Hôm nay Nguyễn Tố được mùa vụ lớn, tâm tình Quý Minh Sùng cũng tốt lên nhiều.
Anh tự quét thẻ thanh toán cho cô.
Sau khi hai người đi rồi, mấy cô gái hướng dẫn mua hàng liền tụm vào một chỗ thảo luận về cặp đôi nhìn có vẻ thần kỳ này.
"Người đàn ông kia đẹp trai quá a, anh ta quét mắt về phía tôi một cái, tôi nhịn không được nín thở ngưng thần.
Quá đẹp trai rồi! Mấu chốt là ra tay còn hào phóng.
Bất kể bạn gái thử quần áo gì, anh ta đều nói được.
Bất kể giá cả thế nào, đều quẹt thẻ mua ngay.
Đẹp trai, tuyệt!"
"Bạn gái anh ta cũng rất xinh đẹp a, tiêu chuẩn móc treo quần áo, mặc cái gì cũng đẹp.
Tôi rất thích nhìn người đẹp, xem người đẹp bổ mắt hơn anh đẹp trai.
Không chấp nhận phản đối."
"Người đàn ông kia đẹp trai thì có đẹp trai, quẹt thẻ đích xác cũng lưu loát, nhưng anh ta là người tàn tật, ngồi xe lăn.."
"Tôi ngược lại cảm thấy anh ta ngồi xe lăn mới càng đẹp trai a!"
"Cô đây là cái khẩu vị kỳ lạ gì thế?"
* * *
Quý Minh Sùng và Nguyễn Tố đều không phải là người để ý ánh mắt của người khác.
Hai người đi sau màn mưa trên đường phố, hít thở không khí mùa đông lạnh lẽo lại thanh tân, đây cũng là một loại hưởng thụ độc đáo.
Ngày hôm sau, vẫn là mưa dầm kéo dài, Nguyễn Tố đi làm như thường lệ.
Quý Minh Sùng ở nhà giải quyết công việc, vì tài chính của công ty mới mà bắt đầu làm chuẩn bị.
Chu Vũ Lam cuối cùng cũng có thời gian để đến trung tâm kiểm tra sức khỏe.
Trong bản ghi nhớ của cô vẫn nhớ một chuyện.
[Tiểu thư túi văn kiện.]
Mặc dù cô biết vị Nguyễn tiểu thư cẩn thận này, nhưng cô càng thích xưng hô với cô như vậy.
Dưới sự sắp xếp của trợ lý, cô đến trước bàn lễ tân.
Lúc đăng ký thông tin liên quan đến bản thân, cô hỏi: "Xin hỏi, ở chỗ các cô có cô gái họ Nguyễn không?"
Mã Văn đang thao tác trên hệ thống máy tính, nghe vậy sửng sốt một chút, vô thức nhìn về phía Chu Vũ Lam.
Trung tâm kiểm ta sức khỏe so với bệnh viện mà nói, tranh chấp ít hơn nhiều.
Nhưng cũng không phải không có người tới náo loạn.
Mặc dù vị tiểu thư này nhìn có vẻ không giống người sẽ gây náo loạn, nhưng cô vẫn lưu lại nhiều hơn một ánh mắt, lịch sự hỏi: "Có chuyện gì sao?"
Trong lòng Chu Vũ Lam có bài bản sẵn, xem ra vị Nguyễn tiểu thư kia làm việc ở đây thật.
Cô mỉm cười, vuốt tóc ra sau tai nói: "Không có chuyện gì, lần trước cô ấy giúp tôi một việc, tôi muốn đến cảm ơn cô ấy."
Mã Văn lúc này mới yên tâm, nhưng cũng không đáp lời, hướng cô cười, tiếp tục thao tác trên máy tính.
Vẫn là một lễ tân khác đi ngang qua nghe được đoạn hội thoại này, buột miệng thốt ra: "Tìm Tố Tố sao? Cô ấy ở khu lấy máu."
Mã Văn lập tức không tán đồng liếc đồng nghiệp một cái.
Chu Vũ Lam tựa hồ hồn nhiên chưa phát giác, cầm lấy tờ giấy kiểm tra Mã Văn đưa cho cô liền đứng dậy đi vào phòng thay quần áo thay đồ.
Tố Tố?
Là Tố nào?
Cô vừa suy nghĩ về âm điệu của từ này vừa thay áo quần.
Cô không để trợ lý đi theo, mà phân phó trợ lý đến tiệm trà sữa gần đây đặt đồ ngọt thức uống tặng cho nhân viên trung tâm kiểm tra sức khỏe.
Nghĩ đi nghĩ lại, cô cũng không biết nên làm thế nào để cảm ơn Nguyễn Tố.
Quà long trọng quá thì không thích hợp lắm, chỉ cảm ơn suông hình như cũng không phù hợp với tác phong của cô, dứt khoát mời mọi người uống cà phê trà sữa ăn bánh ngọt vậy.
Từ trong phòng thay quần áo đi ra, dưới sự dẫn dắt của nhân viên công tác, cô đi đến khu lấy máu.
Khu lấy máu tổng cộng có hai người.
Chu Vũ Lam ngìn lướt qua, cuối cùng xác định Nguyễn Tố là người tóc dài.
Cô nhớ mang máng, hôm đó cô đụng vào, cùng với nhân viên làm việc ở tàu điện ngầm miêu tả đều là tóc dài.
Tay nghề của Nguyễn Tố thành thạo, người cũng cẩn thận.
Khi cô làm việc rất nghiêm túc, cũng không chú ý đến Chu Vũ Lam chăm chú nhìn cô.
Trung tâm kiểm tra sức khỏe mỗi ngày đều có người đến, Chu Vũ Lam kiểm tra rất nhiều hạng mục.
Chỉ khi chụp cộng hưởng từ mới cần phải xếp hàng.
Cô nhìn thấy trên tường có sổ góp ý, cô ôm thái độ nhàn rỗi mở quyển sổ này ra.
Vậy mà nhìn thấy có mấy người để lại lời khen Nguyễn Tố trên sổ.
Lúc này cô mới phát hiện, thì ra là chữ Tố này.
Trong đó có một dòng rất thú vị: [Kích động, trước đây đi lấy máu, mấy lần liền đều không tìm đúng mạch máu, đau chết bổn tiên nữ.
Nguyễn Tố khu lấy máu thật sự rất được! Dịu dàng! Nghe tôi đi, thêm tiền lương cho cô ấy.]
Sau khi Chu Vũ Lam kết thúc kiểm tra liền ở dưới lầu đợi tài xế.
Tài xế từ địa phương khác chạy tới, trợ lý cũng bị cô phái đi làm chuyện khác rồi.
Cô rất hưởng thụ thời gian ở một mình.
Cô đứng trước cửa trung tâm kiểm tra sức khỏe, nhìn thế giới bên ngoài trong màn mưa, lúc này cô không tự chủ mà thả lỏng đầu óc.
Hôm nay đến phiên Nguyễn Tố đi mua cơm trưa, mấy nữ đồng nghiệp các cô đều rất thích củ cải thịt bò nạm ở tầng hầm trạm tàu điện ngầm cách đây không xa.
Chỉ đáng tiếc cửa hàng đó không giao hàng đi, bọn cô phải thay phiên nhau ra ngoài mua.
Khi Nguyễn Tố xuống lầu, nhìn thấy Chu Vũ Lam đứng ở cửa, lại thấy bên ngoài đang mưa.
Nghĩ là cô không mang theo ô, vì vậy vẫn chưa rời đi.
Cô có chút ấn tượng với Chu Vũ Lam, nghe nói chính là vị tiểu thư này mời nhân viên trung tâm sức khỏe bọn họ uống trà sữa.
Chỉ một chút suy tư, cô quay người lại đi lên lầu.
Trong ngăn kéo của cô có một cái ô dự phòng.
Chu Vũ Lam đang nhìn những hạt mưa nhỏ rơi tí tách đến phát ngốc, một giọng nữ mềm nhẹ truyền đến.
Cô quay đầu lại, liền nhìn thấy cô gái tên Tố Tố đứng phía sau cô.
Cô đưa cái ô trong tay qua, mỉm cười, mày mắt nhu hòa: "Có phải là không mang theo ô, cái này cho cô mượn."
Đầu óc cô còn chưa hồi phục lại tinh thần, Chu Vũ Lam nhận lấy cái ô.
Nguyễn Tố cũng không đợi Chu Vũ Lam nói cảm ơn, mà sau khi từ biệt, bung ô ra đi vào trong màn mưa.
Chu Vũ Lam nhìn theo bóng lưng Nguyễn Tố rời đi.
Trong không khí bị một cổ hơi nước bao phủ, tựa như trong tiên cảnh.
Có đôi khi linh cảm chính là chuyện chỉ trong một nháy mắt.
Trong đầu cô linh cảm chợt lóe, chỉ hận không có bút vẽ ở bên tay.
Từ trường giữa người với người rất kỳ lạ.
Chu Vũ Lam cảm thấy, cô và Nguyễn tiểu thư này