Trong khoảnh khắc kinh hoàng ấy, tiềm năng của con người là vô hạn.
Bình thường lúc đánh nhau vì vẫn luôn thua thiệt về thể lực và kỹ năng nên Tiết Diệc Sâm chưa bao giờ là đối thủ của Tô Hoan Trạch.
Nhưng lúc này đây, cậu chỉ cần dùng sức là đã đá văng được Tô Hoan Trạch ra ngoài, khiến cậu trai to cao kia trực tiếp rơi bịch từ trên quầy bar xuống dưới đất và đụng ngã một dãy ghế, chỉ cần nghe âm thanh này thôi cũng đủ để tưởng tượng ra cậu ta chật vật như thế nào.
Cậu gian nan bò dậy, cảm thấy cúc hoa đau đớn.
Tuy rằng chỉ mới tiến vào có một chút, còn chưa được nửa đường thôi đã khiến cậu có cảm giác sỉ nhục như bị bạo cúc đến nơi.
Cảm giác chỗ đó nhói đau làm cậu hận không thể lập tức vọt xuống và liên tục nhảy trên thân người kia để giẫm chết cậu ta cho rồi.
Mẹ nó...!quả thật là đã bị nhét vào...
Cuối cùng Tô Hoan Trạch cũng chịu nhúc nhích, cậu ta hít sâu một hơi rồi đỡ quầy bar đứng lên và phủi phủi quần áo.
Cậu ta nhìn Tiết Diệc Sâm đang ngả người tựa vào quầy bar thì không khỏi hoang mang, vốn cũng không say bao nhiêu nên đã tỉnh rượu đôi phần.
Tiết Diệc Sâm thẳng thừng đưa chân đạp vào mặt Tô Hoan Trạch, liên tục giẫm: "Cậu muốn chết đấy à? Cậu to gan quá nhỉ?! Có phải cậu đã sớm hạ quyết tâm cưỡi trên người ông đây rồi không?"
Tô Hoan Trạch lùi về sau né tránh, làm ra vẻ mặt như oan ức lắm vậy.
Cậu ta bị dọa mềm nhũn nên suýt chút nữa đã để lại bóng ma tâm lý đây này.
Đã vậy còn bị cậu đạp lên mặt nên bần thần khó tả.
Cậu ta sang một bên mặc quần vào và sửa sang quần áo chỉnh tề, thuận tay rót thứ gì đó uống một ngụm để giải khát, ai ngờ vị cay xộc vào nên thiếu chút nữa là nôn ra.
Cậu ta đưa cái chai lên nhìn, nhận ra mình ngu tiếng Anh nên hoàn toàn không hiểu mấy chữ trên đó.
Tiết Diệc Sâm ngây ra một lúc rồi nhảy dựng lên như một chú thỏ, đứng trên quầy bar túm quần mặc vào, quần áo ướt sũng dính sát vào người khiến cậu cảm thấy khó chịu quá chừng.
Cậu chau mày, đi đến bên cạnh Tô Hoan Trạch, ngồi xổm xuống và trừng mắt nhìn cậu ta, chờ cậu ta giải thích.
Ai ngờ Tô Hoan Trạch lại nhăn nhúm mặt và le lưỡi, đặt chai rượu trên tay lên quầy bar rồi càu nhàu: "Khó uống muốn chết."
"Không tồi nhỉ...!Whisky, cậu rất dũng cảm khi khiêu chiến giới hạn của bản thân đó, lần sau tôi cho cậu thử uống Ergoutou luôn nhé?"
(Ergoutou: Rượu TQ, 44-56 độ)
"Khó uống quá."
"Cậu không nghe tôi hỏi cái gì à? Có phải trước giờ cậu chưa từng có ý định ở phía dưới nên mọi khi chỉ giúp tôi chứ không cần tôi giúp lại đấy phải không?"
"Ừm...!tôi cưới cậu."
"..." Nói cái quái gì thế không biết!
"Nuôi cậu."
"..." Vẻ mặt của Tiết Diệc Sâm đã rất nguy hiểm.
"Ch1ch cậu." Tô Hoan Trạch nói tiếp.
Cậu lập tức vỗ vào đầu Tô Hoan Trạch, cái tát này không nhẹ chút nào.
Tô Hoan Trạch vừa uống một ngụm Whisky nên còn đang choáng váng, bị đánh một phát thiếu điều đầu óc mọc đầy sao.
"Chẳng nói được mấy câu nên hồn mà lại để đầu óc đi chơi hơi xa đấy." Tiết Diệc Sâm mắng, sau đó chỉ vào đôi giày ở đằng xa ra lệnh, "Lấy giày lại đây cho tôi."
Tô Hoan Trạch ngẩn ngơ gật đầu, nghiêng ngả đi nhặt giày rồi lững thững quay lại, thấy Tiết Diệc Sâm ngồi trên quầy bar giơ chân chỉ huy: "Mang vào cho tôi."
Tô Hoan Trạch chưa từng hầu hạ người khác, trước giờ chỉ tự mang cho mình nên tay chân luống cuống.
Nhưng cậu ta lại làm việc này một cách thật nghiêm túc, đầu tiên nới lỏng dây giày ra để đeo vào cho cậu, sau đó thắt dây và buộc chúng lại.
Cậu vẫn luôn dõi mắt quan sát Tô Hoan Trạch, dáng vẻ ngốc nghếch của cậu ta khiến cậu không tài nào giận nổi.
Có gì đáng để giận đâu, cậu vẫn luôn tự thuyết phục bản thân như vậy.
Cậu hẹn hò với Tô Hoan Trạch, chuyện cậu ta là một thằng con trai không thể nào xoay chuyển được.
Ngay cả cậu cũng biết mình đang tự lừa dối bản thân, người như Tô Hoan Trạch đời nào bằng lòng ở dưới cho được chứ?
Cho nên vì yêu nên cậu phải để đối phương lấn tới à?
Chuyện đó...!có đau lắm không? Nhưng ngẫm lại cậu em của Tô Hoan Trạch quả là không phải dạng vừa đâu.
Suy đi nghĩ lại, cậu đành bất đắc dĩ, thôi để sau này hẵng tính vậy.
Cậu lấy điện thoại của Tô Hoan Trạch gọi cho anh Vương để anh ta đến đây đón bọn họ, hai người mặc áo khoác vào rồi cùng nhau ra khỏi quán bar.
Bước chân của Tô Hoan Trạch vẫn đang loạng choạng, lúc đứng đợi, Tô Hoan Trạch bỗng nhiên chỉ vào rào chắn phân làn ở đối diện và hỏi Tiết Diệc Sâm: "Chúng ta so ai nhảy cao hơn không?"
Cậu còn rỗi hơi đáp lại cậu ta: "Nhảy kiểu gì?"
"Chạy lấy đà rồi nhảy qua."
"Hơi cao nhỉ, dù hai chúng ta có cao cũng khá vất vả đấy."
"Vậy chống sào nhảy qua nhé?"
"Nhảy ông bác (đại gia) cậu ấy."
"Bác tôi mất rồi..."
"..." Cậu chợt nhớ tới chuyện Kiều Hoan đã kể, quả thật bác của Tô Hoan Trạch đã mất rồi, con của ông bác đó còn đang là anh trai của cậu ta.
Mọi hôm cậu chỉ bạ đâu mắng đó, ai ngờ áp dụng lên người Tô Hoan Trạch lại thấy hơi khó xử.
Hai người họ rơi vào im lặng, khoảng chừng bảy tám phút sau thì anh Vương lái xe đến, dừng xe bên ven đường rồi bước xuống.
Mặc kệ hai người bọn họ mà đến xem quán bar đã đóng cửa xong hết chưa, xác định bảo vệ đã hoàn thành việc đó rồi mới ra hiệu cả hai lên xe.
"Tiết tiểu ca, đến chỗ cậu như trước nhé.
Thường thì cậu hai say sẽ không về nhà." Anh Vương vừa leo lên xe vừa hỏi Tiết Diệc Sâm, đồng thời khởi động xe.
"Được thôi."
*
Về đến nhà, Tiết Diệc Sâm tắm rửa sạch sẽ xong mới đi ra.
Lúc ra ngoài thì thấy Tô Hoan Trạch đã cuộn mình trên ghế sô pha ngủ thiếp đi.
Cậu mon men qua đó quan sát, không muốn đánh thức Tô Hoan Trạch nên lấy chăn đắp cho cậu ta.
Cậu vươn vai duỗi người rồi đi vào phòng ngủ, cậu cũng đã thấm mệt sau một ngày dài.
Ngày hôm sau, hiếm khi Tiết Diệc Sâm ngủ nướng.
Lúc cậu vừa mở mắt ra thì mặt trời đã lên cao rồi.
Cậu ngồi dậy thì nghe thấy có âm thanh sột soạt từ bên ngoài truyền vào, có lẽ Tô Hoan Trạch cũng đã dậy.
Cậu cầm điện thoại lên xem thì thấy mười giờ rồi.
"Tô Hoan Trạch?" Cậu gọi.
Một lúc sau Tô Hoan Trạch mới đi vào, còn xách theo một cái hộp trên tay.
Cậu ta đi đến cạnh giường và đặt nó lên tủ đầu giường rồi ngồi bệt xuống đất, mở bao nilon ra bóc vỏ tôm hùm đất.
Chất từng con một thành ngọn núi nhỏ trước mặt Tiết Diệc Sâm.
Lúc Tô Hoan Trạch làm những việc này không mảy may nhìn cậu, chỉ lẳng lặng bóc vỏ với vẻ mặt rất nghiêm túc pha lẫn gì đó căng thẳng, cử chỉ có hơi ngập ngừng.
Cậu không hề hoang mang, nằm xuống và lấy một tay chống đầu, thảnh thơi nhìn Tô Hoan