Nửa tiếng trước trận đấu, khán phòng đã chật kín.
"May mắn là chị đã lấy được vé sớm." Bùi Ngôn Duyệt nhìn xung quanh và nhướng mày tự hào: "Sau sự cố trên mạng đã không còn vé, bây giờ giá vé chui đã tăng gấp mười lần. "
Lăng Tịnh giơ ngón tay cái lên: “Không hổ danh là con gái mẹ, con bé làm việc lúc nào cũng đáng tin.”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Như nhớ ra điều gì đó, Bùi Ngôn Duyệt tiếp tục: "Hôm qua ban tổ chức gọi điện thoại nói có người đặt chỗ của con với giá gấp hai mươi lần."
"Vừa vặn hàng của chúng ta còn có một chỗ ngồi, lại có một đại hán nguyện ý trả tiền, sao con có thể không làm? Vừa vặn là vé của chúng ta đều do anh ta thanh toán."
Nghe vậy, Bùi Điềm chỉ vào chỗ trống duy nhất bên cạnh Bùi Ngôn Khanh: "Cô ơi, chỗ ngồi bên cạnh chú nhỏ phải không?"
Lời nói vừa dứt, một giọng nam trung niên từ trên đỉnh đầu truyền đến: "Xin lỗi, số năm hàng một, là ở đây sao?”
Tô Thiên Trạch cau mày, nhận lấy tấm vé vừa được thư ký đưa cho, đi đến chiếc ghế trống.
Bùi Ngôn Khanh hơi sửng sốt một chút, sau đó đứng lên, khẽ gật đầu với Tô Thiên Trạch, "Là ở đây, chú, mời ngồi."
Mãi cho đến lúc này, Tô Thiên Trạch mới nhìn rõ bên cạnh ghế trống người, sắc mặt ngưng trọng, một lúc lâu sau mới ngồi xuống, nhẹ giọng đáp: "Ồ."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Bùi Ngôn Khanh: “Ừm.”
Cả hai người đều tự hiểu mà duy trì bầu không khí im lặng.
Sau khi đưa Tô Niệm Niệm vào, Tô Thiên Trạch rất nhanh sau đó bảo là có việc, sau đó xuống xe, hai người chia tay và cuối cùng gặp lại nhau ở đây.
Bùi Điềm chớp mắt, thỉnh thoảng quay đầu lại để quan sát biểu hiện của Bùi Ngôn Khanh.
Cô thoáng ngửi thấy có gì đó không ổn.
“Chú nhỏ.” Bùi Điềm gọi anh, giọng nói trong trẻo lanh lảnh: “Hôm nay thím nhỏ nhảy thứ mấy ạ?”
“Thứ tám.” Lục Thành Hi bên cạnh liếc nhìn danh sách chương trình, trầm giọng nói: “Em không đọc danh sách chương trình sao?”
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Bùi Điềm: “Em đang hỏi chú của em, anh là chú nhỏ của em à?”
Lục Thành Hi khịt mũi, mím môi và không nói gì nữa.
Cuối cùng, Bùi Ngôn Khanh không phản ứng lại, nhưng đại gia bên cạnh cô bé đột nhiên ngước mắt lên, đôi mắt dần dần di chuyển đến chiếc băng đô trên đầu cô bé.
Tô Thiên Trạch khựng lại ở từ "thím" trong hai giây, nhìn theo Bùi Điềm, ông nhìn thấy Lăng Tịnh, sau đó thấy Bùi Huân ngồi kế bên, khựng lại.
Thật trùng hợp, Bùi Huân cũng ngẩng đầu lên, và ánh mắt họ chạm nhau.
Bùi Huân phản ứng rất nhanh, đứng dậy trước và đưa tay với qua vài người, "Rất vui được gặp ông, Tô tổng.”
Biểu cảm của Tô Thiên Trạch cứng đờ hai giây, phép lịch sự buộc ông phải đưa tay ra, thản nhiên nói: "Rất hân hạnh được gặp ông."
Sau khi đưa tay chạm vào không khí một lúc, Tô Thiên Trạch quay lại và ngồi xuống trước, không nói một lời.
Bùi Điềm thì thầm với Lục Thành Hi ở bên cạnh, "Đoán không phần thưởng, nhìn ra được bác này là ai chưa hả?”
Lục Thành Hi: "Không đoán."
Lại giận rồi.”
“Chậc.” Bùi Điềm khẽ hừ một tiếng, “Tiểu quỷ nhỏ nhen.”
Cô bé tự nhủ: “Người thường chắc chắn sẽ không nhìn ra được, nhưng mình đã đoán ra rồi”.
Như thể xác nhận suy đoán của cô bé, Lăng Tịnh ngồi bên cạnh cô đột nhiên vẫy tay với Tô Thiên Trạch: "Thông gia, là anh sao? Thật trùng hợp!"
Bùi Điềm đắc ý nhướng mày: "Em đoán không sai."
Mặc dù Tô Thiên Trạch đã cố gắng hết sức để lịch sự, nhưng cụm từ "thông gia" gần như đã đánh bại ông.
Nhỏ thì gọi là dì, lớn thì gọi là sui gia.
Ai là sui gia của bà!
Cuộc thi của con gái mình, cả Bùi gia dẫn nhau đến, ngồi hết ở hàng ghế đầu, rốt cuộc Tô Niệm Niệm là gia đình của ai!
Biểu cảm của Tô Thiên Trạch khó đoán, nhưng cuối cùng ông vẫn mỉm cười mỉm cười với Lăng Tịnh.
Với sự xuất hiện của Tô Thiên Trạch, khiến cho cả Bùi gia trò chuyện hi hi ha ha nãy giờ lại bỗng chốc trở nên im lặng.
Mọi người đồng loạt lấy điện thoại ra.
Lăng Tịnh: 【Đại gia kia, là sui gia với nhà mình 】
Bùi Ngôn Duyệt: 【Mẹ, mẹ gọi một tiếng ‘sui gia’ đó, mặt người ta tái xanh lại luôn rồi. 】
Lăng Tịnh: 【Nhà thông gia không hài lòng lão tam nhà chúng ta sao? @Bùi Ngôn Khanh, có phải con làm gì đắc tội với người ta rồi không hả? 】
Bùi Ngôn Khanh: 【Không. 】
Bùi Ngôn Chi: 【 Vô duyên vô cớ thành sui gia, ai vui cho nỗi? 】
Bùi Ngôn Duyệt: 【Cũng đúng, nếu mà tên đàn ông già của nhà nào lừa Ninh Ninh đi mất, còn gọi là sui gia, con không đuổi người ta đi là tốt lắm rồi. 】
Lăng Tịnh:【……】
Trò chuyện trong nhóm đang sôi nổi, Tô Thiên Trạch nới lỏng đường viền cổ áo, vẻ mặt khó đoán, ông thực sự hối hận khi đặt chỗ ngồi này.
Lúc này, trên đài người dẫn chương trình bắt đầu tuyên bố cuộc thi bắt đầu.
Tấm màn khổng lồ được mở ra, lộ ra một sân khấu to lớn tráng lệ, ánh đèn trên sân khấu sáng rực, trông rất đẹp mắt.
Đây là lần đầu tiên Tô Thiên Trạch đến xem Tô Niệm Niệm thi đấu trực tiếp, và cũng là lần đầu tiên ông cảm nhận được những cảm xúc mà trước đây chưa từng có.
Ông đột nhiên hỏi người đàn ông bên cạnh: "Cậu có từng xem sân khấu của Niệm Niệm chưa?"
“Con đã từng xem.” Bùi Ngôn Khanh gật đầu, và nói thêm: “Con không muốn bỏ lỡ bất kì màn biểu diễn của cô ấy.”
Tô Thiên Trạch dừng một lúc lâu, trầm giọng nói: "Nhưng đây là lần đầu tiên tôi xem."
Vẻ mặt Bùi Ngôn Khanh hơi ngưng lại, đầu ngón tay phải chỉ gõ nhẹ trên tay vịn.
Tô Niệm Niệm chưa bao giờ đề cập đến gia đình của mình với anh, cho đến nay, tất cả những gì anh hiểu đều là do Tô Diệm kể.
Nhưng từ lời kể của Tô Diệm, không khó để đoán ra mối quan hệ chung của họ.
Đôi mắt của Bùi Ngôn Khanh lóe lên.
Một lúc sau, giọng điệu của anh trở nên chắc chắn và tự nhiên: "Hôm nay chú sẽ tự hào về cô ấy."
Hậu trường.
Tô Niệm Niệm nhìn chằm chằm vào TV ở phía sau không chớp mắt, đó là chương trình phát sóng trực tiếp cuộc thi.
Ở góc dưới bên trái đang nhảy chữ điên cuồng, hầu hết đều là cư dân mạng bị thu hút bởi các hotsearch gần đây
【Hhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh, người thứ ba rồi, vẫn còn cách em gái chúng ta năm người nữa! mong đợi. 】
【Tôi trước giờ chưa từng để ý múa ba lê, chỉ là cảm thấy mấy cô gái này nhìn cũng được, đây là thứ mà một con chó tầm thường như tôi có thể xem sao! 】
【Thật tao nhã! Những ngón chân của tôi bắt đầu cử động một cách vô thức rồi. 】
【Mấy