Tiêu Ái Nguyệt vốn là một người hoài niệm, cô vẫn nhớ rất rõ những điều tốt đẹp Từ Phóng Tình đã từng làm cho cô.
Từ Phóng Tình vòng vo đưa quần áo cho cô, Từ Phóng Tình dạy kinh nghiệm cho cô, Từ Phóng Tình dũng cảm đứng ra đối mặt với mẹ của cô, Từ Phóng Tình từng bước đưa cô ra khỏi thành phố H...!nếu không có Từ Phóng Tình, Tiêu Ái Nguyệt không biết mình đang ở đâu, cô sẽ luôn là người hèn yếu, cũng có thể lúc này cô vẫn đang là kẻ tầm thường không có chí tiến thủ nuôi mèo giùm người yêu cũ, cũng có thể lúc này cô đang bị Đổng Tiểu Hạ đùa giỡn, hoặc có lẽ cô đã kết hôn rồi cũng nên.
Vận mệnh sẽ đưa mỗi người đến một cánh cửa khác nhau, Từ Phóng Tình đã cho cô một tương lai mới.
Tiêu Ái Nguyệt chưa từng nghĩ sẽ chia tay, lúc đó phần lớn là vì cô mờ mịt, tuy có thể bước lên phía trước nhưng trong lòng rõ ràng chỉ là một cái hố trống rỗng.
Đêm nay, cuối cùng Từ Phóng Tình cũng thả lỏng, có lẽ quá khứ đẫm máu của cô đã hoàn toàn lộ ra ánh sáng mới làm cô thư giãn.
Cô nói đến những chuyện Tiêu Ái Nguyệt chưa từng nghe qua, cô đưa mắt nhìn Tiêu Ái Nguyệt rời đi, tâm tình trống rỗng này phải chăng giống như Tiêu Ái Nguyệt lúc trước?
Tiêu Ái Nguyệt muốn hỏi tại sao lại muốn giữ em? Mấy tiếng trước, Từ Phóng Tình vẫn luôn miệng nói không yêu mình nhưng mấy tiếng sau lại giữ mình lại, là trời sinh phụ nữ giỏi thay đổi sao? Tiêu Ái Nguyệt không làm được chuyện tuyệt tình giống người kia, cô không nỡ làm Từ Phóng Tình phải khổ sở, dù chỉ một giây cũng không thể.
Đợi Từ Phóng Tình ngủ say, Tiêu Ái Nguyệt ngồi trên sofa suy nghĩ đến nhập thần, thời gian từng giây từng phút trôi qua, cô mở to hai mắt, trên mặt đều là vẻ mờ mịt về tương lai không biết phải làm sao.
Dường như cô lại lâm vào một cái vòng tròn lẩn quẩn, chị muốn em về thì em liền trở về, chị muốn em đi thì em vẫn phải đi, đúng không? Tiêu Ái Nguyệt sợ hãi, cô nhẹ nhàng nằm lên giường rồi dùng hai tay vòng lấy eo của Từ Phóng Tình từ phía sau, sau đó nhỏ giọng thì thầm bên tai, "Tình Tình, chị có đuổi em đi nữa không?"
Từ Phóng Tình đã quá quen ngủ trong vòng tay của cô nên câu hỏi này không nhận được đáp án vào tối nay.
Cuộc hẹn với Tần Thất Tuyệt bị đẩy lên ba giờ chiều khiến tinh thần của Tiêu Ái Nguyệt không tốt lắm.
Cô vừa uống cà phê đen trong nhà hàng vừa chờ Tần Thất Tuyệt tới.
Cô đã sớm nghe Từ Giang Hoan đồn thổi về Tần Thất Tuyệt, đời có câu không có bức tường nào mà gió không qua lọt huống chi còn là cây to đón gió.
Cố sự của Tần Thất Tuyệt quả thực có thể viết thành một quyển sách, một cô gái tốt nghiệp trung học ở một thành phố nhỏ, một thân một mình đến Bắc Kinh làm việc và kết hôn với một người đàn ông lớn hơn mười tuổi, cuối cùng thừa hưởng mớ tài sản kết xù của người kia để lại.
Đây là kịch bản phim truyền hình hay chiếu lúc tám giờ tối, Tần Thất Tuyệt là nữ chính đích thực, chỉ cần đôi chân đẹp của cô thôi cũng đủ làm người ta yêu mà không cần nhìn mặt.
Tuy Tiêu Ái Nguyệt đã thu liễm không ít nhưng lúc nhìn thấy Tần Thất Tuyệt đứng trước cửa, cô vẫn sửng sốt mấy giây, kìm lòng không được đứng lên nói, "Chào Tần tiểu thư."
Vẻ đẹp của Tần Thất Tuyệt làm người ta ngắm nhìn không chớp mắt.
Cô tiếp nhận những ánh mắt hâm mộ khác nhau trong nhà hàng rồi tự nhiên hào phóng ngồi xuống vị trí đối diện Tiêu Ái Nguyệt.
Nụ cười của cô không hề có vẻ yêu diễm mà giống như chị gái xinh đẹp ở nhà bên, rất dịu dàng và hòa ái, "Tiêu tiểu thư, mời ngồi."
Tiêu Ái Nguyệt cảm giác bản thân có chút thất thố, sau khi ngồi xuống liền cầm cốc cà phê lên khẽ thưởng thức một ngụm nhỏ, cực lực muốn che giấu xấu hổ vừa rồi, "Không biết Tần tiểu thư tìm tôi có chuyện gì?"
"Muốn nhờ Tiêu tiểu thư giúp một việc."
"Ồ?" Tiêu Ái Nguyệt có chút ngoài ý muốn, "Tôi có thể giúp chị cái gì sao?"
Lần này Tần Thất Tuyệt đến là có chuẩn bị.
Tiêu Ái Nguyệt hàn huyên vài câu liền phát hiện người phụ nữ này rất thích vòng vo nhưng không phải kiểu vòng vo mà người ta chán ghét.
Đầu tiên, người kia sẽ hàn huyên vài nội dung mà bạn cảm thấy hứng thú, lúc bản thân bạn đang tràn đầy phấn khởi thì lại chuyển đến chủ đề họ muốn nói một cách vô cùng bài bản, không gây phản cảm và bài xích, đây chính là thủ đoạn của đối phương.
Nguyên nhân khiến cô tìm đến Tiêu Ái Nguyệt rất đơn giản, Tiêu Ái Nguyệt hiện đang giúp nhà họ Từ nên cô đã làm quen không ít khách hàng cũ.
Hồi đầu tháng, cô có giới thiệu một công ty thương mại cho Trần Vãn Thăng và nhanh chóng giúp họ lấy được một khoản đầu tư từ Trần Vãn Thăng, Tiêu Ái Nguyệt cũng không rõ cho lắm.
Tần Thất Tuyệt đến đây với vai trò như Trần Vãn Thăng và yêu cầu Tiêu Ái Nguyệt giới thiệu công ty Niên Phong.
Công ty Niên Phong kinh doanh không tốt, nghe Từ Giang Hoan nói bên đó đã trễ tiền hàng mấy tháng, chuyện này đối với công ty như củ khoai nóng bỏng tay tràn ngập nguy hiểm, nhưng Tần Thất Tuyệt lại tỏ ra vô cùng hứng thú.
Tiêu Ái Nguyệt đã nắm chắc được chút chuyện nên mới nói bản thân cần vài ngày cân nhắc và yêu cầu Tần Thất Tuyệt kiên nhẫn chờ tin.
Tin Tần Thất Tuyệt chờ chưa kịp đến thì tin của Trần Vãn Thăng đã tới nơi.
Tiêu Ái Nguyệt vừa ăn trưa xong lại phải ăn cơm với chị ta.
Trần Vãn Thăng đang ở trong nhà cho cá vàng ăn, không ngờ Mạnh Niệm Sanh cũng ở đây, trong lòng của Tiêu Ái Nguyệt có chút thấp thỏm, cô đang nghĩ phải giải quyết chuyện tối qua như thế nào liền nghe được tiếng bước chân, Trần Vãn Thăng quay đầu chỉ vào thức ăn trên bàn, "Chờ cô đến thì đồ ăn đã nguội lạnh mất rồi, còn ăn cái gì nữa?"
Tiêu Ái Nguyệt vội vàng chạy đến, nửa giây cũng không dám chậm trễ, có lẽ tâm tình của người phụ nữ kia không được tốt, cô chỉ có thể cười làm lành, "Là lỗi của tôi, hay để tôi nấu thêm vài món? Chị Thăng ngồi đời một chút đi, để tôi đi nấu hai món ăn nóng."
Cơn giận của Trần Vãn Thăng vẫn chưa tiêu tan, cô đi đến bên cạnh bàn rồi cầm lấy một đĩa tôm luộc ném thẳng vào người Mạnh Niệm Sanh.
Tiêu Ái Nguyệt đứng cách Mạnh Niệm Sanh một khoảng xa nên không kịp đỡ, chỉ có thể trơ mắt nhìn cái đĩa kia bay vèo vào bụng của Mạnh Niệm Sanh rồi rơi lẻng xẻng xuống mặt đất.
Mạnh Niệm Sanh đứng tại chỗ không nhúc nhích, giống như không hề đau đớn.
Tiêu Ái Nguyệt vừa định đi qua thì Trần Vãn Thăng đã giận dữ trừng mắt mắng, "Hai người các cô bị Từ Phóng Tình đùa giỡn thành như vậy, còn không biết xấu hổ tới gặp tôi?"
Có lẽ bởi vì chuyện hôm qua, Tiêu Ái Nguyệt không biết Mạnh Niệm Sanh đã nói gì với chị ta bèn thử dò xét, "Chị Thăng, tôi không hiểu?"
"Một người ở đối diện, một người ở chung nhà, hai người các cô...!ngay cả chuyện cô ta có cổ phần của Maesta...!chuyện lớn như vậy cũng không biết?" Trần Vãn Thăng tức giận nhìn Mạnh Niệm Sanh chằm chặp nhưng đối phương vẫn luôn cúi đầu, căn bản không hề đáp trả lời trách cứ của cô, oán khí không có chỗ phát ti3t nên cô lập tức chuyển mục tiêu sang người khác, "Tiêu Ái Nguyệt, bây giờ cô và cô ta có chuyện gì xảy ra? Lão Khang muốn mạng của cô, cô trốn đến nơi khác thì yên thân rồi, trời yên biển lặng lại trở về, người sợ chết như cô đi theo tôi cũng đừng nuôi dị tâm."
Toàn thân Tiêu Ái Nguyệt nổi lên một lớp da gà, trong lỗ tai cô ầm ầm rung động giống như chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, "Tôi trốn đến nơi khác?"
Trần Vãn Thăng nhìn thấy sắc mặt người kia biến hóa, cười lạnh nói, "Đã làm rồi còn sợ bị người ta nói sao? Cô cho rằng Lão Khang là người dễ đối phó như vậy sao? Nếu không phải cô sợ hãi thì đột nhiên chạy tới nơi cứt chim cũng không có ở Bắc Kinh làm gì? Muốn đánh người cũng phải xem cô có đủ tư cách không, nếu không phải Lão Khang niệm tình cũ, cô nghĩ cô có thể trở về sao? Người yêu cũ của cô xuất tiền xuất lực giúp cô miễn tội suýt chút ngay cả mạng cũng không còn, người yêu cũ của cô chỉ dùng một tháng để giải quyết xong hết thảy nhưng cô lại trốn ở bên ngoài đến hơn hai tháng.
Cô tiếc rẻ mạng sống, sau khi trở về tìm tôi hợp tác, tôi còn tưởng Tiêu Ái Nguyệt thật sự có bản lĩnh, thì ra vẫn là hạng người vô dụng."
Thì ra chẳng có ai diễn kịch lành nghề hơn Từ Phóng Tình, hai mắt Tiêu Ái Nguyệt có chút mơ hồ, cô quay mặt nhìn qua Mạnh Niệm Sanh, ngây ngốc hỏi, "Rốt cuộc em đã làm gì?"
Mạnh Niệm Sanh giống như con rối đứng yên một bên không chịu mở miệng giải thích bất cứ lời nào.
Trần Vãn Thăng nổi giận đùng đùng ngồi xuống ghế, "Đều là bình hoa nhìn thì ngon mà không dùng được, chúng ta kết thúc chuyện hợp tác lần này, sau này tôi không muốn nhìn thấy cô nữa.
Tiêu Ái Nguyệt, lập tức biến khỏi mắt tôi, cô về thông báo cho bà chủ Từ cử người khác tới nói chuyện với