Tiêu Linh nghe được giọng điệu kia của anh thì thoáng thất vọng một chút, nếu là con gái, vậy họ sẽ không nhận con? Đã là thời đại nào rồi còn như vậy chứ? Cô nhíu mày rồi bỏ vào trong trước, lúc đi ngang người Hoắc Tư Thần còn kéo áo khoác đặt vào tay anh. Thứ này không cần cũng được, cô không muốn nói chuyện với người có tư tưởng trọng nam khinh nữ như anh chút nào nữa.
Tâm trạng lúc này của cô vô cùng mâu thuẫn, vừa thấy anh tốt một chút đã bực mình vì cách suy nghĩ không theo lẽ thường của anh. Cô đang là bà bầu, vẫn nên kiềm chế một chút mới tốt, tâm tình lên xuống thất thường không tốt cho giấc ngủ của cô.
Hai tháng hơn, bụng cô cũng chỉ mới nhô lên một chút, nhìn không kỹ sẽ không biết được. Vậy nên, buổi sáng hôm sau đi làm cùng Hoắc Tư Thần cô vẫn mặc váy bình thường. Trong nhà không có lấy một cái áo trễ vai, hơn nữa đi làm mà mặc như vậy cũng không hợp, cô quyết định mặc áo thun.
Hoắc Tư Thần thấy cô mặc váy jean và áo thun thì cau mày:
“Cô mặc cái này lên công ty?”
“Anh bảo tôi mặc áo cổ rộng, ngoài áo thun ra thì tôi còn có thể mặc gì?” Tiêu Linh uất ức.
Hoắc Tư Thần đi đến nhấn nút điện thoại bàn bên cạnh giường, gọi:
“Quản gia, mang một bộ váy cổ rộng đến đây, tùy theo sở thích của tôi mà chọn.”
Anh nói xong liền quay sang nhìn Tiêu Linh, thấy những dấu hôn còn mới trên cổ cô thì rất hài lòng. Ánh mắt của anh làm cô thấy không thoải mái, vội đưa tay che cổ rồi chạy sang một bên trốn tránh.
Đợi một lát, quản gia đã mang đồ lên cho Tiêu Linh thay. Lần này thì hợp ý Hoắc Tư Thần hơn, váy bó sát ôm lấy cơ thể đầy đặn của cô, phần ngực không quá lộ liễu, chỉ vừa đủ để khoe những dấu hôn trên cổ.
Tiêu Linh xấu hổ vô cùng, cố gắng kéo những sợi tóc dài của mình che những dấu vết đó lại rồi mới nói:
“Anh đừng nói ngay cả tóc cũng phải buộc lên đó?”
“Không cần, như vậy là được.” Hoắc Tư Thần gật đầu rồi ra hiệu cho cô đi theo mình.
Hai người hôm nay lại cùng nhau đến công ty, suốt cả quãng đường Tiêu Linh liên tục cầm gương nhỏ nhìn cổ của mình, mặt đỏ như áng mây chiều.
Hoắc Tư Thần thích bộ dáng này của cô, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn một cái, chọc cô liên tục cắn môi mắng thầm.
Công ty MR nằm giữa thành phố, là một dãy nhà cao hơn năm mươi tầng, một mình chiếm cứ một phương như con quái vật khổng lồ. Hoắc Tư Thần được mệnh danh là kẻ phong lưu nhất trong giới thượng lưu, ai cũng biết anh có rất nhiều tình nhân và một vị hôn thê, nhưng không ai dám lên tiếng chỉ trích. Bởi lẽ, họ sợ chính diện đối mặt với anh.
Hôm nay MR đón tiếp một vị khách vô cùng đặc biệt, khi Hoắc Tư Thần và Tiêu Linh đến nơi thì người đó đã chờ sẵn ở phòng làm việc của anh. Tiêu Linh vừa bước vào liền trông thấy một người phụ nữ xinh đẹp cao quý ngồi ở bên