Hứa Khả Nhân có chút buồn cười xua tay, "Em cũng không phải con nít, lên núi sẽ sợ hãi, huống chi đây là bên ngoài núi, anh cũng rất nhanh sẽ trở lại, không có việc gì.
"“Vậy được rồi, em cẩn thận một chút, anh sẽ nhanh chóng quay lại.
" Trương Viễn suy nghĩ một chút cũng cảm thấy có lý, anh đã kiểm tra tình huống xung quanh một lần rồi, không có dấu vết nào của động vật hoang dã lớn, như gà rừng và thỏ rừng cũng không dám đến trước mặt người.
Bước chân của anh rất nhanh, một mình anh có thể đi tới đi lui trong nửa giờ.
Nghĩ đến đây, Trương Viễn nhanh chóng chất đầy giỏ, cầm chặt gà rừng và cá, rồi nhanh chóng chạy xuống núi.
Hứa Khả Nhân sững sờ nhìn bóng lưng như gió của Trương Viễn, lấy tốc độ của anh, đi tới đi lui có lẽ cũng không cần tới hai mươi phút!Nghĩ đến lúc trước bọn họ lên núi tiêu tốn cả tiếng đồng hồ, Hứa Khả Nhân đỏ mặt, còn tưởng rằng chính mình không kéo chân sau, ai biết anh cố ý giảm tốc độ để đi cùng với cô.
Lần này lên núi thu hoạch không nhỏ, hai sọt chất đầy nấm, hai con cá trắm cỏ, một con gà rừng, còn có một con lửng mà Trương Viễn bắt được ở một chỗ gần núi sâu.
Nghe nói dầu trên người con lửng có thể chữa bỏng, con mà Trương Viễn bắt được rất béo, dầu trên người nó ước chừng nấu ra được bốn ký.
Hứa Khả Nhân để cho nó nguội, rồi cho vào hai chai, cô định biếu chú Đổng một ít, chú là bác sĩ, dầu con lửng vào tay chú sẽ càng có giá trị.
Cá trắm cỏ sống rất dai, chúng sống sót suốt quãng đường xuống núi, Trương Viễn nhốt chúng trong thùng gỗ, Hứa Khả Nhân cũng không vội ăn chúng.
Hiện tại cô đang xử lý gà rừng, Trương Viễn đã chặt gà rừng thành từng miếng, chỉ cần rửa sạch máu, sau khi rửa sạch thì cho vào nồi đất thêm chút gia vị, chậm rãi hầm là được.
Bởi vì trở về hơi muộn, buổi trưa chỉ tùy tiện ăn một chút, Hứa Khả Nhân nghĩ mấy tiếng nữa sẽ có món canh gà rừng thơm ngon, nước miếng cô không ngừng tuôn ra.
Sau khi đem gà rừng bỏ vô nồi hầm, cô đi ra sân liền nhìn thấy Trương Viễn đang xới đất, Hứa Khả Nhân