Buổi chiều An Nhiên tới cửa hàng để hoàn thành mấy đơn hàng gấp cần cô tự mình làm.
Đan Lê thấy cô tới cất giọng trong trẻo như chim họa mi:
_ Chị à, cuối cùng chị cũng tới, em mệt sắp không đi nổi luôn rồi đó chị.
An Nhiên bật cười nhìn cô gái nhỏ dịu dàng trả lời:
_ umh chị cũng muốn tới sớm mà ở nhà bận xíu việc, em bỏ đây c làm cho, em qua phòng nghỉ, nghỉ ngơi xíu đi nha.
Đan Lê tuy mệt nhưng không muốn nghỉ lắc lắc đầu:
_Không cần đâu ạ, em sẽ làm cùng chị cho xong ạ.
An Nhiên mỉm cười lắc nhẹ đầu:
_ Ngốc! em đi nghỉ đi có chị ở đây rồi để c xử lí nốt, làm gì thì làm sức khỏe mới quan trọng.
Đan Lê gật đầu, cô biết không thể không nghe lời An Nhiên bởi ở chị ấy luôn có một nghị lực mạnh mẽ,luôn toát lên vẻ đẹp của người phụ nữ Á Đông vốn có, mạnh mẽ, kiên cường vẻ bên ngoài nhưng bên trong lại vô cùng dịu dàng,lương thiện.
An Nhiên đã dạy cô rất nhiều điều, cô luôn biết ơn chị.
Chương mới nhất tại ﹟ T????Um T????u????ện.
????n ﹟
Lặng lẽ gật đầu quay lương về phòng nghỉ, đi được mấy bước Đan Lê quay lại nói nhỏ:
_ Chị! nếu anh ấy có tới chị nhớ gọi em nha chị.
An Nhiên bật cười, gật đầu:
_ Uh anh ấy tới c sẽ kêu em dậy.
Đợi bóng lưng Đan Lê khuất sau cửa phòng, An N hiên mỉm cười trong lòng thầm nghĩ:
" Đan Lê rất tốt, không những xinh đẹp ngoan ngoãn mà còn rất hợp với Tuấn Hạo về bối cảnh và gia thế, mình sẽ giúp hai người họ, không thể vì một người phụ nữ như mình mà anh ấy đánh mất đi sự lựa chọn tốt như vậy được"
An Nhiên chăm chú làm việc cho tới khi hoàng hôn dần buông,ánh nắng tắt dần, ở trước cửa hàng có một người đàn ông cao lớn đang đứng nhìn cô qua cửa kính, anh có nước da màu đồng phong trần gương mặt hài hòa ưa nhìn, đặc biệt đôi mắt anh như đại dương sâu thẳm.
Sau nhiều năm anh đã trở về tiếp quản Nhậm Gia