Sau một giờ, chúng tôi đến sân bay Incheon, nơi đông đúc hành khách, nhân viên an ninh và phóng viên đã đứng chờ sẵn ở đó.
Tôi ra khỏi xe với Cheon Sa-yeon sau khi chúng tôi đảm bảo nhân viên sân bay và vệ sĩ đã chặn tất cả những người khác lại, trừ một vài viên chức đến gần chúng tôi.
"Có thật là Phó Hội của một công hội nổi tiếng đang đến bằng một máy bay bình dân không vậy? Sao không đi máy bay tư nhân ấy?"
Tôi hỏi Cheon Sa-yeon đang đứng bên cạnh.
Chúng tôi đang đợi những xe đi sau đến nơi.
Cheon Sa-yeon hơi cúi người mỉm cười đáp lại.
"Chà, cô ấy không phải kiểu người thích tạo dư luận.
Tuy vậy, vị Hội trưởng của cổ có vẻ khá lo lắng về điều đó."
Ý anh là quan hệ của cô ấy với Trưởng Hội rất tốt phải không? Tôi hiểu ý và gật đầu.
"Mối quan hệ giữa hai người họ hẳn phải khăng khít lắm."
"Họ tiến tới hôn nhân sau một thời gian dài bên nhau, nên đấy là điều đương nhiên rồi."
Những lời ảm đạm khô khan, không chút cảm xúc.
Tôi nhìn lên khuôn mặt sáng láng của Cheon Sa-yeon.
Giống như Kim Woo-jin, tôi cũng lo lắng cho Cheon Sa-yeon.
Tính cách cũng rất cần chú trọng....Liệu tên này có thể đi hẹn hò được không đây? Dù hắn có tuyệt vời cỡ nào, thì phụ nữ cũng chẳng thể nuốt nổi cái nết kì cục này của thằng chả đâu.
"....Cái nhìn đó là sao vậy?"
Cheon Sa-yeon hỏi vậy sau một hồi mắt chạm mắt, với một biểu cảm tinh tế trên khuôn mặt.
Nhìn Cheon Sa-yeon chán nản vậy, tôi hỏi.
"Anh không yêu đương gì à?"
"Sao?"
"Tôi hỏi là anh không có yêu đương gì à? Ngay cả Phó Hội cũng đã kết hôn rồi kìa."
"...."
Có lẽ hắn không ngờ tới tình huống này, nên Cheon Sa-yeon có một cái cau mày khó tin trên khuôn mặt trước khi hắn giả vờ mỉm cười.
"Chloe đã 34 nên tôi nghĩ cô ấy đủ tuổi để kết hôn rồi."
"....Thế anh bao tuổi?"
"Tôi á?"
Cheon Sa-yeon nhếch mép thay vì trả lời.
Rõ ràng là hắn sẽ không nói tôi biết đâu.
Rốt cuộc, chả phải thông tin này kiếm trên mạng cũng được sao? Tôi không mang điện thoại theo nên không tra ngay được.
"Nếu anh không nói thì thôi."
"Sao đột nhiên cậu lại tò mò về tuổi của tôi vậy? Nếu tôi 34 tuổi, thì cậu sẽ lấy tôi à?"
"...."
Thằng điên.
Khi tôi trừng mắt lườm hắn, Cheon Sa-yeon cười khúc khích như thể hắn vừa nghe được một thứ rất buồn cười.
Vừa hay, Kim Woo-jin và Kwon Jeong-han, Park Geon-ho và Woo Seo-hyuk cùng lúc bước ra khỏi xe.
Tôi nhìn kỹ bốn người đang tiến lại gần chúng tôi.
Park Geon-ho và Woo Seo-hyuk à....!Quả nhiên là có chuyện mà.
Cà vạt của cả hai đều xộc xệch khi họ đi ra, xung quanh còn tỏa ra sát khí khó chịu mà chẳng thèm che giấu gì.
Biết ngay mà.
Đáng ra tôi nên đi cùng Woo Seo-hyuk.
Khi tôi thở dài, tôi nhìn qua khuôn mặt lạnh lùng của Kim Woo-jin và nghiêng đầu.
Họ cũng đánh nhau à? Kwon Jeong-han vẫn cười như thường ngày kìa.
Tôi cứ tưởng quan hệ giữa hai người sẽ cải thiện ở mức độ nào đó khi ở cạnh nhau chứ, nhưng có vẻ tôi đã nhầm rồi.
Kim Woo-jin hầm hực ngay lập tức lao về phía tôi, nhưng khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, cậu ta liền trở nên buồn thiu, lông mày chùn xuống.
Ui trời, cái thằng này....
"Han Yi-gyeol...."
Kim Woo-jin lại gần và nắm lấy tay tôi.
Cậu ta cứ như một con chó chạy đến bên người chủ đã bỏ rơi mình rồi thút thít ấy.
Tôi hỏi Kwon Jeong-han đang từ từ đến gần tôi và cúi chào.
"Lúc đến đây có chuyện gì xảy ra vậy?"
"Ừm, có rất nhiều chuyện thú vị đối với em."
Nhẹ nhàng đáp, Kim Woo-jin liền lườm Kwon Jeong-han một cái.
Không hiểu sao, cậu ta trông giống hệt tôi khi cư xử với Cheon Sa-yeon.
Có lẽ lần tới, tôi nên nói chuyện riêng với Kwon Jeong-han thôi.
Kim Woo-jin rất nhạy cảm, nên là tôi phải nhắc cậu ta dừng việc trêu chọc lại.
"Hm? Hội trưởng, nhìn anh vui vẻ trông lạ thật nha."
Park Geon-ho đi qua lại như một tay xã hội đen trong mấy con hẻm, chớp mắt bối rối khi thấy Cheon Sa-yeon vẫn đang cười tủm tỉm.
"Cũng như Vệ sĩ Kwon Jeong-han vừa nói thôi, tôi cũng đã có một khoảng thời gian rất tuyệt và thú vị với Han Yi-gyeol."
"Đừng có nói linh tinh."
Tôi cảnh cáo anh ta, cấm hắn nói thêm điều gì.
Tên khốn này không lên cơn đâu ha? Nhưng Cheon Sa-yeon vẫn thản nhiên tiếp tục nói như thể hắn không nghe thấy gì.
"Han Yi-gyeol nói là cậu ta sẽ kết hôn với tôi."
"Gì?"
"Sao cơ?"
Kim Woo-jin giật mình trước từ kết hôn bất thình lình, Woo Seo-hyuk thì trông có chút bối rối.
Park Geon-ho huýt sáo không nói gì, nhưng đôi mắt anh ta mở lớn vì ngạc nhiên.
"Điều này....!Nó là thật sao?"
Kim Woo-jin trầm ngâm, cậu ta hỏi Cheon Sa-yeon chứ không phải hỏi tôi.
Tôi vội vàng cắt ngang trước khi Cheon Sa-yeon lại nói thêm những thứ phiền phức khác.
"Sao mà là thật được? Tôi chỉ hỏi anh ta có đang hẹn hò gì không thôi.
Tôi nghe được rằng Phó Hội Chloe đã kết hôn với Trưởng Hội Athena ấy."
Woo Seo-hyuk gật đầu với vẻ mặt như kiểu ồ, ra là vậy và bình phẩm.
"Nghĩ lại thì, tôi nhớ là họ đã kết hôn vào năm ngoái."
"Hừm.
Khách sạn khá sang trọng đấy.
Lúc đó, tôi đến Washington với tư cách là đại diện của Hội."
Park Geon-ho khoanh tay nói trông như thể đang nhớ lại khoảng thời gian khi đó.
Anh nghiêng đầu hỏi
"Tôi cũng tò mò là sao dạo này Hội trưởng không đi hẹn hò nữa vậy.
Cho đến hai năm trước, không phải anh lúc nào cũng đi hẹn hò sao?"
"Liên tục hẹn hò á?"
Tôi ngạc nhiên hỏi.
Không chỉ Park Geon-ho, mà ngay cả Woo Seo-hyuk cũng phản ứng như một điều hiển nhiên vậy.
"Tất nhiên rồi.
Không phải khá buồn cười sao khi Hội trưởng không thể hẹn hò mặc dù có cả ngoại hình lẫn tiền bạc?"
"Ngớ ngẩn thật.
Ngoại hình và tiền bạc không phải là tất cả không phải thế sao?"
"Câu đó thường được nói bởi những người không có ngoại hình cũng như tiền bạc đấy."
Cheon Sa-yeon cười nói.
Coi kìa, đó là lý do tại sao hắn ta vẫn độc thân đấy.
Tôi cau mày khó chịu khi Woo Seo-hyuk thở dài khẽ nói.
"Dù sao thì, kể cả anh ta có gặp ai thì mỗi quan hệ giữa hai người cũng không thể kéo dài nổi một tháng.
Đi gọi là yêu