Tôi Rất Có Tiền Nha

Chương 45


trước sau

Editor: Towf (Melbournje)

Beta-er: Chang

Yến hội người đến người đi, Quan Tri Ý lôi kéo Tiêu Nhiên tới vị trí ít người, trực tiếp hỏi: “Nói đi Tiêu lão sư, anh muốn làm gì vậy.”

Tiêu Nhiên buồn bã nói: “Em nói trước đi.”

Quan Tri Ý có chút đau đầu: “Anh đừng nháo em nữa, anh của em sẽ tưởng chuyện đó là thật đấy. “

“Anh của em hay là Trình Diễn?”

Quan Tri Ý nghẹn họng: “Không khác nhau lắm…… Dù sao bọn họ cũng sẽ thật sự cho rằng anh theo đuổi em, vậy thì phiền lắm.”

“Không cần cho rằng như vậy.” Tiêu Nhiên nhìn cô, nhỏ giọng nói, “Là thật.”

Quan Tri Ý hơi hơi trố mắt: “Anh, anh…… Em……”

“Đừng anh anh em em, Tri Ý, anh cũng không kém ai nha, em có muốn yêu thử hay không?”

Lúc Tiêu Nhiên nói lời này thì hoàn toàn nghiêm túc, không có ý vui đùa. Quan Tri Ý khϊế͙p͙ sợ mà nhìn anh một hồi lâu, lúc này mới nói: “Sao lại có thể yêu đương chứ……”

Tiêu Nhiên lảo đảo: “Em gái à, anh cũng là người! Sao lại không thể yêu đương chứ!”

“Nhưng anh là Tiêu Nhiên.”

Tiêu Nhiên đang ở trêи đỉnh cao, là bạn trai trong lòng vô số fans, yêu vào không phải cũng sắp thất nghiệp tới nơi rồi sao.

“Anh cũng 29 rồi.” Tiêu Nhiên thở dài, vẻ mặt sầu bi, “Thật vất vả mãi người đại diện mới buông tay, em nói thử xem nếu anh muốn yêu đương thì cũng không quá phận chứ?”

“Hình như…… Cũng không quá phận.”

“Tuổi già” đã tới mà không thể yêu đương, có chút đáng thương. Nhưng mà……

“Nhưng nếu anh muốn yêu đương, thì đối tượng cũng không phải là em chứ.”

“Vì sao, có phải em sợ bị cư dân mạng mắng hay không.”

“Không phải, cho dùng không ở bên anh thì vẫn có người mắng em mà.”

Tiêu Nhiên: “…… Em kiêu ngạo cái gì.”

“Không phải, ý của em là, em không thích anh.” Quan Tri Ý có chút lúng túng nói, “Em chỉ coi anh là bạn thôi.”

Tiêu Nhiên liếc cô một cái: “Cho nên em có người mình thích rồi?”

“Không……”

“Trình Diễn sao?”

Quan Tri Ý sửng sốt: “Dạ?”

Tiêu Nhiên bình phục hô hấp: “Anh đã biết, chắc chắn là em thích cậu ta.”

Quan Tri Ý lập tức lắc đầu: “Anh đừng nói hươu nói vượn, em, em thích anh ấy bao giờ chứ.”

Tiêu Nhiên khó chịu nói: “Em xem em, nói đến thích cậu ta, cả người đều bắt đầu khẩn trương.”

“Em thật sự không có!”

“Thề đi.”

“Em thề! Nếu thích anh ấy thì em liền……”

“Thì em không thể diễn được một bộ phim hay, không thể lấy được giải thưởng, à đúng rồi, thêm một cái nữa là Quan Nguyên Bạch anh trai em không thể tìm được bạn gái, một mình cô độc sống quãng đời còn lại!”

Ngón tay Quan Tri Ý dựng thẳng định thề run run, cứng lại rồi.

Tiêu Nhiên nheo nheo mắt, duỗi tay gõ nhẹ trán cô một chút: “Nhóc con còn ngoan cố với anh, được rồi được rồi, anh đã hiểu, không làm khó em nữa.”

“Vậy……”

“Coi như hôm nay anh chưa từng nói gì đi.” Tiêu Nhiên buông tay, bất đắc dĩ nói, “Em còn trẻ, đường tình còn khá dài……”

**

Sau khi yến hội kết thúc, Quan Nguyên Bạch đáp lời đã nói ngay từ đầu, trực tiếp đưa Quan Tri Ý về nhà.

Trêи đường về, cô nhận được cuộc điện thoại mà Lưu Vân gọi tới.

“Tri Ý, về đến nhà chưa.”

“Còn chưa có đâu.”

“Chị nói với em tin tốt này đã!”

Quan Tri Ý: “Cái gì ạ?”

Lời nói Lưu Vân ẩn ẩn mang theo một tia kϊƈɦ động: “Hôm nay không phải Thích tổng nói chị đi theo Tống tổng bàn bạc cùng bọn họ chuyện hợp tác với nhãn hiệu châu báu sao, ngay từ đầu chị tưởng đây chỉ là hợp tác bình thường thôi. Ai biết, Tống tổng lại nói muốn để em làm người phát ngôn của bọn họ!”

Quan Tri Ý dừng một chút: “Người phát ngôn?”

“Đúng vậy, Evil này rất hot ở nước ngoài mấy năm trước, hiện giờ cũng đang đi lên ở trong nước, em có thể làm người phát ngôn của bọn họ cũng là chuyện tốt, đây là nhãn hiệu cao cấp, có thể để chúng ta cách điệu.”

“Đột nhiên như vậy……”

Lúc trước cũng chẳng có tin tức gì, chẳng lẽ Tống Lê bởi vì chuyện hôm nay, lấy danh nghĩa người phát ngôn này bồi tội với cô?

Lưu Vân tựa như biết cô nghĩ gì, nói: “Sẽ có hai người phát ngôn của Evil trong nước, một nam một nữ, Tống tổng nói nam thì đã chọn ra là Tiêu Nhiên, nữ thì muốn hợp tác với bên Nghệ Tinh của chúng ta, hiện tại em chính là bánh thơm quả ngọt của Nghệ Tinh, không phải em thì còn có thể là ai.”

Những công việc của Quan Tri Ý đều do Lưu Vân giúp cô quản lý, từ trước tới nay ánh mắt của Lưu Vân không tồi, cho nên cô cũng sẽ phối hợp mà nhận công việc.

Cúp điện thoại xong, Quan Nguyên Bạch hỏi: “Đại diện phát ngôn của Evil?”

“Vâng, người đại diện của em nói đã giúp em nhận được rồi.”

“Rất thích hợp.” Quan Nguyên Bạch nói, “Dù sao đều là đồ nhà mình, em là người phát ngôn thì còn có thể tiết kiệm chút tiền.”

Quan Tri Ý: “???”

“À, quên chưa nói với em, anh cũng vào cổ phần của Evil, tính ra là một phần ba.” Quan Nguyên Bạch nhìn cô một cái, “Nhưng mà mọi việc vẫn luôn do Tống Lê quản, việc em làm người phát ngôn đúng thật ngay cả anh cũng không biết. Cũng coi như cậu ta có chút giác ngộ, biết lấy cái này bồi tội cho em.”

“Bồi tội cái gì chứ, bởi vì em rất xứng! Rất thích hợp! Cho nên mới chọn em! Muốn tăng giá trị thương mại cho bọn họ!”

Quan Nguyên Bạch hơi hơi nhướng mày: “Cứ như vậy đi.”

Quan Tri Ý xem thường thiếu chút nữa lên tới tận trời: “…… Em không cùng anh nói chuyện nữa, đau tim.”

Quan Nguyên Bạch cười lắc lắc đầu, đột nhiên lại nói: “Tiểu Ngũ.”

Quan Tri Ý che kín lỗ tai.

Quan Nguyên Bạch kéo tay cô xuống: “Nghe anh nói hai câu.”

“……”

“Chuyện xảy ra hôm nay ở phòng trang điểm, em hiểu ý của anh chứ?”

Quan Tri Ý nghi hoặc mà nhìn anh một cái: “Anh có ý gì?”

“Ý chính là về sau phát sinh những việc này em đều không cần tự quản nữa, cũng đừng để cho người khác khi dễ em.” Quan Nguyên Bạch nói, “Người nhà chúng ta mà lại bị người khác chửi vào mặt, ra cái gì nữa chứ.”

“À, ý anh là hôm nay anh cho em một cái bục, về sau em không phải sợ gì nữa, đúng không?”

“…… Đem hai chữ bục kia thu hồi đi cho anh.”

Quan Tri Ý buồn cười: “Được, em biết rồi.”

Mấy ngày sau, Quan Tri Ý ký hợp đồng, chính thức trở người phát ngôn của Evil.

Mà bước đầu tiên khi cô làm người phát ngôn đó chính là đi quay chụp quảng cáo, Evil khởi nguồn từ Paris, cho nên địa điểm quay quảng cáo lần này cũng là ở đó. Quảng cáo này quay theo tập nhỏ, tổng cộng quay ba tập, hơn nữa chụp một địa điểm cũng bảy bảy tám tám lần, đại khái yêu cầu một thời gian nhất định.

Trước hôm quay một ngày, Quan Tri Ý cùng đoàn đội công tác tới Pháp.

Lúc tới khách sạn, buổi tối liền cùng bên đạo diễn xem kịch bản, Tiêu Nhiên cũng ở đó, nhưng mà anh rất tự nhiên, tựa như những chuyện đã từng nói ra ở yến hội hôm đó, chưa hề xảy ra.

Quan Tri Ý chú tâm vào công việc, đối với chuyện Tiêu Nhiên đột ngột thổ lộ không để trong lòng, cho nên cũng không thèm để ý.

Ngày hôm sau, đoàn đội xuất phát đi quay chụp.

Tập đầu tiên có nội dung là tương ngộ, hai người đóng vai một đôi nam nữ chung tình, gặp nhau tại một quán cà phê ở trêи đường phố Paris rồi trò chuyện với nhau thật vui vẻ. Cốt truyện không nhiều lắm, nhưng sự yêu cầu của quảng cáo rất cao, cho nên phải mất cả một buổi sáng chỉ để quay vài cảnh.

Lúc nghỉ ngơi giữa trưa, Quan Tri Ý ngồi ở bên cửa sổ uống cà phê, chờ buổi chiều tiếp tục quay.

Kế bên (1) sông Seine, phong cảnh kiều diễm, ánh sáng nhỏ vụn tinh khiết xuyên qua tán lá mà chiếu vào, dừng ở trêи mặt, ấm áp dào dạt, làm người ta có chút trống trải. Trống trải xong…… Cô đã quên công việc bận rộn, lại nhớ tới bóng dáng người nọ.

(1) Sông Seine: Là một con sông của Pháp, dài 776 km.

Không biết hiện tại anh đang làm gì, ở đâu?

Ý nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu, Quan Tri Ý lập tức ngồi thẳng, uống một ngụm cà phê, lắc lắc đầu.

Nghĩ cái gì đâu…… Anh đang làm gì thì liên quan gì tới cô, đã sớm nói rồi, phải quên.

Quan Tri Ý đem cà phê đẩy đến bên cạnh, ngẩng đầu, nhìn ra bên ngoài cửa kính mà hờn dỗi chính mình.

Nhưng khi nhìn ra, thấy có một người đàn ông đang đi tới từ phía xa xa. Áo khoác màu xám đậm, quần màu đen, khuôn mặt thanh tuấn, khóe miệng mỉm cười…… Rất quen mắt.

Từ từ?

Quan Tri Ý hơi hơi trố mắt, cô điên rồi à, nhớ anh đến nỗi vậy sao, còn ảo tưởng người ta tới đây?

Cô xoa xoa mắt, lại nhìn qua, người nọ không biến mất, ngược lại càng tới gần hơn.

Cuối cùng, anh đứng ở ngoài cửa kính, rũ mắt nhìn cô.

Cốc cốc ——

Anh duỗi tay gõ cửa kính.

Quan Tri Ý hồi thần, là thật……

Không phải anh đang ở trong nước sao, sao lại ở chỗ này?

“Thích tổng, ngài tới đây ——” bên trong quán cà phê có nhân viên công tác đón người đi ra ngoài, Quan Tri Ý ngơ ngác mà nhìn về phía cửa, nhưng mà một lúc sau, liền nhìn thấy anh đi vào.

“Còn chưa bắt đầu sao?” Thích Trình Diễn đi tới, nhàn nhạt hỏi.

Quan Tri Ý: “À…… Sắp rồi, sao anh lại ở đây?”

Thích Trình Diễn thuận miệng nói: “Tống Lê muốn anh đầu tư, đương nhiên anh phải tới đây khảo sát rồi lại quyết định chứ.”

Thì ra là thế này.

“Tri Ý, lại đây trang điểm lại đi.” Nhân viên công tác gọi người, Quan Tri Ý cũng không kịp nói với anh cái gì, chỉ nói, “Em đi trước.”

Thích Trình Diễn gật đầu: “Đi đi.”

Quan Tri Ý đi rồi, Thích Trình Diễn liền ngồi xuống ở bàn bên cạnh. Đột nhiên, có người vỗ bờ vai của anh, “Có phải cậu theo đuổi có chút khẩn trương rồi không?”

Quay đầu lại, thấy Tiêu Nhiên tới đây.

Thích Trình Diễn nói: “Cậu nói cái gì.”

Tiêu Nhiên hừ một tiếng, nhỏ giọng nói: “Thích Trình Diễn, cậu giấu được Nguyên Bạch là bởi vì Quan Nguyên Bạch quá tin tưởng cậu. Nhưng mà! Tôi không tin tưởng cậu nhiều như vậy. Lúc trước còn luôn miệng nói không thích người ta, cậu thật là lợi hại……”

Sắc mặt Thích Trình Diễn không thay đổi, chỉ bình tĩnh mà rũ mắt nhìn thực đơn.

Tiêu Nhiên tiếp tục lải nhải: “Còn khảo sát cái gì, chút việc nhỏ này mà còn cần cậu tự mình tới sao, thật là bắt nạt Tri Ý ngây thơ. Hơn nữa chúng tôi mới tới Pháp hôm qua! Hôm nay cậu liền đến, nói thực ra có phải cậu sợ hay không? Nhưng mà cũng đúng, có một đại soái ca như tôi ở bên cạnh cô ấy, đúng thật là cậu nên sợ.”

Mắt Thích Trình Diễn khẽ nhúc nhích, ngước mắt nhìn anh: “Cho nên hiện tại cậu muốn đoạt người với tôi.”

Tiêu Nhiên hít sâu một hơi, suýt nữa đập bàn: “Cậu xem! Thừa nhận rồi chứ gì!”

Thích Trình Diễn cong cong môi, tầm mắt dừng ở trêи người con gái đang trang điểm cách đó không xa, rốt cuộc mới nhàn nhạt nói: “Đúng là tôi thích cô ấy, sao vậy?”

————————

Việc Evil tìm người phát ngôn Thích Trình Diễn đã nghe Tống Lê nói qua hôm ở yến hội, sau đó Tống Lê muốn kéo anh đầu tư, liền nói chọn người phát ngôn là một nghệ sĩ của Nghệ Tinh.

Cùng hôm đó anh nói Lưu Vân đi theo Tống Lê bàn chuyện, Tống Lê là bạn anh, anh rất yên tâm, chuyện giao cho Lưu Vân xong anh cũng không quản nữa. Cho nên lúc trước anh thật sự không biết, một người phát ngôn khác mà Tống Lê chọn lại chính là Tiêu Nhiên.

Tiêu Nhiên nói không sai, bọn họ vừa chân trước đến Pháp thì anh đã liền đặt vé máy bay tới đây, đúng là rất khẩn trương.

Mới vừa xuống máy bay, anh cũng cảm thấy hành vi của mình đúng thật rất kỳ cục. Nhưng tới quán cà phê rồi, nhìn thấy cô xuất hiện rõ ràng trước mặt, anh cảm thấy những ý nghĩ hoang đường của mình cũng phiêu tán ngay sau đó.

Anh nghĩ, cũng không có gì kỳ cục, đã biết rõ chính mình thích cô, nên đương nhiên anh sẽ không để cô biến mất dễ dàng trước mặt mình như lúc trước.

Huống chi, lần này lại còn ở cạnh Tiêu Nhiên.

Nhưng mà, lúc thật sự nhìn thấy hai người thân thân mật mật bắt đầu diễn, anh vẫn không thể làm mặt không đổi sắc, thản nhiên mà xem.

Sau đó dứt khoát không xem nữa, ngồi ở vị trí ban đầu của Quan Tri Ý, nhìn ra ngoài cửa sổ uống cà phê.

“Ai, chụp cả một buổi trưa, mệt quá.” Sau khi kết thúc, Tiêu Nhiên vừa duỗi người vừa đi lại đây, “Hả? Cậu còn chưa đi sao.”

Cà phê trước mặt Thích Trình Diễn đã sớm nguội lạnh, anh ngước mắt nhìn một cái: “Đi cái gì, buổi tối còn muốn rủ cậu đi ăn cơm đấy.”

“Mời tôi đi ăn cơm? Sẽ không hạ độc chứ.” Tiêu Nhiên vẻ mặt khẩn trương.

“Cũng không đến nỗi.”

“Phải không, nếu một ngày nào đó Tri Ý ở bên cạnh tôi, thì sẽ đến nỗi chứ?”

Vừa dứt lời, đã bị Thích Trình Diễn vất cho cái nhìn lạnh như băng, Tiêu Nhiên ngồi xuống bên cạnh, cố ý chọc giận anh: “Ai nha tôi nói giỡn thôi, hiện tại xem như hai chúng ta cạnh tranh công bằng, nào đến nỗi hạ độc, cậu nói đúng không.”

Thích Trình Diễn lười tiếp lời, chỉ nói: “Đã kết thúc chưa? Đi ăn cơm đi.”

“Được.” Tiêu Nhiên giơ tay vẫy vẫy với Quan Tri Ý cách đó không xa, “Tri Ý đi ăn cơm
không, hôm nay Trình Diễn ca ca của em muốn mời chúng ta ăn tiệc lớn đó, cậu ta nói nhất định phải ăn đồ đắt nhất, bằng không thì phí công ngàn dặm xa xôi chạy tới đây rồi.”


Quan Tri Ý: “Dạ……”

“Đi đi, ngồi xe anh.”

Đoàn đội của hai người đều có xe bảo mẫu, nhưng vì có cả đồ đạc, nên ba người ngồi chung một chiếc xe. Trợ lý và người đại diện của Tiêu Nhiên ngồi ở phía trước, ba người bọn ngồi ở phía sau nói chuyện phiếm.

Nói thì vậy, nhưng thật ra chỉ có Tiêu Nhiên đang nói chuyện. Thích Trình Diễn vốn dĩ đã nói ít, mà Quan Tri Ý thì vì Thích Trình Diễn ở đây nên cô cũng nói ít.

Lúc trước ở trước mặt anh thì cô có thể nói thoải mái, nhưng hiện tại đã có sầu trong lòng, cũng không biết phải nói chuyện bình thường với anh như thế nào.

Nhưng mà cũng may nhà hàng bọn họ định ăn cách không xa, hai mươi phút sau, bọn họ liền theo Tiêu Nhiên tới cửa hàng mà anh khen ngon.

Ăn xong, đã hơn 7 giờ tối.

Phòng ăn ở lầu 5, lúc bọn họ xuống bãi đỗ xe phải đi thang máy. Nhưng Tiêu Nhiên mới vừa đi đến thang máy, đã bị mấy cô gái trẻ tuổi nhận ra.

Các cô gái cũng không nghĩ chỉ đi ăn một bữa cơm, thế nhưng lại may mắn gặp được Tiêu Nhiên. Trong lúc nhất thời kϊƈɦ động đến nỗi không thể phân biệt đông tây nam bắc, chỉ nhanh nhanh muốn ký tên.

Quan Tri Ý đi ở sau một chút, nhìn thấy có người nhận ra Tiêu Nhiên, duỗi tay hạ thấp mũ xuống. Không chắc rằng bọn họ có thể nhận ra cô, nhưng nếu bọn họ cầm điện thoại chụp được cô và Tiêu Nhiên ở cùng nhau mà đăng lên trêи mạng, lại sôi nổi mất thôi.

Nhưng mà dù sao cô cũng phải xuống lầu…… Hay là kệ Tiêu Nhiên mà đi trước?

Lúc đang nghĩ như vậy, tay đột nhiên bị nắm lại, “Đi với anh.”

Cô giật mình nhìn Thích Trình Diễn đang kéo tay cô: “Đi đâu.”

“Đi cầu thang.”

“Vậy Tiêu Nhiên phải làm sao bây giờ.”

“Người đại diện và trợ lý của cậu ta đều ở đây, không có việc gì, ngược lại thì em càng khó hơn.”

“Cũng đúng.”

Cầu thang ở không xa, nhưng bởi vì rất ít người dùng, nên cửa đã đóng lại. Thích Trình Diễn đẩy cửa đi vào, đèn cảm ứng ứng liền sáng lên, ánh sáng màu trắng bạc lập tức bao phủ hai người.

Thích Trình Diễn nắm cổ tay dắt cô đi xuống.

Quan Tri Ý mang giày cao gót, đi ăn cơm nên chưa thay, cho nên lúc này xuống cầu thang có chút gian nan.

“Anh cõng em đi.” Thích Trình Diễn nhìn cô đang phải rất cẩn thận, tự nhiên mà đứng ở trước cô.

Ngực Quan Tri Ý hoảng hốt, lập tức lắc đầu: “Không cần không cần, em có thể tự đi, chỉ là cầu thang hơi dốc, đi sẽ chậm một chút.”

Thích Trình Diễn quay đầu lại nhìn cô một cái, nhất thời không nói chuyện.

Lúc anh trầm mặc không nói gì sẽ có thể làm người khác cảm thấy hơi lạnh, đặc biệt là ở dưới ánh đèn trắng như vậy, ánh mắt sẽ càng thêm lạnh nhạt.

Quan Tri Ý không dám nhìn anh, chỉ nói: “Em tự đi.”

Thích Trình Diễn lại trầm mặc vài giây, nhưng cuối cùng cũng không kiên trì, chỉ là từ nắm cổ tay đã chuyển sang nắm lấy lòng bàn tay cô, nắm chặt: “Vậy anh dắt em đi, cẩn thận kẻo ngã.”

Dắt tay, lòng bàn tay sẽ cảm nhận được.

Quan Tri Ý không nghĩ tới anh lại đột nhiên cầm tay cô, cô nhớ rõ sau khi lớn lên, anh không còn chủ động nắm tay cô…… Ngực không khắc chế được mà kinh hoàng, nhất thời suy nghĩ đều như tập trung tới lòng bàn tay, cũng không dám thở mạnh.

Chỉ là…… Sao cô lại khẩn trương chứ?

Quan Tri Ý đi từng bước một xuống dưới lầu, trong lòng bắt đầu có chút uỷ khuất.

Chỉ là một cái dắt tay mà thôi, chỉ là sợ cô bị ngã mà thôi, vì sao cô phải phản ứng mạnh như vậy?

Anh có thể bình tĩnh, mà cô lại chỉ có thể tâm hoảng ý loạn, mắt thấy sự kiên trì lâu như vậy bỗng chốc thành kiếm củi ba năm thiêu một giờ……

Trong đầu có muôn vàn ý nghĩ, đi đường không chú ý, gót chân bị trật, suýt nữa ngã.

“Ai ——”

“Cẩn thận!” Thích Trình Diễn lập tức giơ tay lên, giữ chặt lấy cô.

Quan Tri Ý ngốc ngốc: “Không có việc gì, không ngã.”

Thích Trình Diễn tức giận mà nhìn cô một cái, đi xuống dưới một bậc cầu thang, cũng mặc kệ cô có chịu hay không, trực tiếp đem cõng cô lên. Quan Tri Ý kinh hô một tiếng, theo bản năng ôm lấy cổ anh để không bị ngã.

“Em không cần cõng, em có thể tự đi!”

“Đi cầu thang cũng không biết nhìn gì mà cứ nghĩ vu vơ trong đầu, chờ em bị ngã thì em mới biết em có thể tự đi hay không.”

Quan Tri Ý nghẹn nghẹn: “Em thật sự có thể đi được, cõng em nhiều mệt lắm…..”

“Em quật cường cái gì.” Thích Trình Diễn đột nhiên nói.

Quan Tri Ý sửng sốt: “Cái gì?”

“Trước kia người quấn lấy một hai đòi phải cõng là ai, Quan Tiểu Ngũ, sao anh không biết em hiểu chuyện như vậy, còn sợ anh mệt?”

Quan Tri Ý nằm ở trêи lưng anh, trầm mặc

Thích Trình Diễn: “Hay là, bởi vì đã có người mình thích, nên muốn tránh bị hiểu nhầm.”

Quan Tri Ý ngơ ngẩn: “Hả?”

“Thích Tiêu Nhiên như vậy sao.”

“Em không có thích anh ấy.”

“Vậy thì em thích ai?”

Sắc mặt Quan Tri Ý như gặp đại địch: “Em, em không thích ai!”

Thích Trình Diễn dừng bước chân, nghiêng mắt nhìn cô: “Vậy thì vì sao, đừng nói với anh trong khoảng thời gian này em không cảm thấy chính mình kỳ kỳ quái quái.”

Quan Tri Ý hơi hơi hé miệng, một hồi lâu mới nói: “Dù sao mặc kệ em có thích ai hay không, cho dù em có thích thích ai đi chăng nữa, thì vốn dĩ em và anh cũng không thể thân mật như vậy, không phải sao.”

“……”

“Em, em cũng không phải trẻ con, mỗi ngày đều dính lấy anh, không quan tâm cái gì, về sau sao anh có thể giải thích với bạn gái được chứ.”

Thích Trình Diễn nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, cười: “Anh đâu có bạn gái.”

“Rồi cũng sẽ có.”

“Phải không.” Thích Trình Diễn lạnh lùng nói, “Cho dù có, chuyện này anh cũng sẽ không giải thích với cô ấy.”

“Anh không thấy cần giải thích còn em thấy cần giải thích.” Quan Tri Ý hơi giận, “Em cũng không phải em ruột anh, anh có bạn gái em mới không cần ở bên cạnh anh nữa, em không cần làm bạch liên hoa trà xanh kỹ nữ!”

“…… Cái gì?”

Quan Tri Ý hừ lạnh một tiếng: “Em nói, em không muốn bị người ta hiểu lầm! “

Khí huyết cuồn cuộn.

Lần đầu tiên Thích Trình Diễn cảm giác được cái gì gọi là bị nghẹn đến đau đầu, “Quan Tri Ý ——”

Reng reng reng ——

Điện thoại đột nhiên vang lên, ngăn chặn sự tức giận đang sinh sôi của Thích Trình Diễn.

Quan Tri Ý dùng sức sờ túi, lấy điện thoại ra: “Alo!”

“Hai người đi đâu rồi?”

Là Tiêu Nhiên gọi tới, Quan Tri Ý bình phục cảm xúc, nói: “Đi cầu thang, vừa rồi bên anh nhiều người quá.”

“À, vậy tới chưa, anh đang chờ ở xe rồi này, em ra nhanh đi.”

“Vâng, đã biết.”

Cúp điện thoại, Quan Tri Ý nói: “Tiêu Nhiên đang chờ chúng ta ở bãi đỗ xe.”

Thích Trình Diễn cắn chặt răng, đen mặt tiếp tục đi xuống.

Một đường không nói gì, tới cửa thì Quan Tri Ý xuống từ trêи lưng anh, lập tức đi thẳng về phía trước.

**

Ngày hôm sau, Quan Tri Ý và Tiêu Nhiên đi quay. Hôm nay Thích Trình Diễn không tới, nghe Lưu Vân nói, anh cùng nhà chế tác tới bên xưởng để khảo sát.

Cả ngày quay chụp, buổi chiều 6 giờ, mọi người chuẩn bị kết thúc công việc đi ăn cơm.

“Thích tổng hôm nay không tới.” Tiêu Nhiên vui đùa nói, “Ai nha…… Xem ra là ngày hôm qua hố cậu ta một chút, cho nên hôm nay không dám tới rồi.”

“Có thể là do thân thể của Thích tổng không khoẻ.” Đột nhiên có người nói.

Quan Tri

Ý sửng sốt, nhìn về phía nhân viên vừa nói chuyện.

Người nọ tiếp tục nói: “Tôi cũng nghe Tiểu Diêu nói, hôm nay Tiểu Diêu đưa Thích tổng tới bên xưởng. Xưởng của chúng ta ở vùng ngoại thành, hôm nay gió lớn, còn đột nhiên hạ nhiệt độ, Tiểu Diêu cũng bị cảm rồi, tôi nghĩ đại khái Thích tổng cũng vậy?”

Tiêu Nhiên hỏi: “Nghiêm trọng không?”

“Cái này tôi cũng không biết.”

Tiêu Nhiên gật gật đầu, “Bảo bên khách sạn chăm sóc tốt, đừng để trở nặng.”

“Vâng.”

Tiêu Nhiên nói xong quay đầu lại nhìn Quan Tri Ý: “Hôm nay anh lại dẫn em tới một nhà hàng ngon, đi xe anh đi.”

“Không cần.” Quan Tri Ý do dự nói, “Hôm nay em hơi mệt, về khách sạn ăn là được rồi.”

Tiêu Nhiên nhìn cô một lúc lâu: “Ừm, vậy cũng đúng.”

Quan Tri Ý gật gật đầu, đi theo Lưu Vân.

Tiêu Nhiên nhìn cô rời đi, mãi đến khi bóng hình cô bị cửa xe ngăn lại, lúc này anh mới thu hồi tầm mắt. Anh trầm mặc một lát, bỗng nhiên cười nhẹ một cái.

Xem ra, anh thật sự không có hy vọng.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện