Tất cả đều tập hợp trước cánh cửa, Ý Hiên dùng súng bắn bể ổ khoá, đưa tay vặn nắm cửa, cả người cô đều đổ ra ngã vào lòng anh. Ý Hiên khẽ vui mừng.
- Băng Di.
Di Gia cười vui vẻ.
- Cậu đây rồi.
Ai nấy đều vui vẻ, nhưng chưa ai phát hiện vết thương trên người cô. Băng Di cười gượng, nói.
- Thật tốt quá rồi, mọi người đã không..sao. Thật.....tốt quá.
Rồi theo đó trượt từ trên người anh, ngã xuống đất, Ý Hiên bất động nhìn xuống, Băng Di nằm trên đất hơi thở yếu đi, cùng máu từ vai trái bị tác động nên máu lại lan ra. Anh nhìn trên người mình khắp cả áo toàn là máu.....của cô. Tất cả trấn động trước hình ảnh Băng Di không động đậy trước họ, Di Gia cùng Thường Hi la lên.
- Băng Diiiiiiiiiiiiiiii
Ý Hiên hoảng loạn cúi người ôm lấy cô lên trên tay.
- Di, Di. Mở mắt nhìn anh đi, Di.
Ánh sáng từ cửa sổ trong phòng chiếu sáng cho phòng, cùng cánh cửa bị Ý Hiên mở ra lúc này đã hiện diện trước mắt họ, 1 căn phòng dưới sàn đều là máu của Băng Di. Hắc Sa cùng đám người Hoàng Gia phút chốc nhớ lại hình ảnh của Hắc Yên trước khi chết, cũng bao trùm bởi máu như thế này. Ý Hiên nhìn thấy, tâm trí rối loạn anh vội bế lấy cô, đưa cô đi cấp cứu.
*Bệnh Viện*
Băng Di nằm trên băng ca bị đẩy nhanh đến phòng cấp cứu, ông bà nội cùng ba mẹ cô chạy vào từ cửa chính, nhìn thấy người cháu/con của họ trên người be bét máu, gương mặt tái nhợt, mẹ cô sợ hãi chạy theo nắm lấy tay cô.
- Băng Di, mẹ đây. Mở mắt nhìn mẹ đi con. Băng Di, Băng Di.
Ba cô cũng đứng bên đầu giường chạy theo.
- Băng Di, ba mẹ đến rồi. Con mở mắt nhìn ba mẹ đi con.
Bàn tay cô đặt trên tay mẹ mình, vô lực rơi xuống, mẹ cô hoảng sợ hét.
- Không. Đừng mà, mở mắt nhìn mẹ đi con. Băng Diiiiiii
Cánh cửa cấp cứu đóng lại, mẹ cô cứ đứng đó nhìn vào trong. Tất cả đều nhìn thấy các bác sĩ đều đang dùng máy tạo nhịp tim lên người cô, ngay lúc này tất cả đều nín thở để quan sát. Khi tới lần cuối cùng, cô vẫn không có dấu hiệu tỉnh, máy đo nhịp tim cứ tíc tíc lên từng phút từng giây, con số cứ từ từ giảm xuống cho đến khi nghe tiếng tíc kéo dài, mẹ cô không kìm được đau lòng bà khuỵ người xuống đất.
- Con tôi, sao ông trời nỡ đem 2 đứa con tôi đi mất. Bọn chúng rất ngoan ngoãn mà, sao lại đem chúng đi chứ.
Ba cô cũng đau lòng ôm lấy vợ mình, ông nội chỉ có thể kìm lòng đau xót, bà nội cô mệt mỏi ngồi bên ghế rơi nước mắt. Ý Hiên phẫn nộ đi đến nắm cổ áo của Thiên Minh hét.