Cuối cùng thì Lý Linh cũng không thể vào trong được, bà ta đi lòng vòng một hồi mới tìm ra cái gọi là cánh cửa bên trái để vào bệnh viện.
Lúc tìm thấy phòng bệnh của Thẩm Mẫn, cũng là là hơn nửa tiếng sau.
Trong phòng bệnh.
Thẩm Mẫn vẫn nằm liệt trên giường, Hạ Tinh Thần đang cầm điều khiển bật chương trình ti vi cho mẹ mình xem, nghe thấy bên ngoài có tiếng gõ cửa, Hạ Tinh Thần chỉ nghĩ đó là y tá hay bác sĩ tới, cô vội vàng đặt điều khiển xuống, đi qua gian phòng nhỏ rồi đi tới mở cửa ra.
Vừa mở cửa ra, cả người bên trong lẫn bên ngoài phòng bệnh đều sững người một lúc.
Hạ Tinh Thần là người tỉnh táo lại trước, cô cau mày, bất giác muốn đóng cửa lại, chỗ này của hai mẹ con cô không hoan nghênh Lý Linh.
"Hạ Tinh Thần?" Lý Linh tỉnh táo lại, bà ta trố mắt nhìn cô rồi hỏi: "Sao cô lại ở đây?"
"Đáng ra câu này phải là tôi hỏi dì mới đúng chứ? Dì tới đây làm gì?"
Lý Linh nhìn Hạ Tinh Thần một lượt từ đầu đến chân.
Nhìn bộ dạng cô đâu có giống người bệnh cần người đưa cơm tới mấy ngày liền, giác quan thứ sáu của phụ nữ quả thật rất đáng sợ, bà ta lập tức đẩy Hạ Tinh Thần ra rồi đi vào trong phòng.
Hạ Tinh Thần muốn ngăn bà ta lại nhưng động tác của Lý Linh rất thô bạo và ngang ngược, rã ràng cô không phải đối thủ của bà ta, chẳng mấy mà Lý Linh đã đi được vào trong phòng bệnh, bà ta lập tức nhìn thấy Thẩm Mẫn đang nằm trên giường xem ti vi.
Bà ấy mặc đồ bệnh nhân, khoác thêm áo choàng bên ngoài đang ngồi dựa vào đầu giường, tóc buông xõa xuống, trông rất yếu ớt, trông bà ấy gầy rộc đi, xanh xao hơn so với nhiều năm trước, nhưng ngược lại lại có vẻ gì đó điềm đạm, đáng thương.
Mặc dù đã năm mươi tuổi nhưng nhìn Thẩm Mẫn vẫn giữ được nét dịu dàng, thùy mị vốn có.
Lý Linh vừa nhìn thấy bà ấy, bà ta không bao giờ ngờ được người được Hạ Quốc Bằng đích thân xuống bếp nấu cơm cho mỗi ngày lại là Thẩm Mẫn, vậy mà lại là bà ấy! Lý Linh đứng tại chỗ, chỉ thấy đầu óc choáng váng, trong lòng lửa giận bốc lên ngùn ngụt.
Thẩm Mẫn cũng nhìn thấy Lý Linh, bà ấy cũng thấy bất ngờ, nhưng nếu Lý Linh lòng tràn đầy căm hận thì bà lại cảm thấy nghi ngờ nhiều hơn, bà nhìn về phía con gái mình đang đi vào phòng đằng sau Lý Linh, dường như đang muốn hỏi cô rằng tại sao Lý Linh lại ở đây.
Bà không muốn gặp người phụ nữ này.
"Mẹ, mẹ ngủ trước đi." Hạ Tinh Thần đi vào, cô nhanh chóng tiến gần tới cạnh giường bệnh, gương mặt bình tĩnh, sau đó từ từ hạ giường thấp xuống.
"Tôi còn nói...!sao dạo này Hạ Quốc Bằng lại kỳ lạ như vậy!" Lý Linh vừa mở miệng, giọng điệu đã trở nên run rẩy, bà ta nhìn chằm chằm vào Thẩm Mẫn, giống như muốn đâm thủng người bà ấy: "Hóa ra là ở bên cạnh người đàn bà này! Thẩm Mẫn, bà được lắm! Bỏ đi hơn mười năm trời, tôi còn tưởng rằng bà hào phóng độ lượng, không chấp nhặt chuyện giữa tôi và Quốc Bằng, hóa ra bà cũng chỉ là loại người bên ngoài một đằng bên trong một nẻo! Giờ thấy cuộc sống của Hạ Quốc Bằng trở nên tốt đẹp, thấy chúng tôi yêu thương nhau nên mới nảy sinh lòng ghen tức, định quay về phá hoại gia đình người ta, có đúng không?"
Thẩm Mẫn nghe không rõ mấy câu chất vấn của Lý Linh, bà không hiểu sao mình đang yên đang lành trong bệnh viện lại đụng phải người phụ nữ này, nhưng bà ấy thấy Lý Linh tỏ ra ngang ngược không nói đạo lý như vậy thì cũng vô cùng tức giận.
"Mặc dù tôi không biết tại sao bà lại vô duyên vô cớ cho rằng tôi có qua lại với chồng bà, nhưng hôm nay nhìn thấy bộ dạng hùng hổ không biết liêm sỉ tới đây làm loạn này thì tôi cũng có thể đoán ra những năm qua hai vợ chồng các người chung sống thế nào! Yêu thương nhau ư? Nếu hai người thật sự yêu thương nhau thì hôm nay bà đã không phải xông vào phòng bệnh chỗ tôi nhìn gà hóa quốc rồi!" Hiếm lắm mới thấy Thẩm Mẫn nói năng nghiêm nghị như vậy, bà nói xong bèn quay ra bảo Hạ Tinh Thần: "Giúp mẹ tiễn khách, sao này đừng cho loại người này vào đây nữa, đỡ ô nhiễm không khí!"
Hạ Tinh Thần gật đầu!
Thẩm Mẫn lạnh nhạt ném cho Lý Linh một cái liếc mắt, dáng vẻ không chấp nhặt gì Lý Linh, mà thực sự cũng chẳng có gì đáng để bà phải bận lòng, đều đã qua rồi, hồi còn trẻ bà từng không cần mặt mũi níu kéo Hạ Quốc Bằng, giờ đây, bà chẳng còn muốn dây dưa gì tới bọn họ nữa.
Nhưng Lý Linh