Trần Tử Huyên ngồi trên chiếc ghế kim loại trong bệnh viện, nhắm chặt hai mắt lại rồi đi ngủ.
Thực ra cô cũng không ngủ được.
Bây giờ cô đang ở tầng bảy của khoa nội trú, toàn bộ tầng này đều là Khoa Tim mạch, mà gian phòng bệnh trước mắt cô là khu chăm sóc đặc biệt ICU riêng biệt, cha cô Trần Võ Quyền còn đang nằm trong đó không rõ sống chết ra sao.
Đôi mi dài của Trần Tử Huyên khẽ động một chút sau đó điều chỉnh lại tư thế ngồi, đêm vẫn còn dài nên cứ ngồi giả vờ ngủ như vậy.
Bản thân cô cũng không hiểu rốt cuộc là do quá lo lắng cho bệnh tình của cha mình nên không thể chìm vào giấc ngủ, hay là vì cô biết Nguyễn Chi Vũ cũng đang ở trong bệnh viện này.
Tháng giêng mùa đông khắc nghiệt, đã một giờ sáng.
Hành lang bệnh viện không có hệ thống sưởi ấm, Trần Tử Huyên chỉ đành kéo chặt lấy chiếc áo khoác dài màu hồng phấn làm bằng vải dạ của mình, năm ngón tay trắng nõn đã ửng hồng vì lạnh.
Dì út Cố Như Yên của cô đang ở trên tầng năm chăm sóc cho bà nội, lúc chín giờ tối Lê Hướng Bắc đã nhờ người mua một ít đồ ăn bên ngoài, bà ngoại và dì út của cô đã ăn một chút rồi, còn Trần Tử Huyên không đói nên ăn không vào.
Mọi người đều biết rất rõ lần này cha cô bị vỡ mạch máu não xuất huyết rất nghiêm trọng, nên trong lòng mọi người như có lửa đốt, không khỏi lo lắng.
Nhưng cũng hiểu rằng bây giờ điều duy nhất có thể làm vào lúc này là chờ đợi.
Cửa kính xung quanh những bức tường của bệnh viện đều đã được đóng lại, nhưng Trần Tử Huyên vẫn cảm thấy thỉnh thoảng lại có từng cơn gió lạnh thổi qua trên hành lang trắng xóa này, mang theo mùi thuốc khử trùng và còn có mùi máu tươi.
Cô thật sự rất ghét bệnh viện, phải nói là sợ bệnh viện.
Càng nghĩ như vậy, tinh thần của cô càng căng thẳng hơn, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng hơi tái nhợt.
Đột nhiên cô nghe thấy một âm thanh giòn vang.
Đó là tiếng giày da của một người đàn ông đang giẫm lên sàn nhà, chỉ có một tiếng sau đó âm thanh như thể biến mất.
Trần Tử Huyên lập tức quay đầu lại nhìn về phía tay trái của mình, nhưng nhìn một hồi lâu cũng không thấy có bóng người qua lại, có lẽ cô đã nghe nhầm, nhưng phía đó lại khiến cô cảm thấy không được thoải mái, dường như có một ánh mắt nóng bỏng ở đằng kia.
Quầy trực ban cách cô không xa thỉnh thoảng lại vang lên tiếng nói chuyện của mấy cô y tá nhỏ, Trần Tử Huyên cũng không nghĩ nhiều, thu lại tầm mắt.
Hai tay cô khoanh trước ngực, cúi đầu nhắm mắt nghỉ ngơi.
Bất giác cô ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Tuy nhiên cô vẫn rất nhạy cảm khi có bóng người đến gần, cả người cô lập tức căng thẳng mở mắt ra: “Cô đang làm gì vậy?”
Một tấm ga trải giường màu trắng được đưa đến trước mặt cô: “Cô gì ơi, cô ngồi ở đây ngủ dễ bị cảm lắm.”
Là một cô y tá nhỏ.
“Bệnh tình của cha cô đã có chúng tôi thay phiên nhau theo dõi rồi, cô ngồi chờ ở đây cũng không có tác dụng gì, tốt hơn nên tranh thủ còn thời gian ngủ thêm và nghỉ ngơi một chút.
Ban ngày cô còn có việc phải làm, tầng này của chúng tôi còn có mấy phòng trống đó, tôi đi thu xếp một chút cô đi qua, có thể ngủ tạm một đêm.”
Trần Tử Huyên ôm lấy tấm ga trải giường màu trắng, có chút đờ đẫn nhìn cô ấy.
Là do bệnh viện này có quá nhiều giường hay là vì cô y tá này quá ân cần hoặc còn có nguyên nhân nào khác.
“Không cần đâu, cảm ơn cô.” Cuối cùng cô chỉ đơn giản nói một câu, định ngồi ở chiếc ghế này suốt đêm.
Cô y tá mỉm cười với cô, cũng không miễn cưỡng nữa, trở lại quầy trực ban làm tiếp công việc của mình.
Suốt một đêm dài lạnh lẽo, Trần Tử Huyên quấn chặt chiếc ga trải giường màu trắng nửa tỉnh nửa mê, mơ hồ cảm giác được vị trí bên cạnh có một người vẫn luôn ở cùng cô.
Lúc sáu giờ sáng, bệnh viện lần lượt bắt đầu bận rộn, khoảng tám giờ sáng đã có bác sĩ đi kiểm tra phòng.
Trần Tử Huyên đã tập thành thói quen dậy sớm từ khi còn ở nhà họ Nguyễn, khi cô tỉnh lại, tâm trạng còn khá thoải mái, gấp gọn tấm ga trải giường rồi trả lại cho y tá, còn nhân tiện quan sát xung quanh một vòng, bên cạnh cô không hề có người khác, có lẽ tối hôm qua chỉ là ảo giác.
Ngay khi mấy vị bác sĩ vừa bước vào phòng chăm sóc đặc biệt của Trần Võ Quyền để kiểm tra cho ông, thì Cố Như Yên và bà nội cũng vội đến, bọn họ lo lắng chờ đợi ở ngoài cửa.
Khi cánh cửa phòng được mở ra một lần nữa, vị bác sỹ đầu hói mặc áo choàng blouse trắng bước ra đầu tiên, dường như các bác sỹ