Xuống tầng, bà ta không hề ra ngoài gọi Okun ngay, mà mở khoá, đẩy cửa nhà kho ra.
Bà ta đã đợi hơn 1 năm rồi, trong lòng ngày nào cũng bị thù hận giày vò, bây giờ đã đến lúc gặp mặt Tô Vũ Đồng rồi!
Tô Vũ Đồng nghe thấy tiếng động ở cửa kho, lập tức ngước mắt lên nhìn, vừa nhìn sắc mặt liền biến đổi, trong mắt ngập tràn sự kinh ngạc:
-Lâm Yên Nhiên, sao lại là bà?
Cô vốn tưởng đây chỉ là một vụ bắt có thông thường, nhưng ngàn vạn lần không ngờ rằng, chuyện này có liên quan đến Lâm Yên Nhiên.
Bà ta nhắm được mình từ khi nào chứ?
-Tô Vũ Đồng tao chưa chết, có phải mày rất thất vọng đúng không?
Lâm Yên Nhiên từ trên nhìn xuống Tô Vũ Đồng, khoé miệng nhếch nhẹ, đáy mắt cuồn cuộn sự hận thù sâu sắc.
Tô Vũ Đồng luôn cho rằng bà ta đã chết, vốn không thể nào ngờ được có một ngày bản thân và Niên Niên lại rơi vào tay bà ta, cô quá hiểu Lâm Yên Nhiên rồi, từ độc ác này không đủ để miêu tả hết con người bà ta, sợ bà ta sẽ làm hại Niên Niên, vậy nên nói với bà ta:
-Kẻ thù của bà là tôi, trẻ con vô tội, bà thả thằng bé đi! Có gì bất mãn cứ xông tới tôi đây này.
-Ha ha ha!
Lâm Yên Nhiên nghe thấy lời này của Tô Vũ Đồng liền lớn tiếng cười:
-Tô Vũ Đồng mày thật ngây thơ, mày tưởng mày nói như vậy tao sẽ thả Mộ Niên ra sao? Tao nói cho mày biết chắc chắn không thể nào đâu! Mày và con trai mày không đứa nào chạy được hết! Mày khiến con gái tao đau khổ chẳng buồn sống, khiến cho Tô Thành Kiệt biến thành điên điên dại dại, khiến cả nhà tao ly tán, những thứ này tao đều sẽ trả lại từng chút từng chút một cho mày!
Bà ta vốn là quý bà cao quý, bị rơi vào bước đường như ngày hôm nay, toàn bộ đều là nhờ Tô Vũ Đồng tặng, sao bà ta có thể tha cho cô và con trai cô được!
Tô Vũ Đồng nghe thấy lời của Lâm Yên Nhiên phút chốc liền giận dữ:
-Lâm Yên Nhiên, bà còn có mặt mũi tìm tôi trả thù à, ngày hôm nay bà lưu lạc đến vùng đất này, hoàn toàn là do bà tự làm tự chịu!
Nếu không phải bà ta ra tay bẩn thỉu ác độc như vậy với mình trước, sao cô phải trả thù lại!
Mỗi người cô trả thù đều là đúng người đúng tội.
Lâm Yên Nhiên thấy Tô Vũ Đồng ở thế yếu, lại còn dám thách thức bà ta:
-Tô Vũ Đồng mày cũng không nhìn lại xem đây là nơi nào, mày lên giọng cái gì? Không muốn con mày ho chết, bây giờ quỳ xuống ngay cho tao!
Bà ta chính là muốn sỉ nhục cô cho thật đã!
Chà đạp mạnh mẽ cái cốt cách kiêu ngạo tự cho mình là đúng của cô dưới chân, thở một hơi ác độc trước.
Niên Niên nghe thấy lời nói của Lâm Yên Nhiên, chịu đựng sự đau đớn trên cơ thể, nhấc thân người nhỏ bé dậy, đôi mắt đỏ ửng mắng:
-Mụ xấu xa này, không cho bà ức hiếp mẹ tôi!
Cậu bé là con trai, cậu phải bảo vệ mẹ.
Lâm Yên Nhiên nghe thấy Mộ Niên chửi bà ta, lườm cậu cay độc:
-Thằng con hoang này, mày câm mồm cho tao!
Tô Vũ Đồng nghe thấy Lâm Yên Nhiên mắng Niên Niên, lửa giận trong lòng bốc lên ngùn ngụt:
-Lâm Yên Nhiên miệng của bà bẩn tưởi như vậy, ngày nào cũng uống nước cống sao? Bà mới là con hoang, cả nhà bà đều là loại hoang dại.
Khi cô còn nhỏ Lâm Yên Nhiên chửi như vậy, bây giờ lại chửi con cô như thế, cô tuyệt đối không thể nhẫn nhịn!
Lâm Yên Nhiên thấy Tô Vũ Đồng lại dám nói như vậy với bà ta, giận dữ đi đến trước mặt cô, giật lấy tóc:
-Con đ.
ĩ, miệng vẫn ghê gớm thật, tao xem mày lát nữa còn ngoa ngoắt thế nào được!
Nói rồi, liền lôi Tô Vũ Đồng ra bên ngoài khỏi nhà kho của phân xưởng, trói hai tay cô lên trên cần cẩu chuyển hàng, rồi kéo lên.
Hai tay Tô Vũ Đồng bị dây thừng trói lại, cơ thể lơ lửng trên không, bị kéo lên độ cao 5 6 mét.
Toàn bộ trọng lượng cơ thể cô đều thắt lấy hai cổ tay nhỏ bé của cô, lúc này sợi dây thừng trói tay như một lưỡi dao cứa vào cổ tay cô, đau đớn khiến cô nhíu mày.
-Hừ, mới thế đã đau rồi sao? Vậy thì lát nữa còn phải xé ruột xé gan đấy!
Lâm Yên Nhiên cười tàn nhẫn, quay người đi về phía nhà kho, mấy giây sau thì lôi Niên Niên ra.
-Bịch!
Bà ta vứt Niên Niên ngay trước mắt Tô Vũ Đồng.
Tô Vũ Đồng nhìn thấy Niên Niên bị ngã đau, khuôn mặt nhỏ trắng bệch, nhưng thằng bé lại không kêu lấy một tiếng, cắt chặt môi mình, nhìn chằm chằm vào Lâm Yên Nhiên.
Trái tim phút chốc vô