Dù không nói gì nhưng cái gì cần biết Thịnh Hàn Ngọc cũng đã biết được tương đối.
Giản Nghi Ninh dường như không nói dối, Thịnh Hàn Ngọc biết Giản Nghi Ninh từ nhỏ đến lớn nên anh hiểu rất rõ ràng anh ấy đang suy nghĩ gì.
Khi anh ấy nói dối, ngón út bên trái sẽ vô thức rung lên hai lần nhưng vừa rồi lại không thấy.
Thịnh Hàn Ngọc đứng dậy chuẩn bị rời đi.
“Anh Hàn Ngọc, anh đi đâu vậy?” Giản Nghi Ninh lo lắng hỏi.
Tựa như Thịnh Hàn Ngọc biết rõ về Giản Nghi Ninh, mà anh ấy cũng hiểu rất rõ Thịnh Hàn Ngọc.
Giản Nghi Ninh biết rằng người này sẽ không bao giờ bỏ cuộc khi chưa đạt được mục tiêu của mình.
Nếu anh muốn tìm một ai đó, cho dù phải đi khắp Giang Châu cũng sẽ tìm ra cho bằng được!
"Về nhà, cậu có ý kiến gì sao?"
“Em đã đến đây rồi, sao anh còn vội vàng về nhà làm gì vậy?” Giản Nghi Ninh phục hồi lại nụ cười tí tởng thường ngày, kéo tay áo Thịnh Hàn Ngọc: “Đến sớm không bằng đến đúng lúc, hôm nay vừa vặn gặp được nhau, không bằng chúng ta nói về chuyện hợp tác đi?"
Thịnh Hàn Ngọc từ chối: "Không nói về nó lúc này."
"Tại sao?"
Giản Nghi Ninh lo lắng: “Lần này em trở về nước là để đàm phán.
Chuyện này chúng ta đã nói từ lâu rồi.
Anh không thể nói chuyện mà không giữ lời chứ".
Anh ấy lôi kéo tay áo Thịnh Hàn Ngọc không chịu buông tha.
Thằng nhóc này là một kẻ tham tiền, sở thích lớn nhất là kiếm tiền, sau đó ngồi đếm số tiền ấy.
Khả năng thu hút tiền bạc của Đính Thịnh nhanh hơn Thiên Mã rất nhiều.
Sau khi Giản Nghi Ninh biết được chủ sở hữu thực sự đứng đằng sau Đĩnh Thịnh là Thịnh Hàn Ngọc lại càng cao hứng hơn nữa!
Mặc dù không thể để cho anh nhìn thấy Ảnh Tử nhưng hợp tác vẫn là cần thiết.
"Không nói về chuyện đó lúc này."
Thịnh Hàn Ngọc nhấn mạnh lại một lần nữa, ngay lúc Giản Nghi Ninh sắp buồn bực đến chết, nghe câu tiếp theo anh ấy liền chuyến từ giận dữ thành vui mừng: "Cậu đi gặp Vân Triết Hạo, hợp đồng đều ở chỗ cậu ta hết, cứ trực tiếp ký tên là được."
"Đơn giản như vậy sao?"
Giản Nghi Ninh có chút không tin vào tai mình, niềm hạnh phúc đến quá đột ngột làm anh ấy có cảm giác giống như không phải sự thật.
"Nếu còn không đi, tôi có thể đổi ý đấy."
Thịnh Hàn Ngọc vừa nói xong, bóng dáng của Giản Nghi Ninh trong phòng lập tức biến mất.
Vệ sĩ lặng lẽ đi vào, Thịnh Hàn Ngọc ra lệnh: "Đi theo cậu ấy hai tư trên hai tư giờ, đừng để bị phát hiện."
"Vâng."
Vệ sĩ rời đi, Thịnh Hàn Ngọc cũng rời khỏi khách sạn, sau khi lên xe anh đang định bảo tài xế lái xe về căn hộ thì quản gia liền gọi điện tới nói rằng Thời Vũ Thành đang đợi anh ở biệt thự, mời anh quay lại ngay lập tức.
"Biết rồi."
Thịnh Hàn Ngọc cúp máu, nói với tài xế thay đổi địa điểm tới: "Lái về nhà."
Giản Di Tâm nhất định phải tìm thấy nhưng Thời Du Huyên cũng không thể bỏ mặc.
Chỉ cần Thời Du Huyên còn là vợ hợp pháp của anh trong một ngày, anh có trách nhiệm và nghĩa vụ phải tìm ra cô ấy.
Trở lại biệt thự, xe còn chưa dừng lại hẳn Thời Vũ Thành từ trong công lớn chạy ra, vội vàng túm mở cửa xe: "Cậu Thịnh, cậu rốt cuộc đã trở lại, Huyên Huyên đâu? Huyên Huyên không
cùng cậu sao?"
Thời Vũ Thành dùng ánh mắt tha thiết liếc nhìn vào trong xe, khi ông ấy thấy chỉ có một mình Thịnh Hàn Ngọc, ánh mắt đầy thất vọng, lo lắng.
"Vào trong nói chuyện.".
Thịnh Hàn Ngọc được vệ sĩ dìu vào trong, ngoài mặt không biểu lộ cảm xúc gì nhưng trong lòng đầy áy náy, không biết phải giải thích thế nào với Thời Vũ Thành.
Hai người ngồi đối mặt nhau trên sô pha, Thời Vũ Thành ngôi mông còn chưa kịp nóng đã lấy thẻ ngân hàng từ trong túi áo ra, đặt tay lên trên bàn: "Cậu Thịnh, lần trước tôi đã gửi lại.
Cậu đưa thứ đó lại trong túi của tôi từ khi nào vậy? Quả thực tôi cũng không phát hiện ra, vì vậy lần này tôi muốn gửi lại cho cậu."
“Là sính lễ ư?” Thịnh Hàn Ngọc cau mày.
Chuyện gì có thể giải quyết bằng tiền cũng không gọi là chuyện lớn, e rằng loại chuyện không dùng tiền chỉ cần tìm người như thế này sẽ rất khó xử lý!
Sợ cái gì sẽ gặp cái đó, Thời Vũ Thành nghiêm túc gật đầu: "Đúng vậy, đây là tiền lúc trước ông cụ gửi tới.
Bây giờ tôi trả lại cho cậu.
Hãy trả lại Huyên Huyên cho tôi để tôi đưa nó về
nhà"
Thời Du Huyên chỉ là con gái nuôi của Thời Vũ Thành nhưng ông ấy thà phá sản để đổi lấy con gái.
“Theo tôi biết ông đang rất cần tiền để cứu công ty, đúng không?” Thịnh Hàn Ngọc hỏi: "Công ty sẽ thế nào nếu ông trả lại tiền?”
Chỉ hai ngày không gặp Thời Vũ Thành dường như già đi hơn mười tuổi, tóc bạc đi rất nhiều.
Ông ấy xoa mạnh hai tay rồi nói: “Công ty mất thì cứ mất, tôi không phải dân kinh doanh, nếu công ty phá sản tôi vẫn có thể quay lại công việc cũ, chạy xe thuê để nuôi gia đình."
Ấn tượng của Thịnh Hàn Ngọc về Thời Vũ Thành đã thay đổi rất nhiều, ban đầu anh nghĩ Thời Du Huyên được gả