Lúc Giản Mạc đến phòng tiếp khách của đồn cảnh sát thì liền nhìn thấy một người đàn bà quần áo chất phác, tóc mai điểm vài sợi tóc bạc. Trên mặt của bà tràn đầu ưu sầu, mi tâm nhíu chặt, ánh mắt không có tiêu cự, hình như đang ngẩn người, nhưng mà những ngón tay không ngừng siết vào nhau đang cho thấy nội tâm bất an và nóng nảy của bà.
Giản Mạc vừa nhìn vừa nhấc chân đi đến bên cạnh người đàn bà già nua kia, hỏi: "Bà là mẹ của Trịnh Minh Mỹ?"
Lúc hỏi thì Giản Mạc tinh tế quan sát một chút, trên khóe mắt của người đàn bà này có rất nhiều nếp nhăn, da thịt cũng nhăn nheo, tóc bạc trên đầu nếu nhìn gần thì thấy rất nhiều, cả người không có chút nào giống một người mẹ mới có con gái hơn hai mươi tuổi, ngược lại giống như một người mẹ có con đã hơn ba mươi vậy.
"Là tôi là tôi.... Madam, có phải là có tin tức của con gái tôi rồi không? Có phải không?" Nghe bên tai truyền đến tiếng nói chuyện, đập vào mắt là một cô gái khí thế lăng liệt, cho người khác cảm giác lành lạnh, có chút xa cách. Chẳng qua người phụ nữ cũng bất chấp mọi thứ, cho rằng cô gái trước mặt mang đến tin tức về con gái nên lập tức đứng bật dậy, bước vài bước đến trước mặt Giản Mạc. Cũng mặc kệ khí thế trên người Giản Mạc, kéo ống tay áo của cô rồi vội vàng hỏi, trong mắt lóe lên hi vọng và hào quang. Giống như thứ nắm trong tay là một khối gỗ nổi trên dòng nước, rất sợ nếu trượt tay thì sẽ chết chìm trong thất vọng.
"Không phải, tôi cũng vừa mới nhận được tin tức thôi, muốn đến xem thử tình hình, nếu không ngại thì có thể kể lại cặn kẽ những gì bà biết thêm một lần nữa được không?"
Phản ứng của người phụ nữ nằm trong dự đoán của Giản Mạc, cũng không cảm thấy không vui khi bà kéo tay áo của mình, ngược lại bởi vì quan hệ của bà và nạn nhân mà khiến cho Giản Mạc gỡ xuống lòng phòng bị.
"Có phải nếu tôi kể lại lần nữa, kể cặn kẽ thì con gái của tôi có thể trở về sớm hơn một chút hay không? Có phải không?" Mặt đầy thất vọng buông lỏng ổng tay áo đang nắm, có lẽ trong lúc kích động bà cũng không để ý đến sự thất lễ của mình. Nghe được câu hỏi của Giản Mạc thì vội vàng hỏi ngược lại, ngữ tốc cũng kích động hơn. Sau khi nhận được cái gật đầu của Giản Mạc thì lập tức nói thêm: "Tôi lập tức kể lại, xin Madam mau chóng tìm được con gái của tôi." Nói xong thì liền muốn quỳ xuống trước mặt Giản Mạc, cũng may Giản Mạc thân thủ tốt, nhanh chóng đỡ người đàn bà đứng lên, nói rằng đây là chức trách của cảnh sát, không cần phải hành đại lễ như vậy.
Với một người cảnh sát, nếu không thể giãy bày ưu tư với người dân thành phố, cũng không giúp người dân tiêu trừ tai họa ngầm, vậy thì làm cảnh sát còn có ích lợi gì nữa?
Dẫn người đàn bà quay lại băng ghế để bà ngồi xuống, Giản Mạc chờ đợi bà trần thuật lại câu chuyện một lần nữa.
Hóa ra người đàn bà này tên là Lâm Phủ Anh, năm nay 55 tuổi, kết hôn với Trịnh Mạnh nhiều năm nhưng vẫn không có con, mãi đến năm 33 tuổi thì mới sinh được Trịnh Minh Mỹ. Nhưng ngày vui ngắn ngủi, lúc Trịnh Minh Mỹ được 15 tuổi thì Trịnh Mạnh qua đời vì tai nạn giao thông, chỉ còn lại hai mẹ con sống nương tựa vào nhau. Trịnh Minh Mỹ rất hiểu chuyện, thành tích học cũng rất tốt, không gây chuyện, ở nhà cũng ngoan ngoãn, thường xuyên giúp đỡ Lâm Phủ Anh trong chuyện kiếm tiền mưu sinh.
Mãi cho đến lúc lên đại học thì Trịnh Minh Mỹ cũng chưa từng khiến Lâm Phủ Anh lo lắng. Cũng không biết ở đại học đã quen biết người nào mà hay về nhà không đúng hạn, ngay cả lúc ăn cơm ngủ nghỉ cũng kì lạ. Lâm Phủ Anh không được học hành đầy đủ, bây giờ đang làm thu ngân trong một tiệm tạp hóa nhỏ, cũng không hiểu mấy chuyện có liên quan đến Trịnh Minh Mỹ, chỉ là luôn cảm thấy quái dị. Nhưng Trịnh Minh Mỹ vẫn luôn rất hiếu thuận, ngoại trừ lúc ăn cơm và đi ngủ thì có chút khác lạ ra thì không có gì khác, cho nên ban đầu Lâm Phủ Anh thấy kì lạ, nhưng sau đó thì cũng quen dần. Cho đến một tháng trước ngoại trừ những kì lạ lâu nay thì xuất hiện thêm việc cầu nguyện trước mỗi bữa ăn, mỗi ngày sáng trưa tối còn phải tắm rửa ba lần. Vốn tưởng rằng con gái xảy ra chuyện gì nên bà tìm con gái tâm sự một chút, dù sao thì con gái cũng đã trưởng thành rồi.
Có một lần lúc Trịnh Minh Mỹ về nhà thì Lâm Phủ Anh liền muốn nói chuyện với cô, thế nhưng Trịnh Minh Mỹ không cho bà cơ hội này, sau khi về đến nhà thì liền trốn trong phòng, không chịu mở cửa. Không còn cách nào khác, Lâm Phủ Anh cũng không miễn cưỡng. Không ngờ rằng đó là lần cuối cùng nhìn thấy Trịnh Minh Mỹ, lúc cô quay về trường thì còn hào hứng nói với bà là mình đã giải thoát gì gì đó, sau đó thì liền không nhìn thấy cô lần nào nữa.
Thử gọi rất nhiều cuộc nhưng không có người nghe máy, Lâm Phủ Anh lo lắng con gái có chuyện nên chạy đến trường học để tìm nhưng không tìm thấy người. Đi hỏi thầy cô và bạn bè thì họ đều lắc đầu nói không biết, mãi đến khi vừa đủ 48 tiếng đồng hồ thì Lâm Phủ Anh liền đi báo án.
"Lúc nãy trong bảng ghi chép lời khai bà có nói con gái của mình là bị người khác mưu sát? Bà có chứng cứ gì không?"
Lần này khi tường thuật lại thì Lâm Phủ Anh không có nhắc đến suy đoán rằng con gái bị mưu sát, Giản Mạc nổi lên lòng nghi ngờ nên mới hỏi.
"Không có chứng cứ, nhưng trong lúc vô tình tôi tìm thấy quyển nhật kí của con gái, bên trong viết rất nhiều câu từ cổ quái." Đi tìm hai ngày mà vẫn không tìm ra con gái nên Lâm Phủ Anh đã về nhà tìm đồ đạc của cô, trong lúc đó thì tìm thấy một quyển nhật kí. Tuy nói hành động đọc lén nhật kí của người khác là không đúng nhưng mà bởi vì con gái mất tích nên Lâm Phủ Anh nóng lòng muốn biết tất cả mọi chuyện về con gái, cho nên cũng không bận tâm gì mà đọc hết toàn bộ nội dung bên trong.
"Nhật kí? Không biết Trịnh phu nhân có thể cho tôi xem nhật kí của con gái bà một chút không?"
"Có thể, chỉ là tôi để quên nó ở nhà rồi, chiều nay tôi sẽ về lấy rồi đem đến cho cô."
"Không cần, đến lúc đó tôi và đồng nghiệp sẽ đến nhà bà, tôi muốn nhìn xem trong nhà còn có manh mối nào khác không."
"Đúng đúng, vậy thì cảm ơn Madam." Lâm Phủ Anh đứng dậy, không ngừng cúi đầu cảm ơn Giản Mạc.
"Hay là Trịnh phu nhân về nhà