Edit: Bàn
98.
Từ Dập ra ngoài gọi điện thoại.
Vì ở quán karaoke bên này thuê phòng phải gọi rượu, bọn họ liền gọi một thùng bia lớn để bên cạnh.
Tôi lúc đầu muốn nhẹ nhàng cầm một lon uống, nhưng Bách Liên sống chết không cho tôi đụng vào.
Tôi nói: "Không uống thì phí quá!"
"Em uống vào rồi nôn ra, thì chính là phí luôn cả bữa cơm tối." Bách Liên nói, "Muốn uống cũng đừng uống ở đây."
Tôi rất có cảm giác xem TV mà không dám bật kênh phim người lớn vì có ba tôi ngồi bên cạnh.
Tôi đặt mông ngồi lên bàn thuỷ tinh trước mặt Bách Liên, nói với hắn: "Nhưng em lâu lắm rồi mới đi hát với người khác một lần, không uống rượu cảm giác không vui á."
Bách Liên cúi đầu liếc nhìn chân tôi và hắn để giao nhau, không biết nghĩ cái gì, sau một lát mới nói: "Đừng mơ."
Tôi cúi đầu xuống, nhỏ giọng nói với hắn: "Anh, em chỉ uống một ngụm thôi."
Lâm Tú Chương ở đầu bên kia chọn bài, chắc cũng không nghe thấy tôi với Bách Liên đang nói cái gì.
Tôi phát hiện trong thời gian ngắn mình không qua mặt Bách Liên được, liền quyết định đổi sang dùng chính sách dụ dỗ với hắn.
Hắn ăn mềm không ăn cứng, miễn là tôi không cãi lại hắn, tỏ ra ngoan ngoãn chút, thì hắn sẽ không quá hung hãn với tôi.
Ánh đèn màu vút qua, khiến khuôn mặt Bách Liên sáng lên trong chốc lát.
Hắn như thể đang cười, nhưng khoé miệng không nhếch lên một cách rõ ràng.
Hắn hỏi tôi: "Vì sao lúc nãy em lại trả lời kiểu đấy?"
Tôi nói: "Em chỉ nói bừa tí."
Hắn nói: "Về nhà thì làm bài tập cho đàng hoàng, đừng xem phim truyền hình mẹ chồng nàng dâu nội địa nữa."
99.
Đù.
Làm sao hắn biết được tôi có niềm đam mê này?
100.
Sau khi Từ Dập trở về, công tử bột còn đề nghị chơi vật tay.
Tôi vật tay cậu ta một cách rất dễ dàng.
Sau khi cậu ta thua, trên mặt vẫn mang nụ cười hữu nghị, nói: "Bạn Lý Vọng đúng là rất khoẻ nha."
Lúc Từ Dập và Bách Liên vật tay, hai người giằng co thật lâu.
Nếu không phải lời bài hát trên màn hình vẫn đang thay đổi, tôi còn tưởng thời gian dừng lại rồi.
Tôi nhìn chòng chọc 5 phút đồng hồ, thực sự cảm thấy buồn chán, nhịn không được hỏi bọn họ: "Hai người là muốn nắm tay đến lúc ra ngọn lửa tình yêu đúng không?"
Từ Dập ho một tiếng, liền bị Bách Liên đè xuống.
Bách Liên cười một tiếng, sau khi lấy khăn