“Anh Sở Phong không được nuốt lời đâu đó!”
Đường Viên Viên vừa dứt lời thì liền bị Uất Trì Diệc Thù đẩy đầu qua và nói: “Đồ ngốc, nghĩ gì thế? Lúc cậu ta muốn lừa em thì nói gì không được, vậy mà đã tin rồi sao?”
“Anh, nhưng…”
“Anh Thù anh đừng bêu xấu em thế chứ,em lừa Viên Viên lúc nào? Viên Viên, em tự nói xem, anh Sở Phong đã bao giờ lừa em chưa?”
Đường Viên Viên cũng nghiêm túc suy nghĩ một lúc thật rồi sau đó mới ngẩng đầu lên nói với Uất Trì Diệc Thù: “Anh, anh Sở Phong không lừa em đâu.”
“Nào, để anh Sở Phong véo một cái.” Chung Sở Phong đưa tay về phía Đường Viên Viên nhưng đột nhiên lại cảm thấy lạnh cả người, cậu nhìn lại thì thấy Uất Trì Diệc Thù đang nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh như băng, đôi mắt đó thâm sâu, tà ác, sắc như dao.
Tự dưng Chung Sở Phong lại không dám đưa tay về trước nữa.
“Bỏ đi, bỏ đi.
Hôm nay khoan chưa véo mặt của em Viên, để dành đó bữa khác véo”
“Tớ ngôi đâu?”
Đường Viên Viên chủ động mở dây an toàn ra và nói: “Anh Sở Phong, anh ngồi chỗ của em, Viên Viên ra sau ngồi.”
Nếu không phải có Uất Trì Diệc Thù ở đó thì Chung Sở Phong thật muốn ghẹo thêm một câu, bảo cô bé ngồi trên đùi mình là được, cần gì phải ra phía sau rồi.
Uất Trì Diệc Thù cũng đồng thời mở dây an toàn ra, sắc mặt lạnh lùng.
–.
“Qua đây lái xe”
“Chậc.” Chung Sở Phong như thể đã đoán ra được từ sớm, cậu nói: “Tớ biết là cậu sẽ đàn áp tớ mà, để tớ lái, để tớ lái”
Uất Trì Diệc Thù sắp xếp cho Đường Viên Viên ngồi vào ghế sau xong thì mới đổi chỗ với Chung Sở Phong.
Sau đó xe của họ lại tiếp tục xuất phát.
“Gó phải vẫn đến nhà cậu của cậu đón hai đứa nhỏ đó không?”
“Ừ” Uất Trì Diệc Thù gật đầu, lạnh lùng nói: “Đến lúc đó phải lái thêm một chiếc xe nữa, cậu chở bọn nó”
“Không thành vấn đề, để tớ lo hết cho”
Những người cùng đi trong lần này ngoài đám người của