Đời trước Trình Hào sống hai mươi tám năm, hầu hết thời gian đều ở trong đội quyền anh, hằng ngày đều là huấn luyện, huấn luyện, tiếp tục huấn luyện, sinh hoạt không có gì nổi bật, nhưng không phải là bọn họ không có giải trí.
Bọn họ cũng sẽ lên mạng, xem ti vi, xem tiểu thuyết linh tinh, tuy rằng anh không tiếp xúc nhiều, nhưng đối với thứ như "Bàn tay vàng", cũng có hiểu biết.
Nhưng hiện tại anh cũng không xác định được có phải mình có bàn tay vàng hay không, lúc này anh chỉ có một loại cảm giác —— đói bụng, cũng chỉ muốn làm một chuyện —— ăn.
Thiếu niên kia liếc mắt nhìn cái đĩa đựng sandwich và sữa bò trước đó: "Tôi bảo Danny đưa đồ ăn cho anh rồi nhưng anh không ăn à?"
"Tôi ăn rồi." Trình Hào có chút lúng túng: "Dạ dày tôi khá lớn."
Đây cũng không phải là vấn đề về dạ dày lớn...!Trên mặt thiếu niên kia lộ ra khiếp sợ, cậu nhìn Trình Hào một cái, lại từ bên trong góc cạnh giường lấy ra một hộp sữa bột, đổ từ bên trong ra một ít yến mạch.
Cậu trút yến mạch vào trong hộp cơm, bỏ thêm nước quấy một chút, đút từng muỗng từng muỗng cho Trình Hào.
Nước cậu thêm vào không phải nước nóng, mà là nước lạnh, yến mạch kia không hề mềm ra, đây là loại yến mạch có giá cả rẻ nhất...!
Trình Hào có cảm giác như mình đang nhai bột gỗ.
Nhưng anh quá đói.
Một hộp cơm tràn đầy bột gỗ, không, là yến mạch, vậy mà một mình anh ăn hết sạch.
Anh cảm thấy mình khôi phục được càng nhiều khí lực, cảm giác suy yếu cùng đau đớn trên người cũng đã biến mất rất nhiều, sau đó lại...!Đói hơn.
Cái hộp sữa bột đựng yến mạch sữa cũng còn không ít yến mạch...!
Ánh mắt Trình Hào dán trên cái hộp kia: "Có thể cho tôi ăn thêm chút không?"
Thiếu niên kia chần chờ một chút, đổ hết yến mạch còn lại trong cái hộp kia ra, lại bỏ thêm chút nước, đút cho Trình Hào, một bên đút, một bên còn dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía bụng của Trình Hào.
Kỳ thực Trình Hào cũng rất kinh ngạc.
Ngay từ đầu, sandwich, sữa bò cùng gà rán còn chưa tính, một đoạn bánh mì dài kia không phải là thứ bánh mì chống đói mà anh từng ăn nhẹ trước đây ở Trung Quốc, ngược lại, nó phân lượng rất nặng, có thể đủ cho người một nhà ăn một bữa.
Yến mạch sau này càng không cần nói.
Các nhân sĩ giảm béo ở Trung Quốc, hai, ba muỗng yến mạch ngâm nước đương tương với một bữa cơm, mà vừa nãy thiếu niên kia đút cho anh một hộp cơm tràn đầy yến mạch.
Hộp cơm này rất lớn, lượng cơm anh ăn đời trước, ăn một hộp cơm yến mạch như thế khẳng định sẽ no.
Nhưng bây giờ, tất cả tất cả đều bị anh ăn, anh vẫn còn cảm thấy đói bụng.
Trình Hào lại ăn một muỗng yến mạch lớn, đưa tay ra nói: "Đưa hộp cơm cho tôi đi, tôi tự mình ăn."
Thiếu niên kia đưa hộp cơm cùng cái thìa cho Trình Hào.
Trình Hào cầm hộp cơm cùng cái thìa, nhanh chóng ăn, đang ăn, một âm thanh chói tai đột nhiên vang lên: "A a a!"
Trình Hào quay đầu, mới chú ý tới nơi phát ra âm thanh, là đứa bé con lai.
Đứa nhỏ này trợn lớn đôi mắt, nhếch to miệng phát ra một ít thanh âm khàn khàn chói tai, ánh mắt thì lại rơi vào hộp cơm Trình Hào đang cầm.
Lúc trước, Trình Hào nói chuyện với đứa bé này không nhận được phản ứng, liền biết đứa nhỏ này bị thiếu khuyết, sau đó anh nghe phía bên ngoài người nói "Người câm nhỏ", càng xác định điểm này.
Mà bây giờ nhìn thấy dáng vẻ này của nó...!Trình Hào biết đứa nhỏ trước mắt này, phải là một người bị điếc bẩm sinh hoặc là bị sau này.
Nó không nghe được âm thanh, mới không có cách nào nói chuyện, bị người ta xem là người câm, nhưng thật ra dây thanh quản của nó không có vấn đề, cho nên khi nó đang tức giận hoặc là tâm tình kích động, cũng có thể phát ra âm thanh.
Về phần tại sao tâm tình kích động...!
Động tác ăn yến mạch của Trình Hào dừng lại.
Anh đột nhiên nghĩ đến, sandwich cùng sữa bò lúc trước còn chưa tính, gà rán vốn là đồ ăn thiếu niên kia mang cho đứa bé này, kết quả bị anh ăn.
Không chỉ như vậy, anh còn ăn bánh mì, yến mạch của người ta cũng sắp bị anh ăn xong rồi...!
Lúc này đồ ăn của nước Mỹ, so với những quốc gia khác thì tương đối giàu có, người nghèo có rất nhiều con đường có thể nhận được đồ ăn miễn phí, mà xuất phát từ các loại suy tính nên đồ ăn từ phía chính phủ phát ra đều là loại không thể bảo quản lâu dài.
Đồ ăn bảo quản trong thời gian ngắn, người nghèo lĩnh xong sẽ ăn vào bụng, đồ ăn có thể bảo quản lâu dài, bọn họ chắc chắn sẽ cầm đi bán.
Hai anh em này nếu như ở cùng cha mẹ, cha mẹ lại có công việc, vậy sẽ có nguồn thức ăn khác, mà trong cái gara này, không có vết tích sinh hoạt của người khác trừ bọn họ.
Hai người bọn họ, cho dù có cha mẹ, chắc chắn cũng là không thể ở chung với cha mẹ, bởi vậy hơn phân nửa dựa vào cứu trợ mà sống.
Mà mình...!có lẽ đã ăn sạch đồ ăn nhà bọn họ rồi.
Trình Hào nhìn phần còn lại, chỉ còn một phần ba hộp cơm yến mạch, cảm thấy mình thật mất mặt trước hai đứa bé này.
"Tôi ăn đủ rồi." Trình Hào thả cái thìa xuống không ăn nữa, anh không biết hai người này có thể ăn phần yến mạch còn lại hay không, nhưng hiện tại anh chắc chắn không thể ăn.
"Không có chuyện gì, anh ăn đi, còn đồ ăn." Thiếu niên kia nói, cậu tìm kiếm trong các đồ vật ở xung quanh một trận, lại lấy ra một cái đồ hộp: "Tôi còn một hộp cá ngừ california."
"Tôi thật sự ăn đủ rồi." Trình Hào nói.
Anh nhìn ra được, thiếu niên này giấu một chút đồ ăn ở nhà, nhưng chắc chắn không nhiều, nói không chừng cái hộp này là đồ ăn cuối cùng của bọn họ, anh cũng không thể ăn sạch đồ của người ta.
Thấy Trình Hào không ăn, thiếu niên kia mở đồ hộp kia ra, dùng cái thìa cẩn thận múc nửa hộp cá ngừ california ra, đặt ở trong hộp cơm.
Không, kỳ thực không thể xem như là cá ngừ california...!Từ trong cái gọi là hộp cá ngừ california múc ra, tuyệt đại đa số đều là đậu tương.
Đây là một hộp đồ hộp xếp vào hơn nửa đậu tương, cùng số ít cá ngừ california.
Đồ hộp tỏa ra mùi vị có chút tanh, mà Trình Hào ngửi thấy được vẫn rất muốn ăn như cũ...!Anh chỉ có thể dời sự chú ý của mình, tiếp lời cùng thiếu niên kia: "Cậu cũng là người Hoa phải không? Tôi tên Trình Hào, cậu tên gì?"
Thiếu niên kia trộn đậu tương cá ngừ california bên trong đồ hộp cùng yến mạch, đưa cho đứa bé kia, xong mới liếc mắt nhìn Trình Hào, lại cúi đầu, dùng tiếng địa phương nói: "Tôi tên Lâm Vũ Tầm."
"Cái