Dì Đồng thấy hai người đều đã ngồi xuống lập tức sai người dọn bữa sáng, khi bà nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Đường Hoan, trong mắt tràn đầy lo lắng, “Cô chủ, sao sắc mặt cô kém vậy? Có phải cơ thể không thoải mái không?”
Bà vừa nói vừa ngay ngắn bày bữa sáng lên bàn.
Cô lắc lắc đầu, coi như không nhìn thấy Đoạn Kim Thần qua loa nói, “Không sao.”
Ánh mắt cô mất tự nhiên liếc qua bàn tay quần vải trắng của anh, mắt hơi lóe lên.
Dì Đồng nghe vậy gật gật đầu, nhưng sự lo lắng trong mắt từ đầu đến cuối vẫn không biến mất.
Bà đã sớm nhìn thấy tay Đoạn Kim Thần quấn băng gạc, nhưng dù sao bà cũng chỉ là người giúp việc, hỏi quá nhiều trái lại không tốt.
Thật ra bà không thể hiểu được, từ đầu hai người vẫn rất hòa hợp, hiện giờ sao lại cãi nhau thành thế này? Bà khẽ thở dài dưới đáy lòng, cuối cùng để lại không gian riêng cho bọn họ.
Sau khi ăn sáng xong, Đoạn Kim Thần giống như thường ngày rời biệt thự đến công ty làm việc, trước khi đi còn cố ý dặn là tối nay anh sẽ về trễ.
Đối với lời anh nói, Đường Hoan lại coi như không nghe thấy, chờ sau khi anh rời đi liền đến vườn hoa đẳng sau phơi nắng.
Ánh nắng ấm áp chiếu lên người cô, làn da trắng nõn dưới ánh mặt trời gần như lấp lánh trong suốt, hai mắt cô nhắm chặt nằm trên ghế dựa thất thần.
Di động trên bàn trà đột nhiên vang lên, cô vốn không muốn để ý đến, nhưng sau khi im lặng điện thoại lại tiếp tục vang lên lần nữa.
Cô lười biếng duỗi tay cầm lấy di động, nhìn tên người gọi phát hiện là La Vưu Phi liền bắt máy, “Alo, Vưu Phi”
“Trời ạ, cuối cùng cậu cũng nghe điện thoại, tớ còn tưởng mấy ngày nay cậu đi đâu.
Sao tớ nhắn Wechat cậu không trả lời, gọi điện cũng không bắt máy thế, gần đây cậu thế nào rồi? Nếu cậu còn không nghe điện thoại nữa thì tớ định đi báo cảnh sát đấy”
Vừa mới bắt máy, tiếng nói của La Vưu Phi liền liên tiếp truyền đến, hỏi liền mấy câu
Nghe thấy giọng cô, tâm trạng vốn có chút u buồn của Đường Hoan nháy mắt tốt hơn không ít, cong cong khỏe môi nhìn bể bơi cách đó không xa qua loa nói, “Tớ thì có thể có chuyện gì được, tớ chỉ ở nhà thôi, không phải cậu đi làm sao, sao lại có thời gian tìm tớ thế?”
Lúc cô rời đi La Vưu Phi cũng không biết, cô biết cô ấy tìm cô rất lâu, nhưng cô cũng không liên hệ với bất cứ ai cá.
Lúc đứa bé không còn nữa, La Vưu Phi cũng tới bệnh viện thăm cô, ôm cô khóc rất lâu, chỉ là sau đó cô ấy bận việc phải đi công tác, không ngờ bây giờ đã trở lại
“Hôm qua tớ đã về rồi.” Giọng nói trong trẻo của La Vưu Phi vang lên, “Giờ cậu đang ở nhà đúng không? Tớ lập tức qua tìm cậu
Sau khi nói xong, cô cũng không cho Đường Hoan có cơ hội nói chuyện liền trực tiếp cúp máy.
Nghe trong điện thoại truyền ra tiếng tút tút, Đường Hoan lắc lắc đầu.
Mặc dù La Vưu Phi từng làm ra chuyện tổn thương cô, nhưng cô đã quên rồi, nói đến cùng đều là tình yêu gây chuyện, hiện giờ các cô lại thành bạn tốt không có gì giấu nhau.
Bốn mươi phút sau La Vưu Phi xuất hiện trước mặt cô, vừa nhìn thấy cô liền ôm chầm lấy, tiếp đó lại quan tâm ân cần thăm hỏi, “Hoan Hoan, trong thời gian này cậu khôi phục thế nào rồi, cơ thể khỏe hơn chút nào chưa?”
Ôm Đường Hoan rõ ràng gầy hơn trước kia một vòng, trong mắt La Vưu Phi hiện lên đau lòng không tan đi được.
Đường Hoan an ủi vỗ vỗ lưng cô, khóe miệng cong lên nụ cười xinh đẹp, “Tớ không sao, cậu vội đến tìm tớ như vậy là có chuyện gì sao?”
“Tớ chỉ muốn đến xem cậu thôi, chẳng lẽ lâu như vậy không gặp cậu không nhớ tớ tí nào à?”
Biết đứa bé không còn nên tâm tình cô không tốt, vì thế La Vưu Phi không nhắc một chữ nào đến chuyện đứa bé.
Hiện giờ cô chỉ hy vọng Đường Hoan có thể nghĩ thông suốt.
Cô và Đường Hoan là bạn tốt, cả quãng đường này tất cả chua ngọt đẳng cay mà Đường Hoan phải chịu cô đều biết hết.
Trong nháy mắt biết tin đứa bé không còn nữa, cô đã khóc, thật sự là vì cảm thấy đau lòng thay Đường Hoan.
Cô không biết vì sao ông trời lại tàn nhẫn với Đường Hoan như vậy, từ nhỏ liền khiến Đường Hoan không có mẹ, hiện giờ lại mất con.
Cô hiểu rất rõ sinh mệnh nhỏ bé này có ý nghĩa thế nào với Đường Hoan.
Hồi trước khi Đường Hoan nói với cô đã mang thai con của Đoạn Kim Thần, cô đã từng hỏi cô ấy muốn sinh hay muốn bỏ đứa bé này, mà câu trả lời của Đường Hoan là sinh.
Cô cũng biết Đường Hoan thật sự yêu Đoạn Kim Thần, cũng rất rõ ràng tình cảm của cô ấy với Đoạn Kim Thần.
Lần trước khi Đường Hoan đau lòng muốn chết tìm đến cô, từ lời nói khóc lóc kể lể của cô ấy, cô liền biết tình cảm của Đường Hoan dành cho Đoạn Kim Thần không phải nói hai ba câu là có thể rõ ràng.
Nhìn sắc mặt tiều tụy của cô, La Vưu Phi kéo tay cô, “Hoan Hoan, cậu còn đang suy nghĩ chuyện kia sao?”
Chuyện kia đương nhiên là chỉ chuyện đứa bé.
Từ trước đến nay cô không bao giờ che giấu suy nghĩ chân thật trong lòng mình với Đường Hoan, có chuyện gì đều sẽ trực tiếp nói.
Ý cười trên mặt Đường Hoan từ từ biến mất, hai tròng mắt bị chua xót ăn mòn, “Cậu cảm thấy tớ có thể quên được sao? Đó chính là con của tớ.
Tay bất giác đặt ở vị trí bụng dưới, lúc đứa bé vẫn còn, ngày nào cô cũng nói chuyện một lúc với nó, thế nhưng hiện giờ ở đó chỉ còn lại một khoảng trống lạnh băng “Tớ đã quyết định rồi, bất kể là ai tớ cũng nhất định sẽ tìm ra hung thủ hại chết con của tớ, tớ sẽ không để yên cho hắn đâu.”
Hai tay cô hơi hơi nằm chặt lại, trong mắt lướt qua ảnh sáng lạnh lẽo.
Cô nhất định sẽ báo thù cho con, cho dù đối phương là Đoạn Kim Thần cô cũng sẽ đòi lại công bằng cho đứa bé
“Yên tâm đi, tớ sẽ giúp cậu.” La Vưu Phi vỗ