Anh đi được nửa đường thì phát hiện ra cô không theo kịp, bèn dừng chân, đứng ở trên cầu thang xoắn ốc nhìn xuống cô ở phía dưới.
Mặc dù anh không nói gì, nhưng cô có thể cảm giác được ánh mắt kia đang dán chặt lên người mình, cô vô cùng ăn ý xoay người lại.
“Đi lên đây.” Anh mở miệng.
Hạ Tinh Thần khẽ gật đầu với anh, môi khẽ mấp máy: “Em biết rồi.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn hơi hơi mỉm cười.
Kể từ khi biết hai người bọn họ không có chung huyết thống, thì tâm tình của cô trở nên thoải mái không sao kể siết được.
Cảm giác tội lỗi cũng không còn nữa.
Thím Trần cười nói: “Phu nhân đi nhanh lên đi, đừng để cho ngài Tổng thống phải nóng lòng chờ.”
“Vậy tôi đi lên đây.” Cô vui vẻ đáp lời.
Quản gia nhắc nhở: “Phu nhân, còn chưa tới hai mươi phút nữa là tới giờ dùng cơm.”
Cô vẫn còn chưa thích ứng được với cách xưng hô ‘phu nhân’ kia, nhưng cũng không uốn nắn lại, chỉ gật đầu nói: “Tôi sẽ xuống đúng giờ.”
Sau khi nói xong, cô bước nhanh lên trên tầng.
Nhìn dáng vẻ hạnh phúc kia, giống như đứa trẻ con được thưởng kẹo vậy.
Cô đi được nửa đường bèn ngẩng đầu lên đối diện với ánh mắt của anh, ánh mắt của cô chạm vào tầm mắt sâu thẳm của anh, nụ cười trên mặt cô càng hằn sâu hơn, bước chân cũng trở nên nhanh hơn.
Quản gia và mấy người giúp việc nhìn bóng lưng của hai người họ, trong lòng cũng cảm thấy vui vẻ và yên tâm.
Đã sống với nhau lâu như vậy, bọn họ biết rất rõ tính tình của cô Hạ, hiền lành, ôn hòa, thân thiện với mọi người, nếu nói đến đệ nhất phu nhân của nước S, thì cô thích hợp hơn so với Tống Duy Nhất gấp trăm ngàn lần.
Bạch Dạ Kình đi chân trần vào phòng ngủ.
Đi đến phòng thay quần áo, anh tháo cà vạt trên cổ xuống.
ngôn tình ngược
Bàn tay thon dài của anh cởi từng cái cúc áo sơ mi, dáng vẻ ấy nhìn cực kỳ hấp dẫn.
Hạ Tinh Thần đi vào theo, đứng yên ở chỗ cái gương trước mặt anh, nghiêng đầu nhìn anh: “Anh muốn nói cái gì với em?”
Bạch Dạ Kình cúi đầu nhìn cô: “Không, chỉ là...”
Ánh mắt của anh càng sâu hơn, lộ ra vẻ nguy hiểm chết người, giọng nói mang theo mấy phần cám dỗ: “Còn có chuyện rất quan trọng muốn làm cùng em.”
Giọng nói đó, cùng với ánh mắt như ẩn chứa tư vị sâu xa nào đó.
Hạ Tinh Thần nhớ tới những lời trêu chọc lúc trước của anh ở trong xe, ngay lập tức, trái tim cô đập rộn lên, cô vừa ngượng ngùng vừa giận dữ trừng mắt nhìn anh, xoay người muốn đi.
Bây giờ trời còn chưa tối!
Nhưng mà, anh nào để cho cô đi dễ dàng như vậy, anh vươn cánh tay dài ra, trực tiếp ngăn cô lại, tiếp theo đó, anh nhẹ nhàng dùng sức, kéo cả người cô quay lại.
Thân thể mềm mại của cô nhào vào vòng ngực của anh.
Cái miệng nhỏ nhắn mấp máy, vừa muốn nói cái gì đó, Bạch Dạ Kình đã hôn xuống.
Từ trước đến nay, anh đều bá đạo như vậy, nghĩ cái gì thì làm cái đó.
Cô thở dốc, lui về phía sau một bước, lại bị anh đẩy dựa lưng vào chiếc gương phía sau.
Cô thôi không giãy dụa nữa, để mặc cho anh kéo lại, tay ôm lấy cổ của anh.
Mới chỉ cách xa có mấy ngày, mà bọn họ đã giống như cách xa cả thế kỷ vậy.
Một lần nữa cảm nhận được hơi thở của người đàn ông, cảm thụ được nhiệt độ cơ thể của anh, cô cũng dần bị cuốn theo.
Những chua xót cay đắng trước kia, bây giờ chỉ còn lại niềm say mê ngọt ngào, tất cả các loại cảm xúc đan xen lẫn nhau, khiến cho cô quên đi hết cả dè dặt.
Cô khẽ rên lên, nhón chân lên hôn đáp lại anh.
Cả hai cùng cảm nhận bờ môi mềm mại của đối phương, đầu lưỡi quấn quýt lấy nhau, thân thể cô dần trở nên vô lực, người anh cũng dần dần nóng lên.
Hạ Tinh Thần thích cảm giác hôn như vậy.
Nhưng mà cho tới bây giờ, anh chưa bao giờ là người biết hai chữ ‘dịu dàng’, một khi đã hứng tình thì càng không thể nào khắc chế.
Bàn tay anh suồng sã thọc vào trong quần áo của cô.
Cô trở nên tỉnh táo hơn, bắt lấy bàn tay không an phận của anh, hốc mắt đã ướt át, bàn tay mềm mại dần trở nên run rẩy: “ Dạ Kình, chờ lát nữa…”
“Không chờ được.”
Anh đã gần như cởi hết quần áo của cô xuống.
Bởi vì kịch liệt, mà có chút thô bạo.
Nhưng bây giờ vẫn là ban