Ra khỏi cửa hàng, Hạ Tinh Thần gỡ tay mình ra khỏi tay Hứa Nham.
Dường như lúc này Hứa Nham mới nhận ra, nhìn bàn tay hai người vừa tách ra nói: “Xin lỗi, vừa nãy có lẽ anh đã nhiều chuyện rồi.”
Cô lắc đầu: “Em biết là anh muốn giải vây cho em, nhưng chuyện vừa rồi chắc là đã khiến Hạ Tinh Không hiểu lầm.”
“Xin lỗi, vừa nãy anh thật không phải, đã lợi dụng em.” Anh ta thẳng thắn nói lời xin lỗi.
Vừa rồi nắm lấy tay cô rời khỏi, quả thật là cố ý.
Muốn để cho Hạ Tinh Không hoàn toàn hết hy vọng, giữa hai người bọn họ, tuyệt tình còn tốt hơn nhiều so với việc cứ lằng nhằng dây dưa mãi.
Hiện giờ, toàn bộ tâm tư đầu óc của anh ta đều là Tinh Thần, chỉ muốn lúc nào cũng có cơ hội để được gặp cô, còn với Hạ Tinh Không thì thật sự là ngay cả chút ý nghĩ qua quýt cũng không còn.
Hạ Tinh Thần lại không hề để ý, còn an ủi anh ta: “Không cần cảm thấy có lỗi.
Dù sao cô ta ghét bỏ em cũng không phải là chuyện một chốc một lát.
Kể cả không xảy ra chuyện vừa rồi thì việc hai người chia tay, cô ta chắc chắn cũng sẽ đổ hết tội tình lên đầu em.
Thêm một chuyện hay bớt một chuyện cũng chẳng có gì khác nhau.”
“Cô ta không có sự chín chắn như em, tính tình lúc trước cũng chẳng như bây giờ.”
Hạ Tinh Thần cười: “Anh ngây thơ quá.”
Nhưng Hạ Tinh Không không ngại phiền hà mà diễn kịch trước mặt anh ta nhiều năm như vậy, cũng không thể trách anh ta ngây thơ được.
“Không nhắc đến cô ta nữa.” Hứa Nham cong môi mỉm cười: “Xe của anh đỗ ngoài kia, đi thôi, chúng ta tranh thủ thời gian gặp ba em thêm được chút nào hay chút ấy.”
“Ừm.”
Hạ Tinh Thần gật đầu, chân bước nhanh hơn đi theo Hứa Nham.
Lúc lên xe, Hứa Nham cầm túi quần áo mình đang xách trong tay đưa cho cô: “Của em, em cầm đi này.”
Thật ra không cần hỏi, anh ta cũng biết chiếc áo sơ mi này là mua cho ai.
Không ngờ Hạ Tinh Thần lại nói: “Bây giờ nó là của anh.”
“Anh!”
“Đúng vậy, vừa rồi là anh thanh toán, không phải của anh thì của ai?”
“Anh biết đây là quà em mua tặng cho người khác, em cầm lấy tặng cho người ta đi.” Hứa Nham cầm áo đưa cho cô.
Hạ Tinh Thần không nói gì ngồi vào trong xe, xoay người để đồ ra hàng ghế phía sau, thấy Hứa Nham nhìn mình, cô mỉm cười: “Em không định tặng cho anh ấy.”
Anh ta nhìn cô.
Cô hơi nhún vai, cười tự giễu: “Em với anh ấy có quan hệ gì đâu chứ, ngược lại việc tặng áo còn không bằng nói một câu chúc mừng sinh nhật, làm vậy cũng không khiến người khác hiểu lầm.”
Hiểu lầm.
Hứa Nham nghiêm túc cân nhắc về hai chữ này.
Định hỏi gì đó nhưng thấy sắc mặt của cô lộ ra vẻ ủ dột buồn bã, nên cũng không nói gì.
Anh ta chỉ cười: “Anh có thể xem như đây là quà em tặng anh không?”
“Được chứ, coi như đây là quà đáp lễ cho việc anh đưa em đi gặp ba em, thế nào?”
Hứa Nham cười: “Thế thì anh không khách sáo mà nhận lấy vậy.”
Hai người lái xe chạy đến bệnh viện Bối Tư Viễn.
Đài radio đang phát một bản nhạc buồn, Hạ Tinh Thần ngồi ở ghế phụ không biết cô đang suy nghĩ chuyện gì, suốt cả quãng đường dài đều không hề nói chuyện, chỉ lẳng lặng trầm tư phóng tầm mắt ra ngoài cửa sổ.
Hứa Nham lại hy vọng đoạn đường này có thể xa thêm một chút, lại xa thêm chút nữa, tốt nhất là cứ như vậy mà đi, đi suốt một đời.
Trong tiếng nhạc du dương, những hình ảnh về mối tình đầu vài năm trước tầng tầng lớp lớp hiện về trước mắt Hứa Nham.
Anh ta không nhịn được, dùng ánh mắt tràn ngập thâm tình nhìn về phía cô.
“Bíp bíp bíp” đột nhiên có tiếng còi dồn dập chợt vang lên.
Hứa Nham thu ánh mắt lại, lập tức hoàn hồn, chỉ thấy một chiếc xe tải từ bên phải đang điên cuồng lao tới, xông thẳng đến phía Hạ Tinh Thần đang ngồi ở ghế phụ.
Lúc này Hạ Tinh Thần mới hoàn hồn, giật nảy mình, quên luôn phải phản ứng ra sao.
Tiếp đó, tiếng phanh xe chói tai vang lên, Hứa Nham dùng tốc độ nhanh nhất để đánh lái, chiếc xe đảo chiều một cách thô bạo, một tiếng vang rầm đinh tai nhức óc, xe tải vốn sắp đâm vào bên ghế phụ, giờ đã đâm sầm vào bên ghế lái.
Cơ thể Hạ Tinh Thần bị húc văng ra ngoài, nhưng mà nhờ có hành