Chương 2310
Tô Văn Tâm nghe thấy những lời này xong, ánh mắt ông ta sáng lên trong nháy mắt: “Tô Lam, con đồng ý rồi sao? Cha biết ngay con là đứa nhỏ biết nghe lời mà, vừa rồi cha cũng không phải là cố ý muốn hung dữ với con đâu…”
Tô Lam cười lạnh: “Tôi nói cho ông biết, đời này, kiếp sau, ông cũng đừng nghĩ tới lợi dụng tôi một lần nữa. Cho dù Quan Triều Viễn thật sự nguyện ý nghe lời tôi, ký kết hợp đồng với ông, tôi cũng tuyệt đối sẽ không mở miệng nói giúp đâu!”
“Mày nói cái gì? Mày cái con nhóc chết tiệt kia, mày nói thêm câu nữa xem?”
“Tôi nói, cái loại người tệ bạc vì mấy đồng tiền dơ bẩn mà ngay cả mạng của con ruột mình cũng đều có thể không để ý đến như ông thì căn bản là không xứng làm một người cha. Từ hôm nay trở đi hai chung ta một đao cắt đứt, ông cũng không phải là cha của tôi nữa!”
Sau khi nói xong những lời này, Tô Lam xoay người chạy nhanh ra ngoài.
“Âm!”
Cho đến khi cửa lớn bị đập thật mạnh, Tô Văn Tâm mới phục hồi tinh thần lại.
Ông ta tức giận đến mức cái mũi cũng Nói còn chưa dứt lời, vừa quay đầu lại thì ông ta đã nhìn thấy Tô Bích Xuân ghé vào trong lòng Lư Tuyết Câm không ngừng nức nở, Đột nhiên ông ta nổi giận đùng đùng: “Rốt đã xảy ra chuyện gì? Vừa rồi Rốt cì không phải còn đang tốt đẹp sao? Rốt cuộc các người đã nói cái gì với nớ?”
Lư Tuyết Cầm do dự một chút: “Kìm Thư con bé, con bé nói…”
Tô Bích Xuân thuận thế cắt ngang, khóc thút thít mà lên tiếng: “Mẹ, bây giờ đã là lúc nào rồi, mẹ còn muốn che chở cho nó nữa hay sao?
Ba, con nói thật với ba vậy.
Vừa rồi Tô Lam nói cả tất cả Tô thị này đều là do mẹ nó và anh trai nó một tay làm nên.
Nó không chỉ muốn mười lăm