồi hẵng đi.”
 
Tô Niệm Niệm nhướng mày, lại nhìn về phía Bùi Ngôn Khanh một lần nữa, mắt chạm mắt với anh.
 
Ánh mắt của Bùi Ngôn Khanh đầy xa cách, chỉ hơi gật đầu với cô.
 
Tim cô như chệch nhịp, hơi cụp mặt, ánh mắt dừng lại ở nốt ruồi trên mũi của Bùi Ngôn Khanh, hai chữ ‘thầy giáo’ còn đọng bên miệng, ma xui quỷ khiến như thế nào lại nuốt vào trong.
 
Tô Niệm Niệm liếm môi, nghiêm mặt, nghiêm túc gọi một tiếng: “Chào chú.”
 
“Phù.” Ý thức em mình nói không đúng, Tô Diệm cúi đầu, cố gắng kiềm chế cảm xúc, chỉ là khóe miệng không làm cách nào khép lại được.
 
Bùi Ngôn Khanh nhìn lướt sang Tô Diệm, lông mày trước giờ vẫn luôn thể hiện vẻ ung dung nay lại mang theo chút khó tin, anh khựng lại vài giây rồi mới nói: “Chào em.”
 
“Gọi tên tôi là được rồi.”
 
Đương nhiên Tô Niệm Niệm sẽ không gọi tên một lần nữa, chỉ cố đề kiềm chế lại nhịp tim của mình, cô cụp mắt nhìn xuống dưới chân.
 
“Này---“ Mấy câu rồi mà Tô Niệm Niệm không trả lời, Tô Diệm có hơi bất mãn, tay huơ huơ trước mặt Tô Niệm Niệm, “Tô nha đầu.”
 
“Nghe anh nói chuyện không vậy?”
 
Tô Niệm Niệm lúc này mới bừng tỉnh, nhìn Tô Diệm, hít một hơi thật sâu rồi hỏi: “Giáo viên hướng dẫn của anh 30 mấy tuổi rồi?”
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
 
Bình thường làm thầy hướng dẫn, tiến sĩ còn có thể dẫn dắt sinh viên thì tuổi tác đương nhiên sẽ không nhỏ, dù cho Bùi Ngôn Khanh nhìn rất trẻ.
 
Tô Niệm Niệm tính toán, đoán chừng Bùi Ngôn Khanh có lẽ đã 30 mấy tuổi hơn, thế liệu có phải đã…kết hôn rồi không?
 
Nhịp tim cô chững lại.
 
Tô Diệm đột nhiên bật cười, nhìn cô với ý tứ sâu xa: “Tô nha đầu, anh hiểu nỗi khổ tâm của em.”
 
Cố ý vòng một đường lớn nói Bùi Ngôn Khanh trông già rồi để dỗ anh vui đây mà.
 
Tô Niệm Niệm: ?!
 
Cô khó hiểu: “Em có nỗi khổ tâm gì?”
 
Tô Diệm đắc ý mím môi, vừa định nói chuyện thì lại bị cắt ngang.
 
“Anh Diệm.” Người nói chuyện là một giọng nam cà lơ phất phơ, “Em nói sao tìm khắp nơi không thấy đầu, thế nào….Mẹ nó!”
 
“Anh Diệm, bạn gái của anh à?” Lục Huyền đi lại gần, quan sát Tô Niệm Niệm, trong giọng nói là sự kinh ngạc.
 
Nghe thấy tiếng nói, Tô Niệm Niệm quay đầu nhìn thấy một nhóm mặc áo khoác trắng, toàn là con trai, tụ tập lại với nhau một cách hùng dũng như mây tản bộ, khí thế uy hiếp.
 
Chả trách trên mạng đều nói, khoa xương khớp là khoa ít ồn ào nhất trong bệnh viện, gần nhất đều là bác sĩ nam, muốn náo cũng phải tự lượng sức mình.
 
“Cút đi.” Tô Diệm cau mày, kéo Tô Niệm Niệm ra sau, rồi nhàn nhạt nói: “Em gái, ruột.”
 
“Bọn họ là bạn học của anh.” Tô Diệm nói, lại giới thiệu tên của từng người một cho Tô Niệm Niệm.
 
“Chào các anh.” Tô Niệm Niệm gật đầu với bọn họ, “Em là Tô Niệm Niệm.”
 
“Chào em chào em.”
 
Mấy nam sinh như ở trong cái miếu của khoa xương khớp quá lâu rồi, lúc nào mà gặp được đại mỹ nữ là nhất thời có chút thất thần. Sau khi Tô Diệm nhìn sang bọn họ một lượt với ánh mắt cảnh cáo thì họ mới thôi nhìn.
 
“Tìm tớ làm gì?” Tô Diệm hỏi Lục Huyền.”
 
Lục Huyền đặt tay lên vai Tô Diệm, “Đi ăn cơm thôi.”
 
“Bùi Ngôn Khanh đâu? Bận xong chưa? Kêu anh ấy cùng đi.”
 
Đôi mắt của Tô Niệm Niệm lóe lên.
 
“Không biết, tớ đi gọi.” Tô Diệm hất tay của Lục Huyền ra, lười biếng nói.
 
“Tớ đi gọi thầy giáo.” Người con trai tên Vương Thần đứng đằng sau chủ động ‘xin đi giết giặc”.
 
Lục Huyền gật đầu, lại ân cần hỏi: “Niệm Niệm đi cùng chứ?”
 
Tô Diệm: “Con bé không ăn.”
 
Tô Niệm Niệm: “Cũng được ạ.”
 
Hai người cùng lúc lên tiếng.
 
Người đứng phía trước sững sờ, người đứng phía sau lại kiên định bổ 
sung thêm một câu: “Được ạ.”
 
Lục Huyền hứng thú nói: “Hoan nghênh hoan nghênh!”
 
“Có thể cùng mỹ nữ đi ăn cơm là niềm vinh dự của tụi anh đấy.”
 
Mấy người đàn ông cũng hùa theo.
 
Sắc mặt Tô Diệm khó coi, lại nhìn bọn họ với con mắt cảnh cáo, nghiến 
răng, nói với Tô Niệm Niệm: 
 
“Tiểu quỷ, em thật sự muốn ăn cơm ở trong bệnh viện à?”
 
“Anh đã từng nói rồi, đồ ăn trong bệnh viện rất bình thường.”
 
Nhưng Tô Niệm Niệm đối với chuyện ăn uống trước giờ luôn rất cao, 
khá kén ăn.
 
Tô Diệm nói cứ đợi chút cô lại nửa đường rút lui cho xem.
 
Đợi vài giây nhưng lại chẳng hề nghe thấy Tô Niệm Niệm nói không, lại 
chỉ nghe thấy Lục Huyền vẫy vẫy tay ở phía sau: “Chào thầy.”
 
“Khó khăn lắm mới có thể ăn đúng giờ đúng giấc nên đặc biệt gọi anh đi 
cùng, tụ họp một chút.”
 
Tô Niệm Niệm nhìn xuyên qua Tô Diệm, nhìn ra phía sau.

 
Bởi vì phải đi ăn cơm, Bùi Ngôn Khanh đã cởi chiếc áo khoác blue ra, áo sơ mi màu xám phối cùng quần tây đen, tôn lên thân hình cao ráo của anh. Lúc bước đi vừa nho nhã vừa kiêu ngạo, từng bước đi ấy như đang đâm thẳng vào trái tim cô.

 
Anh bước lại gần, đối mặt với Lục Huyền, giọng nói bình tĩnh: “Có thời gian, tôi hi vọng cậu tập nhìn báo cáo có thể bớt sai sót chút đi.”
 
Lục Huyền đanh mặt, “Lão đại, em gái của anh Diệm đang ở đây, có thể cho em tí mặt mũi được không thế.”
 
Bùi Ngôn Khanh khựng lại, lúc này mới nhìn về phía Tô Niệm Niệm, hỏi theo phép lịch sự: “Cùng đi ăn chứ?”
 
“Đi cùng chứ ạ!” Tô Niệm Niệm vội vàng trả lời, “Sáng sớm em chưa ăn gì, vừa đúng lúc đói rồi.” Cô kiên định với thái độ của mình: “Nên ăn ở đây luôn.”
 
Nói xong, Tô Niệm Niệm cảm thấy Bùi Ngôn Khanh đang nhìn mình, khẩn trương co các ngón tay lại.
 
Bùi Ngôn Khanh nhìn lướt qua cô, có hơi nghiêm khắc: “Buổi sáng thì phải ăn.”
 

Tô Niệm Niệm nhất thời có cảm giác như thời tiểu học khi đối mặt với thầy chủ nhiệm, cô ‘a’ một tiếng, liên tục gật đầu.
 
Bùi Ngôn Khanh không nói gì nữa, xoay người đi về phía trước.
 
“Em làm gì mà cứ một hai đòi ở lại bệnh viện ăn hả?” Tô Diệm hỏi.
 
Tô Niệm Niệm tùy ý đáp lại một câu: “Muốn thử đồ ăn của anh.”
 
Một câu nói rất bình thường, nhưng Tô Diệm không biết thế nào lại thay đổi biểu tình, kéo dài thanh ‘a’ ra, “Anh hiểu rồi.”
 
Tô Niệm Niệm: ?
 
Anh hiểu cái gì mà hiểu hả?
 
Lục Huyền đứng kế bên kề sát tai cô nhỏ giọng an ủi: "Không cần hoảng, Niệm Niệm, Bùi lão đại chỉ là mắc bệnh nghề nghiệp. Khi bận lên anh ấy cũng chẳng ăn.”
 
Tô Diệm đẩy đầu Lục Huyền ra, nói đầy chán ghét: “Nói chuyện thì cứ nói đi, cách xa một chút.”
 
Lục Huyền sờ mũi, nhìn Tô Diệm với dáng vẻ như đang bảo vệ đàn con của mình, lẩm bẩm: “Có em gái thì lợi hại thật đấy.”
 
“Sao hả, cậu không phục?” Tô Diệm kéo dài giọng nói, nhớ lại Tô Niệm Niệm vì anh mà can đảm xuất chiêu đắc tội với Bùi Ngôn Khanh, lại còn bất ngờ quan tâm đến chuyện ăn uống của mình, đắc ý nói: “Biết chưa? Em gái tôi, người con bé sùng bái nhất.”
 
“Chính là tôi.”
 
Lục Huyền: “….”
 
Tô Niệm Niệm đi sau cùng đột nhiên không biết Tô Diệm đang nói gì, chỉ lắm lúc sẽ ngẩng đầu lên, nhìn người đi đầu, anh đang nghiêng đầu giải đáp thắc mắc cho Vương Thần.
 
Trong số 4,5 người có chỉ số IQ trung bình lên tới 180+ thì Bùi Ngôn Khanh vẫn xuất sắc nhất, khí chất xuất chúng, ngay cả những người đi đường lướt qua anh cũng không kiềm được mà ngoái đầu nhìn.
 
“Em nói đúng không” Tô Diệm đột nhiên quay đầu hỏi cô.
 
“Hả?” Tô Niệm Niệm khó hiểu.
 
“Từ đầu đến cuối luôn kiên định đứng cùng một chiến tuyến với anh trai.” Tô Diệm nhấn mạnh.
 
Lục Huyền vừa ghen tị vừa ngưỡng mộ nhìn.
 
Nhớ lại tin nhắn buổi sáng gửi đi, Tô Niệm Niệm cứng miệng, chột dạ chớp mắt, ‘ừm’ một tiếng.
 
“Nghe không hả?” Tô Diệm cười đắc ý nhìn Lục Huyền.
 
“…..”
 
Không lâu đã đến nhà ăn dành cho nhân viên của bệnh viện.
 
Xếp một hàng dài, Tô Niệm Niệm men theo dòng người, từ từ thoát khỏi tầm mắt của Tô Diệm, cố ý đi phía sau Bùi Ngôn Khanh.
 
Anh vẫn hơi nghiêng mặt, cẩn thận nghe câu hỏi của Vương Thần, lắm lúc lại gật gù.
 
Tô Niệm Niệm không ngừng ngó nhìn anh, nhưng chỉ là lướt nhanh qua nên anh cũng không phát hiện.
 
Mãi cho đến khi đến hàng của Bùi Ngôn Khanh, dì ở bếp đã nhận ra anh, cười tươi như hoa, tay dì lại gắp hai muỗng thức ăn lớn. Sau hàng

này, đĩa của Bùi Ngôn Khanh là đầy đủ nhất.
 
Bùi Ngôn Khanh nhìn đồ ăn như chất thành núi trong đĩa, bất lực lắc đầu. Anh vừa quay đầu liền nhìn thấy Tô Niệm Niệm đang nhìn chằm chằm ---đĩa ăn trong tay anh.
 
Đôi mắt tròn xoe của cô gái nhỏ, cô vừa chạm vào ánh mắt của anh, vội vàng cúi đầu như những lần trước.
 
Lần đầu tiên Bùi Ngôn Khanh có hơi khó hiểu, anh luôn trông rất nghiêm khắc, cô gái nhỏ này vừa nhìn anh đã né như né tà.
 
Anh thử ôn hòa đưa đĩa đồ ăn ra trước mặt cô: “Muốn ăn?”
 
Tô Niệm Niệm:?
 
Suy nghĩ trong đầu lại dần dần cả gan hơn.
 
Thật sự so với việc được ăn cơm của anh, cô càng muốn ăn anh hơn.
 
Ánh mắt của Tô Niệm Niệm hơi dao động, miệng nhanh hơn não: “Muốn.”
 
“Tiền phải trả, em có thể thêm wechat của…” Nhịp tim của Tô Niệm Niệm đột nhiên đập rất nhanh, vừa định đưa tay ra thử lại bị một người nào đó kéo tay lại, căn ngang mọi cơ hội làm quen của cô.
 
Tô Diệm kéo cô lại, nói rất không có khách khí: “Tô nha đầu, chạy đi đâu vậy?”
 
Nhà ăn nhiều người, Tô Diệm và Lục Huyền vừa nói một câu, lại quay đầu nhưng lại chẳng thấy bóng dáng của Tô Niệm Niệm đâu.
 
Tô Niệm Niệm chớp chớp mắt đầy khó tin, ngay lập tức suy nghĩ muốn đá Tô Diệm xuống đất lóe lên.
 
Nhưng cô ráng nhịn lại, cô miễn cưỡng giải thích: “Người nhiều quá, em không thấy anh.”
 
“Thế em nhìn thấy thầy hướng dẫn của anh à?” Tô Diệm lạnh lùng hừ một tiếng, may mà anh không truy hỏi thêm nữa, không đợi Tô Niệm Niệm lên tiếng, anh nghiêng người về phía dì phụ trách cầm thìa, gọi mấy món ăn.
 
“Dì ơi, phiền dì lấy cho cháu sườn heo đừng lấy hành tây, cà đừng cho tỏi, rau thì đừng bỏ nhiều dầu, ít cơm….”
 
Lúc đầu dì vẫn còn ráng kiên nhẫn bởi nhan sắc của cậu trai trẻ, nhưng sau đó đã đen mặt lại.
 
May mà Tô Diệm nhìn thấy liền im bặt, thấy tình hình không ổn anh liên tục mỉm cười nói cảm ơn.
 
“Cầm lấy.” Gọi cơm xong, Tô Diệm thở hắt ra, miệng còn lẩm bẩm: “Muốn vàng phải cố gắng, phiền phức.”
 
Tô Niệm Niệm bất lực cầm đĩa ăn, đang đối mặt với Bùi Ngôn Khanh.

 
Rất rõ ràng là Tô Diệm đang gọi cơm cho cô, anh nghe rất rõ ràng.
 
Bùi Ngôn Khanh không nói gì.
 
Kết quả Tô Diệm tự động giải thích một câu: “Lão đại, em gái của em rất thật thà, có lúc không thích ăn cũng không biết làm thế nào để từ chối trưởng bối hết.”
 
Tô thật thà Niệm Niệm: “…..”
 
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Mấy người họ đã ngồi cùng một bàn.
 
Tô Niệm Niệm ngồi cạnh Tô Diệm, từ từ ăn cơm, trái tim trở nên cực kì ủ rũ.
 
Chỉ thiếu chút nữa thiếu chút nữa, nói không chừng là cô có thể lấy được wechat của anh rồi.
 
Cái thùng rác Tô Diệm này, phá hủy thanh xuân của tôi.
 
Vừa nghĩ, cô lại không kìm được mà liếc nhìn lén Bùi Ngôn Khanh.
 
Lần thứ ba cô nhìn anh thử món canh chua.
 
Món canh chua này cô chỉ ăn một miếng rồi để kế bên, vị ngọt đến phát ngấy, còn có hơi tanh mùi cá nữa.
 
Nhưng anh có vẻ như rất thích ăn, Tô Niệm Niệm âm thầm ghi nhớ.
 
 Chủ đề của sinh viên y khoa đã sớm chuyển sang một số chủ đề không thể nói ra.
 
Lục Huyền gấp một miếng sườn nướng đỏ, đẩy đẩy Tô Diệm đang ngồi kế bên: “Nhìn xem, nướng còn chưa chín.”
 
“Trông có giống mẫu xét nghiệm cơ bắp mà chúng ta cùng nhau mổ xẻ năm trước không? Tớ đã đập nát tất cả cơ bắp mà cũng không tìm thấy chỗ đúng." 
 
Tô Diệm cắn một miếng sườn lớn, bật cười: “Còn dám nói.”
 
Tô Niệm Niệm nhìn qua, vừa nhìn thấy trong miếng sườn có ánh lên tơ máu, tương ứng với mẫu vật bị đập nát trong miệng của Lục Huyền, cô vốn không ăn quá nhiều nhưng lại muốn nôn hết ra.
 
Sắc mặt cô rất khó coi, nhưng mấy sinh viên nam hình như đột nhiên bị lôi vào chủ đề này, cười hì hì rồi lựa một số món ăn ra.
 
Vương Thần người vừa hỏi Bùi Ngôn Khanh ban nãy đã gấp ra một miếng da gà ngập mỡ, “Năm ngoái có lần vào phòng thí nghiệm nhìn thấy thầy giáo, trên bàn đang để một túi ni lông trắng, bên trong có một món đồ vàng vàng, tôi hỏi thầy Quản là gì, các cậu đoán thầy ấy trả lời như thế nào?”
 
Vương Thần bắt chước giọng điệu của Quản Kiệt, rất bình tĩnh nói: “Ừm, là da đó.”
 
Là da đó.
 
Là da.
 
Da.
 
Tô Niệm Niệm quả thật không chịu nỗi, lại không muốn làm ảnh hưởng đến mọi người đang nói chuyện, cô chỉ có thể bụm mặt lại hơi nôn lên.
 
Mấy người đàn ông nói liên hồi, như một dàn domino, mãi cho đến khi Bùi Ngôn Khanh buông đũa xuống, lạnh lùng nói: “Ăn cơm thì đừng nói chuyện.”
 
Cả bàn đột nhiên im lặng.
 
Tô Niệm Niệm uống nước để kiềm chế lại sự co thắt nơi dạ dày, cô nhìn thấy Bùi Ngôn Khanh ngối xéo đang nhìn cô, có vẻ như anh đang muốn xác nhận lại tình hình của cô.
 
Trong lòng Tô Niệm Niên dâng lên một luồng ấm áp, cô ngoan ngoãn lắc đầu với anh, tỏ ý mình không sao.
 
Bùi Ngôn Khanh không nhìn cô nữa.
 
Sau đó, Tô Niệm Niệm không ăn nữa, chỉ là lắm lúc sẽ liếc nhìn Bùi Ngôn Khanh.
 
Anh ăn cơm cực kì tốt, từng cử chỉ đều rất chuẩn mực, động tác nho nhã và đẹp mắt, nhưng tốc độ thì không hề chậm.
 
Tô Niệm Niệm âm thầm ghi nhớ món anh ăn nhiều nhất, mãi cho đến khi bữa cơm kết thúc.
 
Tô Diệm nhìn thấy cô không ăn được là mấy, cau mày: “Tiểu quỷ, lãng phí lắm đấy.”
 
“Em không cố ý mà.” Tô niệm Niệm có hơi áy náy.
 
Tô Diệm đi dọn đĩa cơm giúp cô, miệng vẫn còn lẩm bẩm: “Anh đã nói trước là em ăn không hợp mà vẫn cứ một hai muốn ăn ở đây.”
 
“Các câu bớt nói một chút thì cô ấy cũng có thể ăn nhiều một chút.” Bùi Ngôn Khanh đứng dậy, lạnh nhạt nói.
 
Tô Diệm sững người, đột nhiên nhớ lại gì đó.
 
Mấy người kia phản ứng ra, vội vàng nói xin lỗi với Tô Niệm Niệm.
 
Lúc đưa Tô Niệm Niệm đi ra, Tô Diệm đi đằng sau cô, gọi xe cho cô, có hơi thấy rầu rỉ: “Em phải nói sớm một chút chứ, nếu không thì cũng không đến nỗi không ăn vào.”
 
Tô Niệm Niệm liếm môi: “Sau đó không phải Bùi Ngôn Khanh bảo các anh im lặng rồi sao.”
 
Tô Diệm ngừng lại, sự chú ý lại đột nhiên thay đổi, “Em gọi tên người ta cũng thuận miệng quá ha.”
 
“Dù gì thì thì vai vế người ta cũng hơn anh em một bậc đấy.”
 
Tô Diệm cảm thấy kì lạ, rồi lại nói bồi thêm một câu: “Em vẫn cứ nên gọi người ta một tiếng thầy giáo giống anh đi.” 
 
Tô Niệm Niệm ngẩng mặt lên, kiên quyết từ chối: “Không được.”
 
Tô Diệm:…..Làm phản rồi?

 



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện