Cả lớp vừa nghe Trương Phong nói, lập tức trở nên ồn ào.
Câu nói này giống như một quả bom hẹn giờ, đã làm lớp học nổ tung.
Những người bạn cùng lớp đang chế giễu Trương Phong lúc đầu đều sững sờ khi nghe những lời này, trên mặt lộ ra vẻ rất khó hiểu.
Ngay cả bản thân Diệp Mị cũng không nghĩ rằng Trương Phong sẽ nói ra chuyện này.
Giờ đây Diệp Mị như bị sét đánh, há hốc mồm, ngây ngốc nhìn Trương Phong.
Sau khi Trương Phong nói xong, toàn bộ phòng học chìm vào một sự im lặng chết chóc, thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Mọi người trợn tròn mắt, ngây ngốc nhìn Trương Phong và Diệp Mị với ánh mắt vô cùng phức tạp.
Dù sao thì bạn học trong lớp cũng không bao giờ tưởng tượng được Trương Phong lại có tin đồn bùng nổ như vậy với Diệp Mị.
Thế mà Diệp Mị lại cởi hết quần áo trong khách sạn và đòi lên giường với Trương Phong?
Trong mắt các bạn cùng lớp, sự việc này không có khả năng xảy ra.
Đừng nói là một người đẹp như Diệp Mị, ngay cả một cô gái có vẻ ngoài bình thường nhất trong lớp cũng không thể chủ động rủ rê Trương Phong lên giường.
Hơn nữa Diệp Mị luôn chán ghét Trương Phong, sao cô ta có thể làm chuyện như vậy chứ?
Diệp Mị mở to mắt nhìn chằm chằm vào Trương Phong, không thể che giấu được vẻ kinh ngạc trên khuôn mặt.
Lúc này cô ta rất hối hận, hối hận vì sao lúc ấy mình lại muốn thuê phòng với Trương Phong.
Bởi vì cô ta chưa bao giờ nghĩ rằng Trương Phong sẽ nói ra chuyện hai người cùng thuê phòng ở khách sạn.
Thật ra lúc đầu Trương Phong cũng không muốn nói chuyện này ra, mặc dù trong mắt Trương Phong, Diệp Mị quả thực rất đáng ghét.
Nhưng dù thế nào đi nữa thì mọi người đều là bạn cùng lớp, nếu nói ra điều này sẽ ảnh hưởng rất lớn đến Diệp Mị.
Nhưng hôm nay tâm trạng của Trương Phong không tốt lắm, hơn nữa Diệp Mị cứ gây chuyện nên Trương Phong mới nói ra trước cả lớp.
“Trương Phong, cậu nói bậy bạ gì đó?”
Đúng lúc này, một nam sinh cao lớn trong lớp chạy tới từ hàng ghế đầu và hét vào mặt Trương Phong với vẻ mặt vô cùng phấn khích.
Trương Phong ngẩng đầu lên và liếc nhìn nam sinh này, anh ta tên là Mã Hoành Lượng, là uỷ viên ban thể thao của lớp, cao lớn nhưng trí não không tốt lắm, nói trắng ra là đầu óc ngu si tứ chi phát triển.
Mã Hoành Lượng thích Diệp Mị thì ai cũng biết, trong lớp, anh ta đã tỏ tình với Diệp Mị biết bao nhiêu lần nhưng cuối cùng lại bị cô ta từ chối.
Mặc dù Diệp Mị rất coi thường Mã Hoành Lượng, nhưng cô ta vẫn nửa vời Mã Hoành Lượng và sử dụng anh ta như một chiếc lốp dự phòng.
Mỗi khi Mã Hoành Lượng muốn từ bỏ việc theo đuổi Diệp Mị, cô ta sẽ cho anh ta một chút ngọt ngào và để anh ta tiếp tục với tư thế quỳ liếm.
Lúc này, Trương Phong lại nói rằng Diệp Mị chủ động c0i quần áo và cầu xin Trương Phong lên giường với cô ta, đối với Mã Hoành Lượng, câu nói này chính là một sự sỉ nhục đối với Diệp Mị, là chà đạp lên nhân cách của người khác.
“Tôi nói bậy ư?”
Trương Phong ngước nhìn Mã Hoành Lượng và mỉm cười: “Nếu tôi đang nói bậy, cậu cứ hỏi Diệp Mị thì sẽ biết!”
Nghe vậy, các bạn trong lớp quay lại nhìn Diệp Mị.
Mà Diệp Mị lúc này vẫn còn đang bối rối, cô ta vẫn còn chưa bước ra khỏi những gì Trương Phong đã nói vừa rồi, lúc này cô ta không biết mình nên giải thích như thế nào.
“Diệp Mị, hỏi cô đấy, mau nói Trương Phong nói dối đi, chỉ cần cô nói, tôi sẽ giúp cô đánh cậu ta.
”
Mã Hoành Lượng trợn mắt với Diệp Mị.
Diệp Mị đứng im lặng trong một phút, sau đó khóc ầm lên mà không giải thích bất cứ điều gì.
Trần Văn Văn nhìn thấy Diệp Mị khóc, cô ta vội vàng chạy đến đỡ Diệp Mị dậy.
Sau đó quay qua nhìn Trương Phong, lạnh lùng nói: “Trương Phong, nếu anh nói Diệp Mị chủ động cầu xin lên giường với anh, vậy có chứng cớ gì không?”
“Loại chuyện này còn cần bằng