Tổng Tài Daddy Ngu Ngốc Bảo Bảo Theo Mẹ Đây

Chương 48


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



"Cô gái, cô tìm người sao?" Sau lưng, có người hỏi.

Thẩm Ngọc Lam quay người lại, nhìn thấy một bác gái mặc đồng phục vệ sinh đang dọn dẹp thùng rác đầy ắp rác rưởi.

Cô khẽ gật đầu, lên tiếng nói: "Bác ơi, cháu muốn hỏi du thuyền trước đó đỗ nơi này đi đâu rồi?"
Người được gọi là bác gái kia, thân thể khẽ run lên, đứng thẳng người, cánh tay duỗi ra, chỉ về phía du thuyền còn có thể thấy được mơ hồ trên mặt biển: "Kia kìa, đã về từ sớm, đi được một lúc lâu rồi"
"Cái gì? Đã về rồi ạ?" Thẩm Ngọc Lam dậm chân một cái, cô cùng lắm chỉ ngủ trên mặt bàn một lát, tại sao lại vứt cô một mình ở đây?

Cô lấy điện thoại di động ra xem, ngoại trừ mấy cuộc điện thoại và tin nhắn của Hạ Phong ra, cũng không có cuộc điện thoại nào của Cao Nhã Uyên, nghĩa là cô ta không hề tìm cô.

Không phải là cô ta muốn rời đi thì phải nói một tiếng với cô sao?
Nghĩ đến điều này, cô có phần không hiểu nhưng vẫn bấm điện thoại gọi cho Cao Nhã Uyên.

"Ồ, chị đấy à"
"Tổng giám đốc Cao, các cô trở về rồi sao?" "Đúng thế, chị về rồi à?".

Thẩm Ngọc Lam chau mày, về rồi? Người cô còn đang ở trên đảo, về rồi cái gì?
"Tôi, tôi còn đang ở trên đảo đây"
"Chị còn đang ở trên đảo? Nhưng ban nãy Liễu Tự nói chị đã trở về mà."
Tiếp theo...!điện thoại không có tín hiệu.

Thẩm Ngọc Lam đi đi lại lại, có chút nóng nảy.


"Cô gái, cô muốn trở lại thành phố, đúng không?"
Thẩm Ngọc Lam vừa quay đầu lại, nhìn thấy là bác gái bảo vệ môi trường vừa mới bắt chuyện, khẽ gật đầu.

"Vậy cô đi về phía bên kia đảo đi, bên đó có một tàu chở khách, hiện tại ước chừng còn có thể kịp bắt được một chuyến cuối cùng đi thành phố"
Thẩm Ngọc Lam nhìn theo hướng tay bác gái chỉ, không kịp nghĩ nhiều cảm kích gật đầu: "Bác gái, thật sự là rất cảm ơn bác." Nói xong nhanh chóng đi đến phía đông của hòn đảo.

Nhìn theo bóng lưng mảnh khảnh càng ngày càng xa, bác gái kia gỡ hết quần áo trên người

và mũ trên đầu ném vào thùng rác bên cạnh, rồi lấy điện thoại di động ra nhanh chóng gửi đi tin nhắn: “Mọi chuyện đã ổn thỏa, đừng quên thực hiện lời hứa đã đáp ứng với tôi:
Mà vào giờ phút này, bên trên du thuyền cao cấp: "Ôi, anh Nhất Phàm, chị Thẩm còn đang ở trên đảo, trước đó khi bữa tiệc kết thúc, em đã tìm một vòng nhưng không thấy chị ấy, sau đó Liễu Tự nói chị ấy đã trở về, nên em cũng không để ý, chuyện này...!Điện thoại lại không có tín hiệu, anh nói xem chị ấy là một phụ nữ, trời thì tối rồi, bây giờ phải làm sao đây?" Cao Nhã Uyên cầm di động, trên mặt rõ ràng là có lo lắng nhưng sau khi xem xong tin nhắn lại dần hiện ra nét cười mơ hồ.

Ánh mắt Ninh Nhất Phàm trầm xuống, nhìn về phía Liễu Tự: "Chuyện gì đã xảy ra?"
Liễu Tự sờ mũi một cái, anh ta nghe Hạ Phong nói vậy.

Anh ta ra khỏi khách sạn nghe điện thoại, gặp Hạ Phong, hỏi Thẩm Ngọc Lam ở đâu thì Hạ Phong nói cô về sớm rồi.


"Hạ Phong nói cô ấy đã trở về" Trên đầu Liễu Tự bắt đầu đổ mồ hôi, nhỏ giọng nhắc lại.

"Đi bảo lái thuyền quay lại" Mặt Ninh Nhất Phàm không thay đổi nói.

Trong lòng Cao Nhã Uyên trầm xuống, nhìn về phía Ninh Nhất Phàm, chỉ là một người đã từng là bảo mẫu, hiện tại là nhân viên mà thôi có cần phải như thế không? Chẳng lẽ, đúng như Cao Sơn nói, anh động lòng đối với người phụ nữ kia?
Sau một lát, Liễu Tự trở về nói sắc trời đã tối, khoảng cách vừa đi vừa về quá xa, lái thuyền nói như vậy không an toàn lắm.

Mặt Ninh Nhất Phàm tái mét, anh đứng dậy đi tới đầu thuyền, nhìn sắc trời bên ngoài một lát: "Cậu gọi điện thoại cho khách sạn trên đảo, bảo bọn họ bố trí một chiếc xe đưa cô ấy trở về"
.



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện