Chùm đèn đầy màu sắc trên trần nhà chợt tắt, chỉ chừa lại vài ngọn đèn ở các góc chiếu ra ánh sáng vàng nhạt hòa theo giai điệu trầm bổng, du dương, bao phủ lên cảnh vật huyền ảo.
An Trinh vắt chéo chân, chống cằm, không mấy hồ hởi trước câu chuyện được gọi là vui của anh ta.
"Lúc đó vẫn còn nhỏ nên không biết phải xử lý thế nào, chỉ biết đứng khóc.
Em thấy có buồn cười không?"
An Trinh cười gượng, gương mặt vô cảm: "Ha ha! Anh kể chuyện hài thật đấy." Cô liếc mắt xem thường, quan sát động tĩnh của người cách đó không xa, khẽ nhíu mày.
"Chỗ này hơi ồn, chúng ta đến chỗ nào yên tĩnh hơn nói chuyện được không em?" Anh ta lân la đến, nắm lấy bàn tay An Trinh, mỉm cười trìu mến.
Cô bày ra bộ mặt ngây thơ, hỏi: "Chỗ yên tĩnh ở đâu? Gần đây không?"
"Rất gần."
Tiếp đến, bộ mặt gian xảo từ từ tới gần.
Cô không tránh, đợi khi chóp mũi người kia chỉ còn cách mũi mình chừng hai xen-ti-mét, An Trinh thì thầm vào tai anh ta.
"Lần sau, khi đi chơi gái nhớ che giấu cẩn thận bí mật của bản thân."
Móng tay dài nhọn của cô chọc vào mu bàn tay trái anh ta, nương theo ánh nhìn đặt sự chú ý lên vết hằn tại ngón áp út.
An Trinh rút từ trong túi ra hai tờ xanh dương nhét vào áo đối phương, động tác hệt như các gã đàn ông cho tiền tip nhân viên nữ.
Cô vỗ lên mặt người kia bốp bốp.
"Công cho việc kể chuyện hài của cưng, dù nó chẳng hài hước tí nào."
An Trinh sải bước dài đi tới một nơi gần đó, từ trên cao nhìn xuống người đàn ông đắm mình trong bia rượu.
Cô thở dài, chủ động kéo ghế ngồi xuống bắt chuyện.
"Lần nào gặp mặt cũng thấy anh buồn, đừng nói là bị từ chối nữa rồi đấy."
Đồng Song gục mặt lên bàn, thoạt nhìn như đã ngủ say.
An Trinh cười cười, bỏ qua thái độ thờ ơ đó của anh, nhận lấy ly từ phục vụ tự rót cho mình.
Cô cúi đầu nhìn mặt nước vàng nhạt gợn sóng trong ly, nhấm nháp hương vị xa lạ.
Mùi vị đắng chát cay xè như xé rách cổ họng, chạy xuống bụng đốt cháy dạ dày, cô chán ghét gạt thứ khó uống đó sang một bên, vỗ lên vai anh.
"Ngẩng đầu lên nào, em biết anh chưa ngủ đấy.
Chẳng nể mặt nhau gì cả."
Đồng Song không làm theo lời cô, cất tiếng uể oải: "Đi ra chỗ khác đi, tôi không rảnh nói chuyện phiếm với cô đâu."
An Trinh phì cười, mỉa mai: "Ôi chao, thấy thương chưa kìa.
Tự dưng lại đâm đầu đi thích một người không thích mình, rồi bây giờ ở đây than khóc cho ai nghe? Dù anh có khóc tới chết người ta cũng không rơi một giọt nước mắt vì anh đâu."
Như bị lời của cô đả kích, Đồng Song từ từ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ao ngấn lệ, mù mịt nhìn An Trinh.
Cô bị ánh nhìn quá đỗi gắt gao đó làm cho mất tự nhiên, ho lên hai tiếng, nói.
"Em kể anh nghe chuyện này nhé!"
"Không muốn nghe." Đồng Song từ chối.
Cô bĩu môi: "Trước em có hai người anh trai, mỗi người có tính cách khác nhau, nhưng có chung tình yêu với một người con gái.
Khi biết được chuyện đó anh hai đã chủ động rút lui, nhường cô ta cho anh ba.
Khi em hỏi anh ấy tại sao lại làm vậy? Anh ấy đã nói người sống trên đời có nhiều cái khó của riêng mình, còn trách nhiệm với gia đình, công việc, không thể ích kỷ chỉ nghĩ cho bản thân."
Đồng Song nhếch mép cười chê bai: "Ngu ngốc."
An Trinh cũng cười, không hề để ý hai từ ngu ngốc thốt ra từ miệng anh.
"Thật ra khi đó em cũng nghĩ như anh.
Cho tới hai năm sau, cô ta và anh ba em chia tay, lúc đó em chợt hiểu ra trên đời này không có thuyết tuyệt đối.
Cũng như anh bây giờ thích người ta thề sống thề chết, biết đâu sau này anh thích người khác thì sao."
Đồng Song vuốt v e chiếc ly thủy tinh, quả quyết nói: "Làm gì có chuyện đó, tôi thích người kia từ khi cả hai còn đi học."
An Trinh sờ mũi, đau đầu với các mối tình đơn phương lâu năm.
"Thời gian đâu thể nói lên điều gì, chị ta cũng đâu có thích anh.
Nói không chừng hai mươi, ba mươi năm sau chị ta vẫn không thích anh." Cô c ắn môi dưới, nghiêng người thủ thỉ vào tai Đồng Song.
"Nhưng em thì ngoại lệ, lần đầu gặp nhau em đã thích anh rồi."
Khi thốt ra câu nói này, vào thời điểm này, An Trinh có thể chắc chắn trong đấy chỉ có ba phần thật tâm.
Ưng mắt vì anh ưa nhìn, ưng bụng vì anh khờ dại đơn phương, thật thà, ngay thẳng.
Ngoài ra không còn ý nào khác.
Từ trước đến nay, cô không định lâu dài với bất kỳ ai, qua đường vui chơi đã trở thành một điều hiển nhiên trong ý nghĩ của An Trinh.
Nó giống với việc đi qua con ngõ