Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu

Chương 296


trước sau

Chương 296 Đêm Ám Áp

Tô Hi đỏ mặt, hơi thở nam tính mạnh mẽ phả vào mặt khiến cô sợ hãi không dám thở thêm, bởi vì hít hơi thở của người đàn ông này sẽ khiến đầu óc cô trống rỗng và cơ thể cô nóng lên mà không thể giải thích được.

“Được rồi, đủ gần rồi đấy, những gì anh muốn nói tôi đều có thể nghe thấy rồi.”

Tô Hi đưa tay đẩy ngực anh, không cho anh tiếp tục đè xuống nữa.

Ôn Lệ Thâm hơi cúi người xuống, đôi mắt đen láy nhìn như khóa chặt khuôn mặt hồng hào của cô, sau đó nghiêm túc hỏi cô: “Tôi muốn em nói thật, là vì tôi sao?”

.

Mắt anh ở khoảng cách gần như vậy, tối đến mức cô không dám nhìn thêm, như thể sẽ bị nhắn chìm trong bóng tối của đôi mắt anh.

“Không phải…” Miệng Tô Hi cứng lại, chỉ là cô không thích cảm giác bị ép buộc.

“Thật là không phải sao?” Ôn Lệ Thâm không tin, người phụ nữ này không phải rất muốn nổi tiếng sao? Không phải rất quan tâm đến danh tiếng sao?

Nếu để cô tự mình hủy bỏ, cô nhất định sẽ không làm, nhất định là do câu anh nói vào buổi sáng làm cô đưa ra quyết định như vậy.

Điều này có phải cũng đồng nghĩa với việc vị trí của anh trong lòng cô quan trọng đến mức không thể thay thế, quan trọng đến mức cô phải từ bỏ danh vọng không?

Ôn Lệ Thâm nhìn cái miệng nhỏ nhắn của cô bé ngoan ngoãn, cảm thấy phải trừng phạt mới được, hơn nữa anh cũng rất nhớ nó.

Cằm của Tô Hi bị người đàn ông độc đoán nâng lên, một giây tiếp theo, đôi môi nhỏ bé ấm áp của cô đã bị bao phủ.

“Ưm..”

Tô Hi ngay lập tức chống cự, nhưng người đàn ông kia lại dùng tay giữ chặt lấy đầu cô, không cho cô trốn.

Tô Hi sắp ngất rồi, người đàn ông này xâm phạm nhà cô còn chưa đủ, còn xúc phạm chủ của căn nhà, là cô. Cô thật xui xẻo làm saol Nụ hôn này được thực hiện trong hành lang hẹp và kéo dài năm phút.

Trong khi Tô Hi đang choáng váng, người đàn ông thở gấp lui về phía sau một bước, nhìn cô: “Hỏi lại em lần nữa, có phải là vì tôi không? Nếu như em nói dối, tôi sẽ hôn đến khi nào em nói thật mới thôi.”

Tô Hi ngay lập tức bị dọa đến xanh mặt, sau đó kiên định gật đầu: “Được rồi! là vì anhl”

Ôn Lệ Thâm đã có câu trả lời như ý muốn, nhưng giọng điệu của người phụ nữ này có vẻ miễn cưỡng.

Điều này khiến anh có chút khó chịu, vừa rồi anh hôn chưa đủ nên tự nhiên không muốn buông ra.

Tô Hi vốn tưởng rằng nói xong cô có thể được người đàn ông này thả đi, nào ngờ khi cô vừa định rời đi, nụ hôn của người đàn ông lại lập tức ép xuống.

Đôi mắt của cô lại mở to, nhìn chằm chằm vào người đàn ông, có phải nhằm rồi không? Nói xong sẽ không hôn nữa mà.

Tuy nhiên, tại sao, cô rõ ràng không vui, nhưng cô vẫn cảm thấy cơ thể mình tê .

dại, như có một luồng điện mạnh chạy dọc qua tứ chỉ, khiến sức lực toàn thân cô đều biến mắt cả.

Đột nhiên, Ôn Lệ Thâm bối rối đầy cô ra, lùi lại một bước, hơi thở hỗn loạn, thở hỗn hến nhìn cô nguy hiểm.

Tô Hi cũng không khá hơn, mặt đỏ bừng, môi đỏ mọng, lập tức nhìn chằm chằm người đàn ông oán trách: “Nếu như anh lại lộn xộn, tôi sẽ đuổi anh ra ngoài đấy.”

Ôn Lệ Thâm lập tức bước về phía phòng ngủ chính của cô, Tô Hi không biết anh định làm gì, ngơ ngác nhìn anh lao vào.

Tô Hi chớp chớp mắt, anh vào phòng cô làm gì?

Tô Hi ngồi trên sô pha, cảm thấy toàn thân không còn chút sức lực nào, đến khi nhận ra sơn móng tay vừa sơn đã bị trầy xước, cô lập tức đau khổ, làm sao đây?

Lại phải rửa và sơn lại rồi.

Ôn Lệ Thâm ở trong đó hơn hai mươi phút mới bước ra, nhưng trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm, hình như vừa mới tắm xong.

“Anh… sao anh lại đi tắm?” Tô Hi ngây ngốc nhìn anh hỏi.

Ôn

Lệ Thâm ném ánh mắt mơ hồ về phía cô: “Vừa rồi không thấy khó chịu sao?”

Tô Hi lập tức hiểu ra người đàn ông đó đã làm gì khi xông vào phòng cô, khuôn mặt xinh đẹp của cô lập tức đỏ bừng, người đàn ông này thật xấu xa.

“Nếu em muốn giải quyết, tôi có thể giúp em.” Ôn Lệ Thâm nhìn cô và tiếp tục cười, đi tới tủ lạnh lấy nước đá uống.

Tô Hi phủ nhận: “Tôi không cần.”

Vẻ thất vọng thoáng hiện lên trong mắt Ôn Lệ Thâm, sau này anh không muốn ngày nào cũng phải tự mình làm như vậy, phải nhanh chóng giành được người phụ nữ này.

“Thứ bảy này có phải em có một lễ trao giải không?”

“Sao anh biết?” Tô Hi kinh ngạc nhìn anh.

“Tôi muốn biết chuyện của em, không hề khó.” Ôn Lệ Thâm tự tin nói.

“Vậy thì rốt cục anh làm gì vậy? Hay là chuyên đi nghe ngóng chuyện của tôi?”

Tô Hi có chút tò mò nhưng cũng có chút vui mừng.

Dù gì có ai đó vì mình, thì vẫn cảm thấy được trân trọng chứ.

Ôn Lệ Thâm nở một nụ cười bí hiểm: “Em sẽ sớm biết thôi, tôi cũng sẽ tham gia lễ trao giải khi đó, vị trí của tôi là ở bên cạnh em đấy.”

Tô Hi nhìn anh, nghĩ ngợi, nhưng không có gì ngạc nhiên khi ở những nơi sang trọng, cô đều gặp được anh.

Tô Hi xòe tay, nhìn sơn móng tay bị hư, chu đôi môi đỏ mọng than thở: “Tôi lại phải rửa sạch rồi sơn lại.”

Ôn Lệ Thâm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đau khổ của cô, không khỏi cảm thấy đáng yêu, một người phụ nữ sống một cuộc sống như một đứa trẻ thơ ngây, cũng là một loại năng khiếu đấy nhỉI Tô Hi đi rửa sơn móng tay, Ôn Lệ Thâm đi tới ban công, nhìn thấy bộ quần áo thay tối qua đã giặt xong đang phơi trên ban công, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp, như là cảm nhận được hương vị của gia đình.

Anh sờ một chút, đều khô rồi, anh thu .

quần lót mang về phòng.

Sau khi rửa sạch sơn móng tay, Tô Hi liếc nhìn đồng hồ, giật mình, đã mười một giờ rưỡi, cô nên đắp mặt nạ rồi đi ngủ.

Mặt nạ của Tô Hi đều ở trong phòng ngủ chính, hiện tại phòng của cô đã bị người đàn ông này chiếm giữ, cô làm chuyện gì cũng thật bát tiện.

Tô Hi gõ cửa.

“Vào đi.” Một giọng nam trầm thấp từ trong phòng truyền ra.

Tô Hi đây cửa bước vào, nhìn thấy chiếc giường màu xanh hồng của cô, thân hình cao lớn của người đàn ông đang nằm trên đó, trên tay anh đang cầm cuốn sách đặt .

trên bàn cạnh giường của cô.

“Tôi lây mặt nạ.” Tô Hi đi đến tủ bên cạnh bàn trang điểm lấy mặt nạ.

Ôn Lệ Thâm nhìn cô, vô cùng thích thú hỏi: “Hay là đêm nay chúng ta ngủ cùng nhau nhỉ?”

“Không.” Tô Hi không chút suy nghĩ trả lời, cầm mặt nạ đi ra ngoài.

Ôn Lệ Thâm khẽ thở ra, ở trong phòng cô, anh cảm thấy thư thái khó tả.

Mọi thứ ở đây đều là của cô, anh nghĩ, con người của anh cũng là của cô.

Tô Hi đắp mặt nạ, trong lòng vô cùng thoải mái, có một người đàn ông ở trong phòng, xem ra cũng không phải chuyện xấu, ít nhất sẽ không nhàm chán, sẽ không quá trầm lặng.

Tô Hi cảm thấy hơi buồn ngủ khi đắp mặt nạ, cô định nhắm mắt.

Ôn Lệ Thâm đi ra uống nước, trong nhà người phụ nữ này, miệng anh thường sẽ có cảm giác khô khốc.

Khi mang nước về phòng, anh đột nhiên muốn biết cô đang làm gì, anh nhẹ nhàng gõ cửa, nhưng không có tiếng trả lời.

Ôn Lệ Thâm khẽ vặn nắm cửa, cửa mở, trên giường có một người phụ nữ đang đắp mặt nạ nhưng ngủ rất say.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện