Nhóm dịch: huntercd
Nguồn : Vipvandan
Đỗ Thừa không biết tại sao Diệp Nam Lăng tìm mình nói chuyện, anh cũng không biết Diệp My ra sao, không biết Diệp Thành Đồ có dụng ý gì. Ở tình huống thế này, Đỗ Thừa đâu có tâm trạng để đánh cờ, nên Đỗ Thừa giao toàn bộ cử động thân thể mình cho Hân Nhi điều khiển, để Hân Nhi cùng Diệp Nam Lăng chầm chậm đánh, trong khi đó bản thân mình nghĩ về dụng ý của Diệp Nam Lăng và Diệp Thành Đồ.
Rất rõ ràng, giống như Diệp My nói, sự việc không tồi tệ như anh tưởng tượng, chỉ là ở góc độ Diệp Nam Lăng và Diệp Thành Đồ thì sự việc không hề đơn giản, chỉ là biến hóa đến mức nào thì Đỗ Thừa không thể biết được.
Bàn cờ thế nào Đỗ Thừa cũng chẳng buồn nhìn, nhưng theo lệnh của Đỗ Thừa, Hân Nhi cùng Diệp Nam Lăng đánh không ôn mà cũng không hỏa.
Diệp Nam Lăng nào biết đánh cờ cùng ông là một phần mềm lập trình, trong lòng vô cùng bái phục định lực của Đỗ Thừa, lúc như thế này mà vẫn có thể đánh cờ, không vội vã mà rất nghiêm cẩn, không sai nửa bước.
Điều này khiến bộ mặt vốn vô cùng nghiêm túc của Diệp Nam Lăng bỗng giãn ra, trong ánh mắt có chút tán thưởng, lại có chút vui mừng.
Diệp Thành Đồ bên cạnh cũng như vậy, nhưng hai người không hề nói một câu gì.
Đánh cờ gần một giờ đồng hồ, cuối cùng theo lời dặn của Đỗ Thừa, Hân Nhi đánh thắng một cách nhẹ nhàng.
“Đỗ Thừa, cậu nói xem nên xử lý thế nào?”
Diệp Nam Lăng tuy rằng thua nhưng thần sắc lại vô cùng rạng rỡ, chỉ là trong giọng nói có chút biến hóa, bỗng dưng trầm xuống.
Nhìn thần sắc biến hóa của Diệp Nam Lăng, Đỗ Thừa biết hắn đã vượt qua cửa ải đầu tiên, nhưng đối với câu hỏi của Diệp Nam Lăng, Đỗ Thừa vô cùng đau đầu, nở một nụ cười khổ, hắn trả lời Diệp Nam Lăng: “Ông, ông muốn cháu nói thật sao?”
Diệp Nam Lăng nhìn thần sắc của Đỗ Thừa, trong lòng đã biết câu trả lời của hắn.
“Nói thật, cháu cũng không biết phải xử lý thế nào, hai bên đều không muốn từ bỏ dù là Diệp My hay Cố Tư Hân, đối với cháu đều vô cùng quan trọng” Đỗ Thừa thật thà đáp, ở tình huống thế này, hắn cũng chẳng đi tìm một lời xảo ngôn làm gì.
“Khẩu vị của cậu thật không nhỏ nhỉ?”
Diệp Nam Lăng trừng mắt nhìn Đỗ Thừa, rồi sau cũng có chút ý cười, ông nói:
“Thực ra đàn ông có nhiều hồng nhan thì cũng không phải việc gì sai trái, huống chi lại là một người ưu tú như cậu, nhưng Tiểu Dao là cháu gái duy nhất của tôi, không thể để nó bị xem thường như thế được”.
Nghe Diệp Nam Lăng nói vậy, trong lòng Đỗ Thừa cũng có chút nhẹ nhõm, biết đã có đường sống, hắn vội nói với Diệp Nam Lăng: “Ông, chỉ cần gia đình đồng ý, không cần biết điều kiện thế nào, cháu cũng sẵn sàng đáp ứng”.
“Đấy là cậu nói, vậy cậu giúp tôi một việc, nếu cậu làm tốt, tôi đồng ý cậu anh với cháu gái tôi, nhưng lời khó nghe thì nói trước, nếu cậu không làm được, đến lúc đó quay lại được hay không cũng không nói rõ được, điều này cậu nên rõ”.
Diệp Nam Lăng càng nói càng thận trọng, rõ ràng đây không phải việc đơn giản.
“Ông, đó là việc gì?” Đỗ Thừa không vội đáp ứng ngay, hắn biết mình cần phải biết rõ trước đã.
“Qua mười hai ngày nữa thủ tướng Nhật qua đây thăm viếng, nhưng lúc này có ý nghĩa khác, sẽ tạo một luồng dư luận lớn ở châu Á, nên tôi muốn cậu đi phá hỏng chuyến viếng thăm này”.
Diệp Nam Lăng ngừng lại một chút rồi nói tiếp:
“Đi việc này không thể nhiều người, nếu không sẽ dễ bị phía Nhật phát hiện, lúc đầu định sắp xếp cho đứa nha đầu nhà họ Bành đi, nhưng giờ nó rời khỏi tổng cục cảnh vệ rồi, mà A Hổ và Thiết Quân đều chưa đủ tư cách, nên tôi muốn cậu đi thực hiện hành động lần này, nếu thành công thì cũng có lợi với tương lai của cậu”.
Đỗ Thừa không ngờ Diệp Nam Lăng lại là một phần tử khủng bố, hắn không thể lập tức nói điều gì: “Ông, ông cũng quá coi trọng cháu rồi, việc như vậy, một mình cháu có thể đảm đương được không?”
“Chúng tôi cử cậu đi, tất đã có sự chuẩn bị rồi”.
Diệp Nam Lăng nói một tiếng, sau đó quay sang Diệp Thành Đồ nói: “Thành Đồ, con nói rõ sự thể cho Đỗ Thừa nghe”.
“Vâng”.
Diệp Thành Đồ gật gật đầu sau đó hướng mắt nhìn về phía Đỗ Thừa, nói tiếp: “Thực ra phá hỏng cuộc viếng thăm lần này chỉ cần cậu làm một việc là được rồi, đó là phá hoại ngay từ trong nội bộ là được”.
Thấy Diệp Thành Đồ nói vậy, Đỗ Thừa biết đây là điều đã được sắp đặt từ trước, e rằng ngay từ đầu đã muốn tìm hắn rồi, chỉ là đúng vào thời điểm này chẳng khác gì hắn tự đưa đầu vào tròng.
Diệp Thành Đồ ngưng một lát rồi nói tiếp:
“Việc lần này vốn dĩ định tìm cậu để giao rồi, lúc này vừa vặn cậu tìm tới, chỉ cần cậu làm tốt nhiệm vụ lần này, việc của cậu và Tiểu Dao chúng tôi không có ý kiến gì”.
Nhìn bộ dạng đầy thành ý của Diệp Thành Đồ trong lòng Đỗ Thừa có chút cảm động.
Trong lòng Đỗ Thừa rất rõ, lần này Diệp Thành Đồ và Diệp Nam Lăng chỉ tìm một cái cớ, không cần biết hắn có nhận nhiệm vụ lần này hay không thì họ cũng không phản đối chuyện tình cảm của