Chưa đầy ba phút người hắn gọi là Phó Minh liền có mặt, hắn ta vừa đẩy cửa vào mùi máu tanh đã xộc thẳng vào mũi tuy vậy hắn ta cũng không quá bất ngờ trước sự việc này, đứng trước mặt hắn cung kính nói
-" Thưa ngài? "
-" Điều động tất cả, tìm Nhi Nhi và những người khác.
Nhớ, hãy tìm kỹ nơi này " hắn đặt điện thoại lên bàn, trên màn hình có xuất hiện dấu chấm đỏ đó là định vị nơi cô đang bị giam giữ, vốn món quà đầu tiên hắn tặng cho cô đã gắn sẵn một con chip định vị
-" Rõ! " Phó Minh cũng diện một bộ vest đen, gương mặt góc cạnh, đeo một chiếc kính cận làm toát lên vẻ thư sinh của hắn ta nhưng thật sâu trong hắn cũng là một con thú hoang
Phó Minh vừa quay lưng chưa bước tới cửa thì hắn đã cất giọng
-" Đợi đã " hắn trầm ngâm vài giây rồi đứng dậy cầm áo vest lên đi ra trước :" Điều một nửa và cậu, đi theo tôi "
Không hiểu sao hắn lại thấy có điều gì đó không đúng, nơi cuối cùng mà họ ở đó là khu hầm giữ xe ở khu C, trên định vị thì nằm ở quốc lộ đường lớn khu B cách đó không xa, vốn nơi đó không phải là một nơi lý tưởng để giam giữ người, hơn nữa nếu đây là vụ bắt cóc tống tiền thì chắc chắn những số đồ có giá trị đều có thể bán ở khu vực đen khu C1 hoặc nếu là nơi xa hơn thì là khu Điền Ưu một vùng nhỏ nơi của các tay chơi xã hội đen nhưng để đi đến đó cũng phải mất hai tiếng.
Tất nhiên bọn bắt cóc sẽ không giam người gần hiện trường, bọn chúng biết tất cả, và định vị cũng không chính xác
Hắn ngồi lên xe, Phó Minh làm tài xế nhìn vào gương chiếu hậu rồi nói
-" Đã điều động một nửa đi tìm ở những khu vực gần đó "
Hắn không nói gì, hai mắt nhắm nghiền, đôi chân mày dính chặt lại với nhau có vẻ như hắn đang cố gắng tìm kiếm hình bóng cô trong tiềm thức, những hình ảnh các khu vực khác nhau lần lượt xuất hiện trong đầu hắn
-" Đều không phải " hắn mở mắt nhìn mơ hồ, miệng lẩm bẩm, những nơi đó đều không khả quan
Cứ thế tích tắc, thời gian trôi qua hắn và Phó Minh kể cả đàn em lùng sục hết cả thành phố nhưng vẫn không một tung tích, hắn cũng đã sớm điều người tìm kiếm ngoài vùng, tất cả mọi nơi nhưng vẫn không có một chút dấu vết.
Bỗng điện thoại hắn ting lên một tiếng khiến không khí căng thẳng trong xe tăng lên, Phó Minh theo phản xạ mà nhìn hắn qua gương chiếu hậu, nét mặt hắn trông khó coi vô cùng.
Nội dung trong văn bản chỉ vỏn vẹn một câu " Mày còn tám tiếng "
Hắn bóp chặt điện thoại trong tay hơi thở có chút không ổn định.
"Reng", lần này là điện thoại của Phó Minh, hắn nhìn lượt tên trên màn hình rồi nhấn nghe, mở loa ngoài, một giọng nói thì thào vang lên
-" Ngoại ô, thị trấn Ninh Lâm, chúng tôi đã phát hiện ra xe của bọn chúng nhưng đã bị mai phục toàn bộ, bọn chúng đang di chuyển "
-" Sẽ tiếp tế thêm đội quân, hãy ẩn nấp, đừng để bọn chúng phát hiện " Phó Minh lên tiếng đáp trả rồi ngắt máy, quay xuống nhìn hắn hỏi :" Nếu bây giờ chúng ta đến đó cũng phải mất khoảng một tiếng "
-" Không phải " hắn trả lời nhanh chóng :" Đây là một cái bẫy, ID của người gởi và nơi bọn chúng đang ở đều khác nhau "
-" Đã tra ra được ID của kẻ đó? Ngài nghĩ như thế nào? " Phó Minh hiểu được ý của hắn liền hỏi tiếp :" Ý của ngài là không có cái nào là thật? "
Mắt hắn ẩn hiện ý cười như tán dương câu nói của Phó Minh, mấp máy môi
-" Bọn chúng thông minh hơn ta nghĩ.
Điều một đội ra ngoại ô trợ giúp, số còn lại theo chúng ta "
__________
Trời đã chuyển về chạng vạng tối, cô nheo mắt, toàn thân nhức mỏi, muốn cử động tay chân nhưng đã bị trói chặt, trước mắt chỉ là một mảng tối mờ mịt, đây là đâu? Đúng lúc này một gáo nước lạnh dội thẳng lên cả ba người, Mộc Quế và Diệp Mỹ vì thế mà cũng làm cho tỉnh hẳn.
Một giọng nói trầm khàn vang lên
-" Các cô đã nên tỉnh "
Cả ba người đều hướng mặt tới nơi phát ra âm thanh, không thể cử động, không thể nhìn, không thể nói, chỉ có thể nghe.
Họ lờ mờ đoán được chủ nhân của giọng nói này ắt hẳn cũng đã hơn 35 đến 40 tuổi, tiếng giày ma sát với mặt sàn tạo ra tiếng lộc cộc, hắn ta ghé sát đến bên tai cô nói nhỏ
-" Chúng ta lại gặp nhau rồi "
Dường như cô có chút mất bình tĩnh, giọng nói này quen