Sau khi Quân Thường Tiếu xem xong nhiệm vụ, không biết phải nói gì.
Giúp người dân trong thôn Thanh Dương dọn dẹp sân vườn, tưới nước bón phân, viết thư,… Những nhiệm vụ môn phái này không phải quá dễ dàng sao? Có thể giao nhiệm vụ nào có chút thử thách không?
Hệ thống giải đáp:
“Chủ nhân cảm thấy những nhiệm vụ này không đủ tầm có thể kéo xuống cuối bảng nhiệm vụ, sau đó nhấn đổi nhiệm vụ khác.”
“Có cần tiêu hao điểm cống hiến không?”
“Tiêu hao 10 điểm cống hiến,”
“Vậy thì miễn bàn!”
Quân Thường Tiếu nhìn đi nhìn lại thẻ nhiệm vụ (các nhiệm vụ con), xoa cầm nói:
“Không phải chỉ là quét dọn với tưới nước bón phân thôi sao, còn không đủ để ta bận tâm.”
“Chỉ là… nhiều việc thế này mà một mình ta làm thì phải tốn rất nhiều thời gian mới có thể hoàn thành.”
Hệ thống nhắc nhở:
“Nhiệm vụ môn phái thì phải do đệ tử môn phái làm, chủ nhân chỉ là người chỉ huy thực hiện nhiệm vụ.”
“Hóa ra là như vậy.”’
Chưởng môn có nhiệm vụ riêng, đệ tử cũng có nhiệm vụ riêng của đệ tử, hệ thống phân chia nhiệm vụ kể cũng rõ ràng rạch ròi đấy chứ!
“Phía sau thẻ nhiệm còn có sao đánh giá, đây có nghĩa là sau khi hoàn thành nhiệm vụ phần thưởng sẽ rất hậu hĩnh đúng không?” Quân Thường Tiếu nói.
“Đúng vậy.”
Hệ thống bổ sung thêm:
“Đánh giá sao càng cao thể hiện độ khó của nhiệm vụ càng cao.”
“Ta hiểu rồi.”
Quân Thường Tiếu dập tay đứng dậy, vươn vai nói: “Thanh Dương, thông báo cho toàn bộ đệ tử đến sân luyện võ tập hợp, bổn tọa có nhiệm vụ giao cho các ngươi làm.”
“Tuân lệnh!”
Lý Thanh Dương nghe xong trong lòng thầm nghĩ:
“Không biết sẽ là nhiệm vụ gì đây?”
Tại sân luyện võ.
Tất cả các đệ tử đã tập hợp đầy đủ đứng thành các hàng thẳng tắp.
Tiêu Tội Kỷ cũng đến. Hắn đã tắm rửa sạch sẽ và mặc trên người một bộ trang phục có gắn biểu tượng của Thiết Cốt phái. Mái tóc dài của hắn buông xõa sau lưng, các đường nét trên khuôn mặt rõ ràng như bức tượng điêu khắc. Nhìn bộ dạng này của hắn cũng toát lên một chút khí chất của người đã từng sở hữu linh căn thượng phẩm. Chỉ là năm năm qua, sau khi hắn trải qua hết những cay đắng ngọt bùi trên thế gian, trên mí mắt có chút sự thờ ơ và lười nhác, nhìn hắn hoàn toàn đối lập với các đệ tử đang đứng trên sân.
Quân Thường Tiếu biết những lời trước đây hắn nói với Tiêu Tội Kỷ chỉ tạm thời giúp lấy lại một phần niềm tin với võ đạo, còn việc đến mức tinh thần tràn đầy tự tin thì phải cần một khoảng thời gian nữa.
“Chưởng môn.”
Lý Thanh Dương nói:
“Các đệ tử đều đến đông đủ cả rồi.”
“Ah..hem!”
Quân Thường Tiếu đứng trước cửa điện chắp tay sau lưng nói:
“Các ngươi đã gia nhập Thiết Cốt phái được một khoảng thời gian rồi, bổn tọa cho các người ở, nuôi các ngươi ăn, cho các ngươi mặc, còn dạy các người tâm pháp. Khoảng thời gian qua các ngươi có cảm thấy hài lòng không?
“Đệ tử rất hài lòng!”
Các đệ tử đồng thanh đáp.
Được cho ăn cho uống lại còn được tu luyện tâm pháp, các đệ tử không chỉ cảm thấy hài lòng mà còn cảm thấy như thế là quá đủ đối với bọn họ rồi.
Đột nhiên Quân Thường Tiếu nghiêm mặt lại nói:
“Bất quá bổn tọa không thể nuôi các ngươi suốt đời được.”
Các đệ tử ngạc nhiên nheo mắt nhìn nhau.
Lục Thiên Thiên nhàn nhạt nói:
“Chưởng môn có lời gì thì cứ nói thẳng ra đi!”
Nữ nhân này vẫn cái thái độ trời đánh đó không bỏ được mà.
Quân Thường Tiêu nói:
“Các ngươi đã là đệ tử của Thiết Cốt phái thì phải toàn tâm toàn sức xây dựng môn phái.”
“Đệ tự nguyện toàn tâm toàn sức xây dựng môn phái.”
Các đệ tử đồng thanh đáp.
Quân Thường Tiếu gật gật đầu, nói:
“Thôn Thanh Dương gần đây gặp phải một số chuyện phiền phức, bổn tọa quyết định phái các ngươi đi giúp đỡ dân làng, nâng cao uy danh của Thiết Cốt phái chúng ta.”
“Tuân lệnh!”
Các đệ tử đồng thanh hô to.
“Thanh Dương.”
Quân Thường Tiếu nói:
“Ở thôn Thanh Dương rất nhiều người dân không biết chữ, người đi giúp người họ viết thư đi.”
“Á!”
Lý Thanh Dương ánh mắt ngây ngốc nhìn chưởng môn.
Lý Thanh Dương xuất thân từ danh gia vọng tộc, vì thế chắc chắn không chỉ biết đọc chữ mà còn có thể viết chữ, thế nhưng nhiệm vụ mà chưởng môn nói chẳng lẽ chỉ có đi giúp viết thư cho dân làng thôi sao?
“Ngươi không nguyện ý làm hả?”
“Đệ tử vô cùng nguyện ý!”
Lý Thương Dương vội vàng trả lời.
“Đinh!”
“Nhận nhiệm vụ môn phái!”
“Giới thiệu nhiệm vụ: Triệu Tú ở thôn Thanh Dương đột nhiên bị cảm lạnh, người dân trong thôn cần gấp người thay thế giúp dân làng viết thư trong ba ngày (chưa hoàn thành).”
“Đệ tử nhận nhiệm vụ: Lý Thanh Dương.”
“Phần thưởng nhiệm vụ: Sau khi nhiệm vụ hoàn thành, chủ nhân sẽ nhận được một điểm thành tựu và một điểm cống hiến.”
“Còn có cả điểm cống hiến?”
Quân Thường Tiếu vui sướng hò hét trong lòng, nói:
“Thanh Dương, Triệu Tú ở thôn Thanh Dương bị nhiễm cảm lạnh, ngươi đến thay hắn viết thư giúp dân làng trong ba ngày đi.”
“Ba ngày lận á?!”
Lý Thanh Dương giật giật khóe miệng.
“Thiên Thiên.”
Quân Thường Tiếu quay sang Lục Thiên Thiên nói:
“Vương đại thẩm ở thôn Thanh Dương bình thường đối xử rất tốt với bổn tọa, ngươi đi giúp đại thẩm quét dọn sân vườn làm một chút việc nhà đi.”
Lý Thanh Dương lúc này mới thở phào. Nhiệm vụ của đại sư tỷ là đi quét sân vườn,
làm việc nhà so với nhiệm vụ viết thư của hắn cũng chẳng có gì khác biệt cả.
“Ta không đi!” Lục Thiên Thiên lạnh mặt nói.
“Nếu không đi thì ăn đòn đấy!”
“Ta thật sự không muốn đi đâu.”
“Bắt buộc phải đi. Đây là