Cùng là vào đêm Giáng sinh, Chu Tiểu Duy lúc này rất xấu hổ.
Vốn dĩ cô ấy đang đứng ở ven đường chờ xe quay về, không lâu sau, một chiếc Lamborghini màu xanh lao thẳng về phía cô ấy.
Chu Tiểu Duy cứ tưởng có ai định mưu sát, nhưng xe đột nhiên dừng lại, một bóng dáng nhỏ bé quen thuộc lập tức vọt ra khỏi xe.
“Dì Chu, sao dì lại chạy tới thành phố C xa như vậy? Hôm nay cháu đã tìm dì rất lâu.”
“Thì ra dì và bố cháu bí mật đến thành phố C nghỉ phép.
Làm sao dì có thể quên cháu chứ?”
Bùi Ức không biết đang có chuyện gì đang xảy ra nên đã đến thành phố C để tìm cô ấy.
Đối mặt với câu hỏi ngây thơ của đứa trẻ, hai má của Chu Tiểu Duy ửng hồng: “Không, không phải như những gì cháu nghĩ đâu.” Cô ấy lắp bắp muốn giải thích một chút.
Cô ấy quay đầu, bất lực nhìn người đàn ông bên cạnh muốn nói gì đó, nhưng Bùi Hạo Nhiên lại có biểu hiện của một người cha, chỉ đưa tay sờ đầu con trai và nói: “Chúng ta về thôi.”
Anh ta thậm chí còn không giải thích câu nào.
Sau đó Lê Hướng Bắc làm tài xế cho Bùi Ức, nhìn cô ấy mỉm cười, ánh mắt anh ta nhìn Chu Tiểu Duy trở nên mập mờ.
Được lắm, bây giờ có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa hết tội!
Do Lê Hướng Bắc lái xe tới nên mấy người không cần phải đợi xe, có điều lái xe từ thành phố C về thành phố A phải mất ít nhất bốn tiếng.
Mấy người Bùi Hạo Nhiên đi chuyến bay ngắn đến là được.
“Quá rảnh rỗi?”
Bùi Hạo Nhiên ngồi vào ghế lái, lái chiếc Lamborghini cực ngầu này của Lê Hướng Bắc.
“Cậu nghĩ rằng tôi thích chịu ngược mà tự mình lái xe nhiều cây số như vậy à.
Đó là do con trai cậu.
Nó buồn muốn chết, nói rằng không thấy Chu Tiểu Duy đâu, cha mẹ cậu lại nói rằng cậu đang đi công tác, bọn họ hỏi tôi có biết tình hình không.
Tôi làm tài xế chạy xe cả ngày mệt muốn chết.
Giáng sinh mà tôi chỉ ăn một cái bánh hamburger thôi đấy.
Hơn nữa còn là vừa lái xe vừa gặm, khá là thê lương.”
Lê Hướng Bắc duỗi tay ngồi xuống ghế phụ, vừa nói vừa bỉ ổi liếc nhìn kính chiếu hậu, sau đó nhếch miệng cười.
“Không ngờ hai người thật sự có một chân.”
Lê Hướng Bắc nói thẳng, Bùi Hạo Nhiên lái xe với vẻ mặt bình tĩnh, nhướng mày không nói gì, nhưng Chu Tiểu Duy ở ghế sau đột nhiên nghe thấy hai người đàn ông trò chuyện thì lập tức xấu hổ.
“Dì Chu, quân cờ domino mà dì tặng, cháu đã hoàn thành một nửa rồi.”
Bùi Ức cũng ngồi ở ghế sau, thân hình nhỏ bé dựa vào Chu Tiểu Duy, dường như mấy ngày không gặp thì đột nhiên cậu lại thân thiết với cô ấy hơn.
“Cháu đã chơi năm nghìn quân cờ domino rồi sao?”
Bùi Ức tự hào gật đầu: “Cái này rất dễ, cháu chỉ cần tìm một chỗ trong phòng trẻ em, mỗi ngày dành một ít thời gian là được.”
“Dì còn lo rằng mười nghìn quân cờ domino là quá khó.”
Bùi Ức nghe vậy thì càng kích động hơn: “Ngày mai là cháu có thể hoàn thành rồi.
Chu Tiểu Duy khen ngợi, sau đó duỗi tay bóp lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu: “Cháu giỏi lắm.”
“Rất đơn giản mà.” Bùi Ức nhận lời khen mà mặt không đỏ tim không đập.
Chỉ có hai người đàn ông phía trước không lên tiếng, Lê Hướng Bắc thích thú liếc mắt nhìn người đàn ông ngồi trên ghế lái, sau đó lẩm bẩm: “Cậu lại phải làm thêm giờ rồi.”
Bùi Hạo Nhiên đang điều khiển xe, nhìn chiếc xe phía trước, vẻ mặt lộ vẻ bất lực.
Con trai anh quá “tự đại”, những quân cờ domino đó rõ ràng hơn phân nửa là kết quả của việc hai cha con họ làm việc chăm chỉ và thức đêm, đã thế cậu bé còn nói ngày mai là có thể hoàn thành toàn bộ.
Thằng nhóc này càng ngày càng không biết xấu hổ.
Vốn là định khổ cực lái xe về nhà, nhưng do tắc đường vào ngày lễ Giáng sinh nên cậu Lê mặc kệ.
“Tôi đói rồi!”
Thế hệ thứ N giàu có nhà họ Lê ngồi ghế phó lái không có hình tượng mà hét lên.
Còn Bùi Ức ở ghế sau xe thì không biết đã lén giấu một túi khoai tây chiên từ lúc nào, cậu xum xoe đưa cho Chu Tiểu Duy: “Dì Chu, cái này hơi lạnh, nhưng mùi hương thì không tồi đâu.”
“Dì không đói, cháu tự ăn đi.”
Cậu chủ Lê đói bụng quay đầu nhìn chằm chằm bọn họ, nhưng Bùi Ức nói bằng giọng trẻ con non nớt: “Chúng ta là đàn ông, đàn ông không sợ đói.”
Có ý gì?
Đàn ông không sợ đói, đói thì không phải đàn ông sao?
Lê Hướng Bắc vô cùng đau lòng, thằng bé còn nhỏ mà đã rất quỷ quyệt.
“Bùi Hạo Nhiên, đây là