-Cô Tô, mời vào.
Bảo mẫu mở cửa phòng Châu Lệ Đồng, kính cẩn đứng bên ngoài cửa, làm động tác mời.
Tô Vũ Đồng nói với bà:
-Được rồi, ở đây không cần bà phục vụ xuống dưới đi.
-Vâng!
Bảo mẫu nói xong , quay người đi.
Thấy bà đi, Tô Vũ Đồng đi thẳng vào phòng Châu Lệ Đồng.
Phòng Châu Lệ Đồng bày biện vô cùng xa hoa, giống như cung điện nơi công chúa ở vậy, nhưng Tô Vũ Đồng lại không có chút hứng thú nào, đi thẳng vào nhà vệ sinh.
Khi đi qua của phòng Châu Lệ Đồng, cô nhìn thấy một chiếc vòng tay bằng vỏ sò bị rơi vỡ, trong đó khắc hai chữ LT khiến mặt cô biến sắc, vội vã tiến đến nắm lấy chiếc vòng trong tay.
Mọi thứ cô đều có thể nhận nhầm, nhưng duy chỉ có chiếc vòng tay này cô không thể, đây là thứ Lucas khi còn nhỏ tự tay làm cho cô, khi anh khắc tên cô cũng ở bên cạnh anh, hai chữ cái đó giống như khắc vào sâu trong đầu cô vậy, mỗi nét bút, mỗi nét khắc đều vô cùng rõ ràng.
Vòng tay của cô sao lại ở đây?
Lucas, vòng tay, Mộ Diệc Thần từng nói Châu Lệ Đồng từng cứu anh, tất cả sự trùng hợp đều va vào nhau.
Tâm trạng Tô Vũ Đồng rất phức tạp, trong ánh mắt ngập tràn sự phẫn nộ.
Đáp án trong lòng thấp thoáng hiện lên mặt nước.
Quay người, cô xông vào phòng ngủ của Châu Lệ Đồng.
Vòng tay ở đây, vậy quyển nhật ký cú cô nhất định cũng ở đây!
Cô nhất định phải làm rõ, Châu Lệ Đồng có phải đã giả mạo mình, Mộ Diệc Thần lúc nhỏ có phải chính là Lucas?
Khi cô xông vào phòng ngủ của Châu Lệ Đồng, bỗng chốc liền kinh ngạc, bên trong bừa bộn, quần áo và đồ dùng bị ném khắp nơi, bức hình lớn của Châu Lệ Đồng trên tường cũng bị phá hỏng.
Cô không kịp nghĩ nhiều, cúi đầu lập tung đống đồ lộn xộn lên tìm.
Vì đáp án trong lòng kia, điên cuồng lục tìm.
Tìm một lúc, cô nhìn thấy quyển nhật ký của mình trên tầng giữa trong tủ quần áo của Châu Lệ Đồng.
Tay hơi run run, cô bị sự ấm ức và tức giận cực lớn bủa vậy, nước mắt như không kiềm được lăn xuống.
Thì ra người cô đợi mười mấy năm, luôn ở trước mặt cô, bọn họ còn vì một thứ giả mạo, làm tổn thương nhau lâu như vậy.
Châu Lệ Đồng!
Châu Lệ Đồng!
Tôi nhất định phải lật tẩy cô!
Thù hận trong lòng Tô Vũ Đồng sục sôi mạnh mẽ, cô vừa định đưa tay lấy quyển nhật ký, thì thuốc trong rượu bắt đầu phát tác.
Đầu cô đột nhiên đau như bị đốt, ý thức tỉnh táo phút chốc liền mê man, cô đánh rơi chiếc vòng tay vỏ sò trên tay.
Giống như kẻ điên bắt đầu gào thét, dùng tay điên cuồng đập vào đầu mình.
Mọi người dưới tầng nghe thấy tiếng động phía trên, ai nấy đều không ngừng hoảng hốt, sắc mặt Mộ Diệc Thần thay đổi, lập tức xông vào nhà Châu Lệ Đồng.
Anh nhận ra đó là tiếng của Tô Vũ Đồng.
Châu Lệ Đồng biết thuốc bắt đầu có tác dụng, nham hiểm hứ một tiếng, sau đó giả bộ sốt sắng, cũng vào theo.
Cô ta là trẻ mồ côi, luôn không có chỗ dựa, 6 năm trước cô ta tròn 18 tuổi, rời khỏi trại trẻ mồ côi, một mình kiếm sống trong thành phố lớn.
Do tuổi nhỏ, lại không có học lực cao cho nên cô ta kiếm chẳng được bao nhiêu tiền, vì thế ban đêm thường xuyên đi lục thùng rác, tìm chút đồ dùng sinh hoạt người khác không cần nữa.
Có một ngày, cô ta ở thùng rác khi biệt thự tìm thấy một cái cặp sách, chiếc cặp đó rất đẹp, cô ta liền mang nó về phòng trọ.
Khi cô ta định giặt sạch, thì phát hiện bên trong chiếc cặp có một quyển nhật ký và một chiếc vòng tay vỏ sò.
Cô ta tùy tiện lật bừa vài trang nhật ký, trên đó ghi lại chuyện một bé gái và một bé trai khi còn nhỏ ở cùng nhau trên đảo, dựa vào nhau cùng sưởi ấm mà sống.
Cô ta rất ngưỡng mộ cô gái đó, cô ta luôn rất hy vọng có mộ người có thể cùng cô ta sưởi ấm dựa vào nhau mà sống, vậy nên đeo chiếc vòng tay vỏ sò kia lên tay mình.
Qua mấy tháng, công ty giải trí Đại Kỳ tổ chức cuộc thi chọn người tài, cô ta từ nhỏ đã thích hát, cho nên liền đi.
Chính ngày hôm đó, cô ta gặp Mộ Diệc Thần, một người đàn ông khiến cô ta hồn phách điên đảo.
Mà anh hình như cũng chú ý đến cô ta, đi thẳng lên sân khấu kéo tay cô ta.
Cô ta tưởng anh bị tình yêu sét