Hạ Tinh Thần không dám suy nghĩ nhiều.
Chờ sau khi tắm rửa xong đã là mười phút sau, Hạ Tinh Thần ôm cậu bé ra khỏi phòng tắm, kết quả, người ngồi trong phòng khách đâu rồi?
Cô nhìn quanh một vòng rồi nhìn về phía cửa, quả nhiên giày của anh không còn nữa.
"Ơ, Tiểu Bạch đi rồi sao?"
"Ừ, có vẻ là như thế." Hạ Tinh Thần nhỏ giọng nói.
Cô bế đứa bé vào phòng ngủ, sau khi đắp chăn cho đứa bé xong mới đóng cửa đi ra ngoài.
Cô theo bản năng bước tới cửa, mở cửa nhìn ra bên ngoài.
Hành lang dài vắng tanh.
Cô lại không nhịn được đi đến bên cửa sổ nhìn xuống tầng dưới, dưới ánh đèn đường, chiếc xe bắt mắt cũng không còn nữa.
Có vẻ như anh đã thực sự đi rồi…
Trong lòng Hạ Thiên Tinh xẹt qua một tia cô đơn, tiếp đó lại cảm thấy mình lo được lo mất như vậy có chút buồn cười.
Cô gạt những suy nghĩ lộn xộn này đi, ngồi trên sô pha định thu dọn một chút những thứ vừa mua.
Ánh mắt vô tình nhìn thấy đồ vật trên bàn, cô dừng lại một lúc.
Trên cái bàn nhỏ không biết từ khi nào đã đặt hai món đồ khác nhau, một là băng dán cá nhân, một là kem trị sẹo.
…
Hạ Tinh Thần hơi chớp mắt, nhìn ngón tay của mình vừa bị cứa rách trong siêu thị, ánh mắt lại nhìn xuống vết sẹo trên mắt cá chân, nhất thời trong lòng cảm thấy xúc động.
Băng dán cá nhân rõ ràng là vừa nãy mua trong siêu thị, cô lại không biết anh lấy lúc nào.
Môi cô hơi cong lên, dán băng dán cá nhân lên tay, lại rút tăm bông ra bôi thuốc trị sẹo lên mắt cá chân.
Tắm rửa xong, nằm trên giường.
Hạ Đại Bạch đang ngủ say sưa, cảm giác được cô đi tới, cái đầu nhỏ dụi vào lòng cô, nhẹ nhàng cọ.
Hạ Tinh Thần ôm chặt lấy thằng bé, xoay người tắt điện đi.
“Đại Bảo, Tiểu Bạch đi thật rồi sao?”
“Ừ.”
“Vậy mẹ thật sự không quay lại nữa sao?” Thằng bé lẩm bẩm, giọng nói rất nhỏ, có chút mơ hồ không rõ.
Hạ Tinh Thần khẽ “ừ” một tiếng.
“Vậy thì một mình Tiểu Bạch sẽ cảm thấy cô đơn thì phải làm sao?”
Hạ Tinh Thần không nói thêm gì nữa, chỉ vỗ vỗ đầu thằng bé: “Ngủ đi, sáng sớm ngày mai con còn phải đi học.”
Đứa bé rất nhanh đã ngủ thiếp đi.
Cô nằm trên giường nhưng mãi cũng chưa ngủ được.
…
Ngày hôm sau.
Vừa sáng sớm ra Hạ Tinh Thần đã làm bữa sáng rất thịnh soạn, một người lớn một trẻ nhỏ không ăn hết.
Hạ Đại Bạch nói: “Nếu có Tiểu Bạch ở đây thì tốt rồi, Tiểu Bạch chắc chắn có thể ăn hết hộ chúng ta.”
Hạ Tinh Thần thì không nghĩ là như vậy.
Anh đường đường là ngài Tổng thống, có lẽ là ăn không quen mấy món cháo thanh đạm và quẩy chiên của cô.
Ăn xong, Hạ Tinh Thần dẫn thằng bé đi rửa tay rửa mặt, kết quả vòi nước trong nhà tắm bị hỏng, bắn vào cả người cô khiến cô ướt sũng, đến cả đầu của nhóc con cũng dính nước.
Hạ Đại Bạch lại than thở: “Lúc này nếu như có Tiểu Bạch ở đây thì tốt rồi, Tiểu Bạch chắc chắn có thể sửa lại cho chúng ta.”
Trái một câu Tiểu Bạch, phải một câu Tiểu Bạch.
Hạ Tinh Thần sao có thể không biết tâm tư của thằng nhóc này chứ.
Cô lấy khăn bông lau sạch nước trên đầu cho thằng bé, giả vờ tức giận: “Nếu như con còn nhắc đến Tiểu Bạch với mẹ, sau này con đến ở với Tiểu Bạch đi, đừng quan tâm đến mẹ nữa.”
Hạ Đại Bạch bĩu cái môi nhỏ, không dám nói gì.
Chỉ khẽ giọng trách móc: “Hai người là cặp bố mẹ không thể khiến người ta bớt lo được mà.”
…
Ở một bên khác.
Dư Trạch Hạo gọi điện thoại cho Dư Trạch Nam, Dư Trạch Nam vừa quay về nước, ngủ đến mức mê mệt, không hề muốn tỉnh dậy, kết quả anh trai ở bên kia nổi giận, bảo anh ta đến đó trong vòng mười phút.
Vừa nghe thấy giọng điệu kia, anh ta nào còn dám ngủ nhanh chóng thay quần áo, lái xe thể thao đi đến đó.
Khi Dư Trạch Nam bước vào phòng làm việc của Phó Tổng thống, Dư Trạch Hạo đang đứng ở bên cửa sổ hút thuốc.
Mặc dù lần này anh ta thua Bạch Dạ Kình không ngồi lên được vị trí Tổng thống của nước S, nhưng tuổi còn trẻ mà có thể đảm nhiệm Phó Tổng thống đã là năng lực đáng kinh ngạc rồi.
Vì vậy, anh ta cũng vẫn luôn là đối thủ hàng đầu có thể kiềm chế và cạnh tranh với Bạch Dạ