Tôi Rất Có Tiền Nha

Chương 2


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: melbournje

Beta-er: Chang

【 Edit thêm để sửa lỗi: Mọi người đọc chương trước, ngay đoạn đầu có đoạn nữ chính đọc cmt, đoạn đó có một cmt mình edit là: nhìn là thấy màu giống gzy, ngốc bạch ngọt thuần chủng. Vì lúc đó chưa tìm hiểu kĩ gzy là tên viết tắt pinyin của nữ chính nên mình cứ nghĩ cmt đang so sánh nữ chính với ai đó  Và mình đã update sửa lại như nhau: Xem ra đúng thật là  màu của gzy, ngốc bạch ngọt thuần chủng. Cảm ơn mọi người đã đọc ạ 】

Thanh danh của nhà họ Quan ở đế đô không nhỏ, năm đó ông nội của Quan Tri Ý là Quan Hồng ở tại đây mà thành lập tập đoàn Quan thị, mọi thủ đoạn sấm rền gió cuốn mà ông dùng bây giờ giống như những điển tích trong sách giáo khoa. Mà Quan thị lại trải qua vài thập niên phát triển, hiện tại là nhân kiệt ở rất nhiều ngành sản xuất, thực lực không thể khinh thường.

Quan Hồng hiện đã già, lui về ở tuyến sau. Hiện giờ Quan thị do con cháu ông điều hành, ông có ba người con, con trai cả sinh cho ông hai đứa cháu, con thứ hai sinh được một cô con gái.

Người con trai út sinh được một trai một gái, Quan Tri Ý chính là người con gái đó.

Trước cô có ba anh trai và một chị gái, ở nhà đứng thứ năm, cho nên họ hàng thân thích trong nhà từ nhỏ đã gọi cô là Tiểu Ngũ.

Nhưng ngoài thân thích, hầu như không có người khác gọi cô như vậy.

Trừ……

“Sao rồi, mấy năm không gặp, còn không nhận ra anh sao?” Người đàn ông cười hơi nhẹ, mắt sâu như vực.

Quan Tri Ý ngơ ngác mà nhìn anh vài giây, niềm vui sướиɠ rõ ràng nơi đáy lòng và sự ủy khuất khó giải thích xuất hiện ngay lập tức khi cô nhận ra người đang đứng trước mặt mình là ai.

Cô đương nhiên nhận ra người trước mắt.

Thích Trình Diễn, là người đã xuất hiện từ khi cô bắt đầu có ký ức. Anh là một người bạn tốt của anh trai cô, cũng là người nhìn cô lớn lên.

Cô nhớ rõ khi còn nhỏ, Thích Trình Diễn đã thích trêu cô như này: Rốt cuộc là muốn Quan Nguyên Bạch là anh trai, hay muốn anh là anh trai?

Khi còn nhỏ Quan Nguyên Bạch đã nghiêm khắc với cô, mà Thích Diễn mỗi lần thấy cô đều mang cô đi ăn ngon chơi vui, cho nên đương nhiên cô đáp muốn anh làm anh trai, không cần Quan Nguyên Bạch.

Tám năm trước, lúc cô đang học cấp ba thì có nghe Thích Trình Diễn đã ra nước ngoài, rất đột ngột. Mà cô còn nghe nói anh sẽ không về nữa, còn thương tâm thật lâu.

Nhưng vốn dĩ cô cũng quên lâu rồi.

Hiện tại anh nói một câu này, tựa như đem những ký ức trước kia ùa về.

“Gọi anh là chỉ anh đó, anh…… Đã trở lại rồi sao?” Quan Tri Ý hỏi.

“Còn biết gọi, xem ra còn nhớ rõ.” Thích Trình Diễn liếc mắt đánh giá cô một cái, “Đã về rồi. Mấy năm không gặp, em cũng không thay đổi lắm.”

Quan Tri Ý: “Không có chứ…… Em có cao lên mà.”

“Cũng cao hơn một cái đầu chút thôi.”

Quan Tri Ý hơi hơi trợn tròn mắt.

Cô có thay đổi hay không thì cô không biết, nhưng Thích Trình Diễn cùng mấy năm trước chắc chắn là có thay đổi

Nếu nói vừa rồi nhìn thấy Hoa Hoằng Hi là người có hơi thở của một người đàn ông mới lớn, vậy thì Thích Trình Diễn khiến cho người ta có cảm giác trái lại với Hoa Hoằng Hi, là hơi thở hoàn toàn thành thục của một người đàn ông.

“Còn chưa hỏi sao em lại ở đây, một mình tới ăn cơm hả?” Lúc này, Quan Nguyên Bạch hỏi.

Quan Tri Ý lắc đầu: “Không phải, còn có một người nữa.”

“Với ai.”

“Liền…… Là bạn.”

Quan Tri Ý không muốn nói thật, cô đột nhiên cảm thấy ở trước mặt Thích Trình Diễn nói chuyện mình đi xem mắt thì rất ngại ngùng.

Nhưng mà, cô mới nói như vậy xong, liền nghe được giọng nói của Hoa Hoằng Hi vang lên ở đằng sau.

“Anh Trình Diễn! Hôm nay anh cũng ở đây sao!” Quan Tri Ý quay đầu lại, chỉ thấy vẻ mặt Hoa Hoằng Hi kinh ngạc mà đi tới, “Sao mọi người đều đứng ở đây vậy, Tri Ý, cô quen anh họ tôi sao?”

Anh…… họ?

Khéo như vậy sao?

Khóe miệng Quan Tri Ý hơi hơi kéo: “Tôi, có quen.”

“Đúng nha, lúc trước anh tôi có quan hệ rất tốt với nhà cô.” Hoa Hoằng Hi duỗi tay khoác ở trêи vai Thích Trình Diễn, “Vậy không cần phải tôi phải giới thiệu nữa, anh, đây là đối tượng xem mắt của em.”

“Cái gì?”

“Cái gì?”

Thích Trình Diễn và Quan Nguyên Bạch đồng thời quay đầu nhìn về phía Hoa Hoằng Hi.

Hoa Hoằng Hi hồn nhiên không cảm giác có cái gì đó không thích hợp, nói thẳng: “Đúng vậy, trước đó hai ngày không phải em đã nói với anh sao, mẹ em bảo em đi coi mắt.”

“Tiểu Ngũ.” Quan Nguyên Bạch hơi hít một hơi, giọng nói có chút trầm.

Quan Tri Ý nhìn ánh mắt này của Quan Nguyên Bạch liền lúng túng, cô chớp chớp mắt, nhỏ giọng nói: “Anh nhìn em như vậy làm gì, là ba sắp xếp mà.”

“Ba?”

“Đúng vậy, không tin anh đi hỏi thử đi.”

Quan Nguyên Bạch nhíu mày, anh biết ba mình vẫn luôn cố ý sắp xếp cho Quan Tri Ý một đối tượng thích hợp, làm cô có thể thu hồi tâm trí, nhưng anh không nghĩ là nhanh như vậy đã có đối tượng.

Quan Nguyên Bạch liếc mắt nhìn Hoa Hoằng Hi một cái.

Anh chưa thấy qua cậu ta, nhưng từ trong miệng Thích Trình Diễn nghe được cậu ta có em họ, con một của nhà họ Hoa, Hoa Hoằng Hi. Bối cảnh gia đình cũng được, nhưng không biết nhân phẩm ra sao.

“Chẳng lẽ anh là Quan Nguyên Bạch?” Hoa Hoằng Hi nhớ rõ trong nhà nói muốn có quan hệ tốt cùng nhà họ Quan, thấy vậy vội vàng vươn tay, “Thì ra là anh Nguyên Bạch sao xin chào! Nghe tên đã lâu.”

Trong lòng Quan Nguyên Bạch cũng không muốn lắm, nhưng ngoài mặt vẫn cho chút mặt mũi, duỗi tay nắm tay cùng Hoa Hoằng Hi một chút: “Ừm.”

“Tiểu Ngũ cũng đã tới tuổi yêu đương rồi.” Thích Trình Diễn nói một câu, rất có ý cảm khái.

Quan Tri Ý quẫn bách: “Cũng không phải…… Chỉ là ba em tương đối sốt ruột.”

“Em cũng chưa tới tuổi yêu đương mà.” Hoa Hoằng Hi đáp nói, “Anh hơn em mấy tuổi mà vẫn còn chưa kết hôn, sao lại đến phiên em rồi chứ.”

Thích Trình Diễn liếc mắt nhìn cậu ta một cái, biểu tình bớt nghiêm túc: “Còn không phải em không nghiêm túc ở trong mắt chú sao?”

“Em rất đứng đắn có được không……”

“Được rồi, vậy hiện tại hai đứa ăn cơm xong rồi sao?”

Quan Tri Ý sợ Hoa Hoằng Hi nói chưa ăn, lập tức nói: “Ăn xong rồi!”

Hoa Hoằng Hi: “Khụ…… Cũng tính là ăn qua rồi, đang định về nhà. À đúng rồi, anh lái xe sao, anh chở em một đoạn được không.”

“Em không lái xe sao?” Thích Trình Diễn nói xong liếc mắt nhìn Quan Tri Ý một cái, thực rõ ràng, ý tứ chính là ăn cơm cùng một cô gái nhưng lại không có ý muốn đưa người ta về nhà.

Hoa Hoằng Hi lại không tiếp thu được tín hiệu, nói trắng ra: “Vốn dĩ sau đó em còn hẹn bạn cùng đi chơi, bảo cậu ấy tới đón em, kết quả cậu ta bỏ em rồi.”

Thích Trình Diễn: “Tiểu Ngũ thì sao.”

Quan Tri Ý: “Em? Em tự về ạ.”

“Không lái xe sao?”

“Nó thì lái xe cái gì, vừa lên đường đã hoảng rồi.” Quan Nguyên Bạch nói.

Thích Trình Diễn cười một chút: “Vậy được, ngồi xe anh luôn đi, anh đưa em về.”

Quan Tri Ý nhìn về phía anh trai nhà mình.

Thích Trình Diễn hơi hơi nhướng mày, duỗi tay gõ ở trêи trán cô một chút: “Lát nữa anh trai em còn có việc không đưa em về được, làm sao vậy, anh đưa em về không được sao?”

Động tác quen thuộc, giống khi còn nhỏ như đúc.

Quan Tri Ý sờ sờ trán, trong lúc nhất thời lại cảm thấy cảm giác quen thuộc đều đã quay trở lại.

“Đương nhiên được rồi.” Cô ngẩn ngơ nói.

“Vậy đi ra ngoài đi.”

“Vâng.”

Quan Nguyên Bạch đúng thật là còn phải đi xã giao, sau khi ra khỏi cửa, anh đi lấy xe của mình. Hoa Hoằng Hi cùng Quan Tri Ý đi theo Thích Trình Diễn đến xe của anh, Hoa Hoằng Hi đi đến chỗ ghế phụ, muốn mở cửa, kết quả bị Thích Trình Diễn kéo ra.

“Ngồi sau đi.”

Hoa Hoằng Hi vừa định nói, nhưng đảo mắt nhìn đến cô gái đang đi theo Thích Trình Diễn, phong độ đàn ông lại sống lại: “Được được, ưu tiên phụ nữ, Tri Ý cô ngồi đi.”

Quan Tri Ý nói lời cảm
ơn, ngồi vào ghế phụ.

“Em ở chỗ nào.” Sau khi xe lên đường, Thích Trình Diễn hỏi.

Quan Tri Ý nói địa chỉ, sau đó liền nhìn Thích Trình Diễn nhập địa chỉ vào hướng dẫn chỉ đường.

Nhiều năm như vậy không trở về, có phải anh sẽ có chút xa lạ đối với thành phố này hay không?

Quan Tri Ý nhìn trộm anh.

Sườn mặt của Thích Trình Diễn góc cạnh rõ ràng, đường cong xinh đẹp, ánh đèn bên trong xe hơi tối, thanh lãnh mà nhu hòa. Cô nghĩ, chắc hẳn là anh sẽ cảm thấy xa lạ đi, bảy, tám năm này thành phố thay đổi rất nhiều, nhà cao tầng san sát nhau, muôn vàn con đường, đã sớm không phải bộ dáng như cũ rồi.

“Nhìn cái gì đó.” Đột nhiên, Thích Trình Diễn nghiêng mắt nhìn cô một cái, cười nhạt hỏi.

Quan Tri Ý lập tức thu hồi tầm mắt: “Không có gì, chính là cảm thấy có chút thần kỳ.”

“Ừm?”

“Không nghĩ tới anh sẽ còn về, em còn tưởng rằng anh không trở lại.”

Thích Trình Diễn nắm tay lái, mắt nhìn phía trước: “Đại khái là mấy năm nay ở trong nước càng có không gian phát triển hơn.”

“Cho nên anh sẽ ở lại trong nước luôn sao.”

“Ừm.”

Không thể phủ nhận, Quan Tri Ý nghe được lời mà trong lòng cao hứng. Bởi vì mặc kệ dù thế nào, từ khi còn nhỏ Thích Trình Diễn là một người rất thân thiết với cô, năm đó ở trong lòng cô Quan Nguyên Bạch cũng không bằng được so với anh.

“Nghe anh của em nói, mấy năm nay em vẫn luôn đóng phim.”

Quan Tri Ý: “Vâng.”

“Ba em và anh em đều không thích em làm diễn viên đúng không.”

“Đúng là không thích.” Quan Tri Ý nói đến chỗ này có chút không cao hứng, “Em cũng không cần bọn họ thích, chỉ cần chính em thích là được.”

Thích Trình Diễn có vẻ mỉm cười: “Em vẫn quật cường như khi còn nhỏ.”

“Không phải, em thật sự thích, ba cùng anh đều không liên quan tới em. Nhưng mà không liên quan, em cũng không cần bọn họ giúp, dù sao chính em nghiêm túc làm việc tốt là được rồi.”

“Rất có chí khí.”

Lúc Thích Trình Diễn nói chuyện nhàn nhạt, vừa nghe sẽ làm người ta cảm thấy có chút hơi lạnh nhạt, nhưng Quan Tri Ý biết, anh luôn luôn có cách nói chuyện như thế này, người khác thì không biết, ít nhất khi còn nhỏ cô cảm thấy anh đặc biệt ôn nhu.

“Nhưng một mình em ở trong giới giải trí, cũng không tốt lắm đi.”

Quan Tri Ý sửng sốt hạ: “Dạ?”

“Anh nghĩ, ba em và anh em đều cố ý, muốn cho em biết khó mà lui.”

Không nghĩ tới Thích Trình Diễn chỉ cần một chút đã nhìn thấu như vậy, Quan Tri Ý nói: “Em mới không biết khó mà lui, em muốn dũng cảm tiến lên trong dòng nước xiết.”

“Tri Ý, thái độ này của cô là rất tốt, tôi và cô đều giống nhau như đúc, đều không biết khó mà lui.” Hoa Hoằng Hi ngồi sau nhón đầu lên, “Hơn nữa cô lớn lên xinh đẹp đáng yêu như vậy, hot chỉ là vấn đề thời gian thôi.”

Thích Trình Diễn từ kính chiếu hậu nhìn cậu một cái: “Ngồi hẳn hoi.”

Hoa Hoằng Hi chớp mắt, vâng một tiếng, ngoan ngoãn ngồi lại.

Nửa tiếng sau, đã tới tiểu khu của Quan Tri Ý. Thích Trình Diễn đem xe đậu ở bên đường, Quan Tri Ý đẩy cửa đi xuống.

“Chú ý an toàn.” Thích Trình Diễn nói.

Quan Tri Ý cúi người vẫy tay cùng anh: “Vâng. Vậy, hẹn gặp lại anh.”

Thích Trình Diễn gật đầu.

Hoa Hoằng Hi ấn cửa sổ xuống: “Tri Ý, hẹn gặp lại nha~”

Tầm mắt Quan Tri Ý từ người Thích Trình Diễn rơi xuống Hoa Hoằng Hi kia: “Hẹn gặp lại.”

“Chúng ta liên lạc WeChat nhé, lần sau lại đi ăn cơm, hoặc là xem phim cũng được.”

Quan Tri Ý cười gượng hai tiếng: “…… Được.”

Nói xong, cô quay người đi vào trong tiểu khu.

Nhìn bóng của cô hoàn toàn biến mất, Thích Trình Diễn mới một lần nữa khởi động xe. Lúc này, Hoa Hoằng Hi đã từ ghế sau chuyển lên ghế phụ lái.

“Anh à, em nhớ rõ lúc trước ông ngoại có nói qua là nghiệp giải trí trong nước cho anh, lần này anh về có quản lý nó hay không?”

“Hỏi nhiều như vậy để làm gì, em muốn tham gia sao?”

“Tham gia làm gì, em có vội đâu.” Hoa Hoằng Hi nói, “Em chỉ muốn nói về sau nếu có tài nguyên tốt gì anh giúp Tri Ý hộ em, em muốn có ấn tượng tốt với cô ấy, sau đó có thể kéo gần quan hệ cùng nhà họ Quan……”

“Em nghĩ rằng em giúp Tiểu Ngũ, nhà bọn họ sẽ cảm kϊƈɦ em sao?”

“Em cũng không muốn bọn họ cảm kϊƈɦ em, chỉ là em muốn biểu đạt một chút tâm ý của em thôi.”

Thích Trình Diễn: “Làm vậy cũng vô dụng thôi, nhà bọn họ muốn kéo con bé về, mà em còn muốn đem nó đẩy mạnh đi.”

Thích Trình Diễn biết rõ Quan Nguyên Bạch cùng ba cậu ta có bao nhiêu bất mãn với hành động của Quan Tri Ý, anh cũng cảm thấy Quan Tri Ý sẽ không ngốc ở trong giới này lâu. Cô gái nhỏ này được nuông chiều từ bé, không có phụ huynh hỗ trợ, chắc chắn chỉ sẽ nếm nhiều vị khổ.

Hiện tại con bé kiên định như vậy, cũng chính là năng lượng tuổi trẻ thôi.

Thích Trình Diễn nắm tay lái, đột nhiên hỏi: “Em thật sự thích Tiểu Ngũ sao?”

“Sao mọi người đều gọi cô ấy là Tiểu Ngũ vậy? Đây là biệt danh của cô ấy sao? Cũng khá hay.” Hoa Hoằng Hi cười nói, “Nhưng mà mới thấy mặt lần đầu cũng không thể nói là thích nhiều, nhưng cô gái này lớn lên rất xinh đẹp.”

“Không thích thì đừng xằng bậy.”

“Sao lại gọi là xằng bậy chứ, em không xằng bậy mà, chính là hẹn một chút, sau đó……”

Nói còn chưa dứt lời đã bị Thích Trình Diễn lạnh lẽo mà nhìn thoáng qua, Hoa Hoằng Hi nghẹn nghẹn, nhỏ giọng nói: “Này, đây đều là quá trình yêu đương mà.”

Thích Trình Diễn thu hồi tầm mắt: “Anh đã nhìn Tiểu Ngũ lớn lên, em mà xằng bậy thì anh sẽ thu thập em trước.”

“Đã biết đã biết.” Hoa Hoằng Hi không cao hứng mà cài dây an toàn, nói lẩm bẩm, “Sao anh lại hướng khuỷu tay ra ngoài chứ, em mới là em trai anh mà……

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện