Trong lòng Hạ Tinh Thần vô cùng hối hận, nhưng lại không thể giải thích.
Chỉ nói: “Hai ngày tới tôi đi công tác ở bên ngoài, sau khi trở về thì lúc nào cũng được.”
“Cũng được, đúng lúc hai ngày tới nhà họ Bạch cũng không có thời gian.
Ngày hôm qua cô đã làm loạn ở trước cổng nhà họ Bạch lâu như vậy.
Chắc hẳn cô cũng đã nhìn thấy Lan Diệp tới đây vào buổi tối phải không?” Lão phu nhân không vòng vo mà nói thẳng vào vấn đề.
Hạ Tinh Thần mím chặt môi không nói gì.
Lông mĩ khẽ rũ xuống, lại nghe thấy lão phu nhân tiếp tục nói tiếp: “Tối nay là bữa tiệc của nhà họ Bạch, Lan Diệp cũng sẽ đến.
Lan Diệp và Bạch Dạ Kình là bạn bè lớn lên cùng nhau, rất thân với nhau.
Lần gặp mặt này, cả hai nhà họ Bạch và họ Lan đều rất vui vẻ, cho nên đến lúc đó kính xin cô Hạ đừng gọi điện đến làm phiền Bạch Dạ Kình.
Tôi tin rằng cô Hạ chắc chắn không giống với mẹ của cô, nhất định là một người hiểu chuyện, là một cô gái có phẩm chất và lòng tự trọng, cho nên phải làm như thế nào, tôi nghĩ chắc cô sẽ hiểu.”
Hạ Tinh Thần sững người một lúc rồi nói: “Ngài đã từng đi tìm mẹ tôi sao?”
“Lời tôi nói chỉ có vậy thôi.
Cô Hạ, hi vọng cô tự hiểu lấy, một nghìn vạn tôi đã đưa cho mấy người rồi, những điều tôi nói tôi đã làm được.
Trước khi chúng ta còn có thể nói chuyện, thì cô hãy tự hiểu được thế là nào tiến lùi – một cô gái như vậy mới gọi là thông minh.” Giọng điệu của phu nhân bạch không nhanh không chậm, nhưng căn bản không muốn nghe câu trả lời của Hạ Tinh Thần, cuối cùng thậm chí còn không cho cô cơ hội nói chuyện, bà ấy nói: “Vậy thôi, tôi cúp đây, hy vọng mấy ngày nữa có thể gặp cô Hạ.”
Đến cuối cùng, lời nói của phu nhân khách khí như vậy, nhưng mà ngữ điệu lại hùng hổ dọa người.
Hạ Tinh Thần cúp điện thoại xong, ngồi ở đó, trong lúc nhất thời đủ loại cảm xúc không ngừng trào dâng, trong lòng cảm thấy khó chịu cùng vô lực, trong ngực như có tảng đá lớn đè nặng khiến cho cô không thở nổi.
Cô thậm chí còn không biết mình rốt cuộc sai cái gì, ngay từ đầu chuyện sinh con cô đã không có quyền lựa chọn...!Về sau cô cũng thật lòng đối với anh...!
Thế nhưng mà kết quả là trong mắt nhà họ bạch cô lại là người trèo cao và đeo bám...!
“Cô à, cô vui lòng ngắt điện thoại, thắt chặt đai an toàn, chuyến bay của chúng ta sắp bắt đầu rồi ạ.” Tiếp viên hàng không lại bắt chuyện với cô.
Cô còn đang mải đắm chìm trong suy nghĩ của mình còn chưa kịp lấy lại tinh thần.
Dư Trạch Nam lấy điện thoại trong tay cô, thẳng tay tắt nguồn.
Sau đó lại khom người qua thắt đai an toàn giúp cô.
Hạ Tinh Thần nhìn gáy của anh, nhẹ giọng hỏi: “Có phải trong thế giới của người có tiền có quyền các anh thì tình yêu và thân phận không có sự công bằng?”
Dư Trạch Nam giật mình ngẩng đầu lên.
Trong mắt cô nhuốm một tầng thê lương, khiến cho người khác phải đau lòng.
Thế nhưng anh lại nói thẳng: “Nếu như ngay cả thân phận còn không có công bằng, thì trong tình yêu sao lại có công bằng? Bốn chữ môn đăng hộ đối, nếu như không có thực tế chống đỡ thì nó cũng không thể tồn tại lâu như vậy.”
Lông mi của Hạ Tinh Thần khẽ rung lên, quay mặt ra ngoài nhìn ra ngoài cửa sổ.
Vẻ mặt buồn bã.
Anh...!Chắc không thực sự cùng Lan Diệp...!
Chỉ cần nghĩ đến loại khả năng này, trong ngực lại ẩn ẩn đau.
...!
Chạng vạng tối.
Bạch Dạ Kình đi đón Hạ Đại Bạch, lão phu nhân cho địa điểm ở “Thập An Công Quán”.
“Thập An Công Quán” là nhà hàng nổi tiếng nhất ở Kinh Đô, tòa nhà hình bát giác nằm ở ven sông, phong cảnh rất tốt.
Ngày thường, khách ở đây đều là khách quý ở Kinh Đô, có tiền cũng chưa chắc đã có thể đến được nơi này.
Sáu chiếc xe liên tiếp dừng lại, Lãnh Phi cung kính mở cửa xe, Bạch Dạ Kình nói: “Cậu không cần theo vào đâu, cứ chờ ở ngoài này.”
Anh chỉ đến đón con mà thôi.
“Vâng, thưa ngài.” Lãnh Phi bước qua một bên.
Một mình Bạch Dạ Kình đi vào trong công quán.
Trong công quán từ nhân viên phục vụ đến ông chủ công quán đều ra đón tiếp.
“Ngài tổng thống, mời đi bên