Thời gian lúc này là tháng 12 năm 1970, cũng tức là chiến tranh đợt này kéo dài hơn một năm.
Tình hình chiến sự vẫn vô cùng căng thẳng, hai bên vẫn đánh nhau với khí thế không ai thua ai, từ vĩ tuyến 18 đến vĩ tuyến 20 là một chiến trường đầy khốc liệt.
Trở lại với việc Khải Minh đến đây, ắt cũng là vì hắn hiếu kỳ về sự mới lạ và khác nhau bởi lịch sử Dpe.
Ngoài ra, một điều khiến Khải Minh chú ý đến, chính là vùng phía bắc Đại Việt hiện giờ, nơi này đang trong nạn đói, một nạn đói không hề nhỏ.
Trước đây ở Địa Cầu, Khải Minh có xem qua một nạn đói ở quá khứ, nạn đói ấy đã khiến đến vài triệu người tử vong, nạn đói lần này ở Dpe cũng tương tự như vậy.
Nhưng có vẻ, ở nơi này thêm phần trầm trọng!
Hắn không nhớ rõ nạn đói kia ảnh hưởng đến số lượng bao nhiêu Dân số, nhưng chắc rằng Dân số không thể đông như ở đây.
Chỉ tính riêng từ vĩ tuyến 19 về phía bắc Đại Việt, sơ lược có đến khoảng 70 triệu người.
Nếu một nửa số bọn họ bị nạn đói hoành hành, số lượng tử vong sẽ là bao nhiêu?
Dù rằng Khải Minh không phải thánh nhân, hắn cũng không muốn làm thánh nhân, nhưng! cũng không thể bỏ mặc khi trong tay có đủ điều kiện để giúp đỡ.
Người ta chỉ ghét khi mà một vị thánh mẫu trở nên nhu nhược, mềm yếu trước kẻ thù, chứ không thể ghét một vị thánh mẫu cứu giúp người Dân lương thiện.
Mục đích trước mắt Khải Minh đến đây là thế, tìm hiểu và xem xem có thể cứu giúp bọn họ không, được người nào hay người đó.
Loanh quanh trong Thủ Đô, rất nhanh Khải Minh tìm được một địa điểm vô cùng phù hợp cho việc này.
Địa điểm này là một cơ sở từ thiện được một số người có lòng tạo ra, mục đích gom góp lương thực thực phẩm dư giả từ thương nhân và người giàu có trong thủ đô, sau đó chuyển đến nơi bị nạn đói cứu trợ.
Tuy rằng trong thủ đô cũng không tốt gì về vấn nạn lương thực, nhưng dù chỉ một cái bánh bao trắng cũng giúp một người sống thêm một ngày.
"Xin hỏi, người phụ trách nơi đây là ai vậy?" Bước vào trong trụ sở từ thiện này, sau khi quan sát một lúc Khải Minh mới tìm người hỏi.
Qua quan sát, hắn nhận thấy lương thực tích trữ nơi đây cũng không nhiều mấy, những người ủng hộ cũng chỉ vài ba củ khoai hay chút gạo tấm, nhưng được cái liên tục có người đến ủng hộ.
"Anh tìm người phụ trách để làm gì?" Một người thanh niên, dáng vẻ tựa như nhân viên nơi này, bước đến chỗ Khải Minh hỏi.
"Tôi muốn ủng hộ một số vật tư lương thực, chỉ là có yêu cầu muốn đi theo đoàn mà thôi.
" Khải Minh mỉm cười đáp lại, tỏ vẻ thân thiện nhất có thể.
"Anh chờ một chút!" Người thanh niên kia nhìn Khải Minh từ trên xuống dưới, sau đó hướng phía trong kia bước đi, Khải Minh thấy vậy liền ngồi một bên chờ đợi.
"Anh có thể nói rõ được không?" Tầm mười phút trôi qua, một nhóm người với một cô gái trẻ tuổi dẫn đầu, tiến đến chỗ Khải Minh.
Nhìn đám người này, tâm lý trong lòng Khải Minh chỉ muốn chửi mịa.
Bà nó sao cứ động chút là có nhân vật nữ dẫn đầu?
Bỏ qua ý nghĩ kia, trở lại với cô gái dẫn đầu vừa lên tiếng ấy, Khải Minh lại sững sờ rồi lâm vào thất thần.
"Anh, anh ơi?" Thấy Khải Minh đứng nhìn mình một hồi lâu mà không nói gì, tuy tâm lý cảm thấy khó chịu nhưng vì tính chất công việc, cô gái này cố gắng bình phục tâm trạng mà hỏi tiếp.
"Khụ khụ, xin lỗi, có chút thất thần!" Khải Minh chợt tỉnh, khi nhận ra vấn đề vừa rồi hắn liền lúng túng, thật sự lần đầu gặp mặt mà nhìn chằm chằm người ta như vậy, rất là bất lịch sự.
Về việc thất thần, không phải vì dung mạo của cô gái ấy xinh như tiên hay gì, mặc dù cô gái này xinh thật!
Lý do ở đây là Khải Minh bị cuốn vào giọng nói của cô ấy, giọng người con gái của miền bắc Đại Việt.
Một giọng nói nhu hòa mang theo tính chất nào đó rất khó tả, chỉ biết vừa nghe thấy giọng nói này, tâm trạng của Khải Minh như muốn hòa tan vào không khí, linh hồn bị câu dẫn vậy.
Nghe có vẻ hơi quá, nhưng thật sự là vậy, chắc cũng có thể là do cách nghĩ mỗi người mỗi khác.
Về phần tính chất giọng nói và ngôn ngữ, vâng, nơi này