Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu

Chương 45


trước sau

Chương 45: Không chịu được cũng phải
chịu

Cậu nhóc cảm thấy không khí có chút kì
lạ. Ngắng đầu lên nhìn mẹ cậu rồi lại quay
qua nhìn vẻ mặt không nói một lời của

cha. Ý! Có cái gì đó không đúng nhaI

“Mami, mami không chào daddy à?” Cậu

nhóc nói với Đường Tư Vũ.

“Thân quen vậy rồi nên không cần phải
chào hỏi nữa!” Đường Tư Vũ biết rõ lí do
vì sao anh ta đờ mặt ra như kia nhưng cô

không muốn cho con biết.

“Ai thân quen với cô?” Người đàn ông
trước mặt chán ghét lên tiếng, quay đầu

lại nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng lạ thường.

Chương 45: Không chịu được cũng phải chịu

Lúc này Đường Tư Vũ coi như xác định,
anh ta giận thật rồi, cô cũng không biết
nên nói gì. Cũng đâu phải cô cố tình cùng
Mộ Phi đi siêu thị, chỉ là vô tình gặp mặt,

lẽ nào thế cũng trách cô ư?

Hơn nữa, cô thật sự không thích anh can
thiệp quá nhiều vào cuộc sống của mình.
Mộ Phi không phải người độc ác gì. Cho
dù không là người yêu chẳng lẽ lại không

thể làm bạn?

Lúc này, thang máy mở ra, Đường Tư Vũ
căn cắn môi, dắt tay Tiểu Hi bước ra
ngoài. Khi đi đến cửa, Hình Liệt Hàn quay
sang nói với con trai: “Daddy sạc pin giúp

con nhé!”

“Vâng!” Cậu nhóc đi theo anh vào nhà.

Chương 45: Không chịu được cũng phải chịu

Đường Tư Vũ vào nhà chuẩn bị vào nấu
cơm tối, đồ chơi người máy của cậu nhóc
cũng nhanh chóng được sửa xong. Cậu
bé chơi rất vui vẻ, chỉ là cứ chơi mãi, cha
cậu biến mát lúc nào không hay. Lúc nãy
hình như cậu nghe thấy daddy đi tìm

mami.

Cậu nhóc cười hihi, lúc này, cậu đương

nhiên không nên đi làm phiền họ.

Đường Tư Vũ đang ngắt rau ở bồn rửa.
Đột nhiên, cô cảm thấy sau lưng mình có
cảm giác bị chèn ép dữ dội. Cô quay lại
thì thấy Hình Liệt Hàn đang xuất hiện ở

cửa bếp.

“Xem ra lời cảnh cáo của tôi tối hôm qua
Chương 45: Không chịu được cũng phải chịu
cô coi như gió thoảng bên tai rồi!” Anh hừ

giọng.

Đường Tư Vũ vẫn không phản ứng gì. Đôi
chân thon dài của anh tiến lên, trong phút
chốc đã tiến lại gần cô, thân hình cao hơn
cô một cái đầu ấy ép cô vào một góc bếp

nhỏ hẹp khiến cô không thở nồi.

Thân hình cao lớn vạm vỡ ấy che cả ánh
đèn, một không gian tối tăm bao trùm lên

người Đường Tư Vũ.

“Anh…” Đường Tư Vũ tựa lưng vào bồn
rửa tay, đứng trước mặt cô Hình Liệt Hàn
ép chặt cô vào người mình, khiến cô vội
vã ngắng đầu lên cảnh cáo anh: “Anh cút

ra.

Vài giây sau, chiếc cằm nhỏ nhắn của

Chương 45: Không chịu được cũng phải chịu

Đường Tư Vũ bị người đàn ông này bóp
chặt, ngắng đầu cô lên bắt cô buộc phải
nhìn thẳng vào đôi mắt nguy hiểm của

anh.

“Cô đói khát đến mức đến người đàn ông
của em gái mình mà cũng đi cướp hả?”
Giọng anh ta trầm thấp mang đầy vẻ giễu
cọt.

Gương mặt nhỏ của Đường Tư Vũ bị bóp
đến mức đỏ ửng, câu nói này như một cú
đả kích lớn đâm vào tim cô, đây là câu nói

cô không muốn nghe nhất.

“Anh nói linh tinh cái gì đấy?” Đường Tư
Vũ tức giận. Nếu nói về cướp thì năm đó
chính Đường Y Y mới là người cướp Mộ

Phi từ tay cô.

Chương 45: Không chịu được cũng phải chịu

“Tôi đang nói gì chẳng lẽ cô lại không
biết? Tôi không cho cô và hắn ta thân mật
ở trước cửa nhà thì các người lại trốn đến
siêu thị để tán tỉnh nhau. Đó là nơi tôi và
con hay đến. Tốt nhất cô đừng để tôi mắt
mặt.” Hình Liệt Hàn buông cằm cô ra,
nghiêng người xuống rồi bá đạo buông ra

lời cảnh cáo hống hách vào tai cô.

Trong phút chốc đầu cô trống rỗng. Người
đàn ông này đang làm nhục cô. Ánh mắt
nào của anh ta thấy cô đang tán tỉnh Mộ
Phi? Hơn nữa, cho dù cô có quay lại với

Mộ Phi thì có liên quan gì đến anh ta?

Anh ta dựa vào cái gì mà quản hết chuyện

này đến chuyện khác?

“Được thôi! Theo ý của anh, ở gần nhà

Chương 45: Không chịu được cũng phải chịu

chúng tôi không thể gặp mặt, vậy có phải
ở xa một chút chúng tôi có thể nói lại tình
xưa?” Đường Tư Vũ cố ý ngắng đầu lên
khiêu khích anh.

“Cô dám?” Đôi môi mỏng của Hình Liệt

Hàn thốt ra hai tiếng.

Đường Tư Vũ không hề sợ hãi ngước lên
nhìn anh ta: “Anh cứ đợi xem tôi có dám

hay không?”

Người đàn ông híp mắt, cả người áp sát
lại người cô, hô hấp của Đường Tư Vũ có
chút khó khăn, một giọng nói hung hăng

phả vào mặt cô.

“Đường Tư Vũ, cô mà dám quay lại với
Mộ Phi, tôi sẽ không tha cho cô đâu, cô

nghĩ tôi không có cách gì ư? Cô hãy thử

Chương 45: Không chịu được cũng phải chịu

nghĩ xem công ty của bố cô, rồi quyền
nuôi con. Nếu cô dám phản kháng tôi, tôi
sẽ lấy

đi thứ quý giá nhất trong cuộc đời

của cô.”

Nói xong, anh không thèm nhìn cô, quay
lưng rời đi nhưng bóng lưng ấy vẫn tỏ ra

tức giận.

Đường Tư Vũ nuốt nước bọt, không thốt
lên được lời nào. Người đàn ông này thần

kinh rồi!

Đồ thần kinh!

Đường Tư Vũ quyết định không so bì với
anh ta, hơn nữa mối quan hệ giữa cô và
Mộ Phi như thế nào tự cô biết rõ, không

cần anh ta phải cảnh cáo cô.

Chương 45: Không chịu được cũng phải chịu

Cho dù bây giờ Mộ Phi có theo đuổi lại cô,
cô cũng không chấp nhận quay lại. Trước
kia anh ta phản bội cô thì không nói,
nhưng Đường Y Y lại dây dưa lằng nhằng
với anh ta, cô không muốn Đường gia
thêm rồi loạn. Ít nhất như bây giờ cha cô

cũng sống vui vẻ rồi.

Đường Tư Vũ nấu cơm xong đi ra gõ cửa,
con trai cô đây cửa ra đầu tiên, sau đó là
Hình Liệt Hàn với sắc mặt lãnh đạm. Trên
bàn ăn, cậu nhóc có thể cảm nhận được
bầu không khí căng thẳng giữa cha và mẹ
cậu. Cậu chỉ có thể ngoan ngoãn tự ăn

hết phần cơm của mình.

“Daddy, mami. Hai người đừng cãi nhau
nữa! Hai người đều là người lớn cả rồi,

nên giải quyết mọi chuyện một cách hòa

Chương 45: Không chịu được cũng phải chịu
bình.” Nói xong, cậu nhóc chớp chớp mắt
rồi rời khỏi bàn ăn, để lại không gian cho

hai người giải quyết với nhau.

Tuy nhiên, họ ngồi trên bàn ăn không ai

quan tâm ai.

Ăn xong, Hình Liệt Hàn đứng dậy rồi rời
khỏi bàn ăn. Đường Tư Vũ chỉ mong anh
rời đi ngay đi, cô không muốn ngày nào
cũng phải sống trong sự u uất này, như

vậy cô sẽ giảm mất 10 năm tuổi thọ mắt.

Cô vẫn muốn trường thọ co!

Cô tức giận vô cùng, đi ra ngoài ban công
lấy điện thoại gọi cho Tô Hi. Thời điểm ấy,
vừa hay Tô Hi quay xong đang trên xe về
khách sạn, Đường Tư Vũ liền kêu ca: “Hi
Hi, tớ sắp phát điên rồi. Tớ không chịu nồi
Chương 45: Không chịu được cũng phải chịu

tên Hình Liệt Hàn này nữa. Anh ta là một
kẻ thần kinh.”

Tô Hi ở đầu dây bên kia cười khì: “Sao

thế? Anh ta làm sao mà cậu lại chửi vậy?”

“Chửi? Đầu tớ sắp to lên rồi. Tớ còn đang
muốn đánh người đây. Chỉ tiếc là tớ
không đánh nổi anh ta.” Đường Tư Vũ
cảm thấy cô mắng anh ta có hai câu là

quá khách khí rồi.

“Sao? Hình Liệt Hàn khó tiếp xúc thế ư?”
Tô Hi giống như một fans hâm mộ tò mò

hỏi cô.

“Anh ta là một cục băng lạnh giá. Ai có thể
sống cùng anh ta chứ? Mỗi ngày đều phải
sống trong sự bực tức, tớ sắp điên lên
rồi!”

Chương 45: Không chịu được cũng phải chịu

“Nhưng mà, anh ta là cha của con trai cậu
đấy! Cậu nhất định phải sống cùng anh

ta.

“Ai nói tớ nhất định phải sống cùng anh ta.
Bây giờ tớ muốn chuyển nhà, đem con tớ

đi luôn.”

“Cậu đem Tiểu Hi đi đâu mà anh ta không
thể tìm ra được? Với quyền lực và gia thế
của anh ta, chẳng có căn hộ nào mà anh
ta không mua được cả? Vậy nên, cậu nên
học cách điều tiết lại cảm xúc của mình đi!
Đừng giận nữa, đợi tớ về rồi đưa cậu đi
ăn một bữa lớn để giải tỏa nhá.” Tô Hi
cũng rất thương cô, hiếm khi cô thấy
Đường Tư Vũ tức giận đến mức mắng
người như vậy.

Chương 45: Không chịu được cũng phải chịu

Đường Tư Vũ hít sâu một hơi: “Tớ cũng
muốn đi! Nhưng có ai biết anh ta lại khốn
nạn như vậy, lòng dạ thì hẹp hòi, không
thể hiểu nỗi, tớ chưa gặp ai bụng dạ hẹp
hòi như anh ta, quản mọi việc của tớ, chỉ

tay khua chân. Tớ không chịu nỗi nữa rồi.”
“Không chịu được cũng phải chịu.” Bỗng

nhiên một giọng nói đàn ông từ đẳng sau

lưng cô vang lên đầy lạnh lùng.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện