Chu Phỉ chào hỏi rất nhiều người cũng mất rất nhiều thời gian, cô cùng Bạch Dương và Lục Hạ đi đến chào hỏi ông Conal và Sophia, giọng nói quen thuộc của cô vang lên làm anh chú ý:
_ Chào ông Conal và tiểu thư Sophia, rất vui được làm quen.
_ Cô là?
_ Tôi là Donna, là một tiểu thư người Anh.
Đến đây để gặp thêm nhiều đối tác nước ngoài.
_ Donna? Sao tôi chưa từng nghe đến? Có phải cô vừa mới vào lĩnh vực này không?
Chu Phỉ cười nhẹ rồi nhàn nhã trả lời:
_ Sophia tiểu thư thật hiểu biết, tôi vừa vào lĩnh vực này thôi!
Vương Thiên Minh nhìn vẻ mặt của cô thì có lẽ chuyện này đã bị cô tính toán.
Chỉ là anh sợ mình không giữ được mạng mất, giấu cô nhưng lại bị cô biết hết tất cả!
Chu Phỉ đưa mắt liếc nhìn Vương Thiên Minh một cái, giọng nói ba phần chào hỏi bảy phần tức giận:
_ Đây chẳng phải là Vương tổng, tập đoàn ở Trung Quốc? Thật vinh hạnh khi hôm nay lại biết nhiều người nổi tiếng như vậy!
_ Cô cũng biết anh ấy sao? Anh ấy là chồng tương lai của tôi, mau đến đây ngồi cạnh tôi này!
Sophia lớn tiếng nói, câu nói thành công khiến cho cơn tức giận của cô đạt đỉnh điểm nhưng ở đây lại đông người như vậy nếu như làm điều gì quá đáng thì chuyện không dễ xử lý.
Vương Thiên Minh tức giận đứng lên, đi đến kéo Chu Phỉ ôm vào lòng, câu nói đánh dấu chủ quyền của anh khiến nhiều người có mặt một phen kinh hồn:
_ Tôi có vợ rồi, cô ấy là vợ tôi! Donna và cũng là Chu Phỉ, chủ tịch tập đoàn Chu thị.
Sophia, tôi tôn trọng ba nên mới đến đây bàn chuyện hợp đồng, nếu như hai người có ý đồ khác thì xin lỗi, tôi không rảnh chơi cùng hai người.
_ Cô ta là vợ anh? Lấy gì để tôi tin?
_ Tôi mang thai rồi!
Sophia tròn mắt ngạc nhiên, không ngờ cô lại nói như vậy, một câu khiến cho Sophia chết tâm! Bạch Dương và Lục Hạ đứng phía sau cũng kinh ngạc vì độ chịu chơi của cô, cứ tưởng cô đến đây chỉ để cho Vương Thiên Minh hú hồn một phen, ai ngờ mọi chuyện lại thành ra như thế này!
Thẩm Tử và Phương Tiểu Tuyết từ sau đi đến, ghé sát vào tai hai người thư ký quyền năng của cô, giọng nói như có như không:
_ Còn nhiều chuyện mà các người phải khiếp sợ lắm! Cứ từ từ mà tận hưởng.
Bạch Dương và Lục Hạ giật mình khi hai người kia ở phía sau mình, hai người đồng loạt gật đầu hiểu ý.
Phương Tiểu Tuyết bước lên đứng ngang với Chu Phỉ, giọng nói hướng về phía Sophia:
_ Sophia, đã lâu không gặp!
_ Phương Tiểu Tuyết? Cô cũng ở đây?
_ Tôi đi cùng Phỉ Phỉ, cô là muốn lịch sử lập lại hả? Đụng vào người của tôi thì cô cũng biết hậu quả như thế nào chứ!
_ Cô uy hiếp tôi? Bây giờ cô đang ở địa bàn của tôi, còn lớn tiếng nói như mình là chủ sao? Trước kia là do tập đoàn của tôi nhỏ, bây giờ thì đã đủ khả năng để chơi trội cùng cô đó!
Phương Tiểu Tuyết vẫn như vậy không thay đổi gì, chỉ là cảm thấy hứng thú với lời nói của Sophia mà thôi! Chu Phỉ đứng bên cạnh chẳng hiểu hai người họ là đang nói chuyện gì, định bụng hỏi Phương Tiểu Tuyết nhưng lại bị Vương Thiên Minh kéo đi, còn để lại một câu:
_ Tiểu Tuyết, em giải quyết nhanh một chút, nhà mình không chơi vừa, một đấu bốn thích thì chiều.
_ Ok anh.
Vương Thiên Minh kéo Chu Phỉ ra sân