Tịch Thần Hạn nhìn những cái sủi cảo xiêu xiêu vẹo vẹo ở trước mặt, một người từ trước đến nay đều kén chọn theo đuổi sự hoàn hảo như anh, từ sau khi ở bên Vũ Tiểu Kiều thì không biết đã bao nhiêu lần ăn những món ăn không có mùi vị và không có mỹ quan rồi, nhưng trong lòng anh vẫn cảm thấy vô cùng ngon.
Anh biết, đây là bữa tối mà Vũ Tiểu Kiều bận rộn cả ngày để làm cho anh, trong lòng anh đột nhiên có chút kích động, anh rất muốn bổ nhào vào người cô khiến cô nằm ngửa ra để hung hăng yêu chiều cô một phen.
Tịch Thần Hạn kéo Vũ Tiểu Kiều ngồi xuống, “Cùng nhau ăn.”
Vũ Tiểu Kiều tao nhã gắp một cái sủi cảo lên bỏ vào trong miệng.
Miếng đầu tiên hình như cũng được, nhưng so với sủi cảo bình thường thì sự chênh lệch hình như có chút xa.
Còn miếng thứ hai.....
Cô suýt nữa nôn miếng sủi cảo ra ngoài.
Cô nhìn Tịch Thần Hạn ăn rất ngon, thì có chút nghi hoặc nhìn anh, anh đang cố ý dụ cô mắc bẫy, muốn để cô thưởng thức tay nghề nấu ăn tồi tệ của cô sao?
“Đừng ăn nữa, rất khó ăn.” Vũ Tiểu Kiều cản anh lại.
Nhưng Tịch Thần Hạn không hề để ý đến cô, “Rất ngon.
Tôi thích.”
Trái tim của Vũ Tiểu Kiều đột nhiên cảm thấy chua xót, cô rất muốn ôm anh một cái.
Trên thế giới này, chỉ sợ là cũng chỉ có anh không chê cô nấu cơm khó ăn.
Ai dám nói Tịch Thần Hạn tai quái khó hầu hạ nữa thì cô nhất định sẽ đánh vỡ đầu người đó và nói với người đó rằng Tịch Thần Hạn rất dễ hầu hạ.
Tịch Thần Hạn phát hiện hốc mắt của Vũ Tiểu Kiều hơi ửng đỏ, “Sao mà lại khóc vậy?”
Vũ Tiểu Kiều nhanh chóng cúi đầu xuống lau khoé mắt, “Không có, là do bột mì bay vào mắt.”
Tịch Thần Hạn không nhịn được cười nhìn cái mặt hề của cô, anh đưa tay lên lau bột mì trên mặt cô.
Khi đầu ngón tay của anh chạm vào da cô thì hình như có một luồng điện đi theo lỗ chân lông của anh truyền đến tứ chi và toàn thân, cuối cùng truyền đến trên mặt anh, biến thành một mảng đỏ ửng....
Vũ Tiểu Kiều xấu hổ đỏ ửng mặt cúi đầu xuống, trái tim của cô đập thình thịch.
“Tôi nhất định.....” Học nấu ăn nghiêm túc, không khiến nụ vị giác của anh phải chịu tội nữa.
“Rót cho tôi cốc nước đi, bây giờ tôi rất cần nước.” Tịch Thần Hạn hơi than vãn nói.
Anh đã không còn hy vọng quá lớn về tay nghề nấu ăn của cô nữa rồi, nhưng có thể nấu chín, hơn nữa anh còn cảm thấy cũng được thì đã rất hiếm có rồi.
Gương mặt của Vũ Tiểu Kiều càng đỏ ửng hơn, cô nhanh chóng rót một cốc nước đưa cho anh.
Anh nhìn dáng vẻ xinh đẹp của cô, giống như một quả táo chín đỏ mọng, khiến người khác không nhịn mà thèm chảy nước miếng, lồng ngực anh trở nên nóng rực.
Yết hầu của Tịch Thần Hạn chuyển động lên xuống, anh kéo cô lại, hôn thẳng xuống đôi môi cô.
“Ựm.....”
Một nụ hôn bất ngờ, khiến cô không kịp đề phòng, mắt cô trợn trừng lên, ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Tịch Thần Hạn bất lực lắc đầy, “Bao nhiêu lần rồi, vẫn không học được cách hô hấp, đúng là một người phụ nữ ngu ngốc.”
Rõ ràng là anh quá bá đạo, cô vốn không có sức lực để chịu đựng được có được không.
Anh ôm lấy cô, sải bước đi về phía phòng ngủ......
.......
Đại học Strickland
Cung Cảnh Hào sải bước đi vào lớp, trong phòng học huyên háo đột nhiên trở nên yên tĩnh.
Cung Cảnh Hào sớm đã nghe nói, Tịch Thần Hạn đích thân đến trường học đón Vũ Tiểu, khiến nhiều người ngưỡng mộ đến mức đỏ cả mắt.
Còn bây giờ trường học đều đang xôn xao bàn tán về việc Tịch Thần Hạn yêu chiều Vũ Tiểu Kiều như thế nào.
Tâm trạng của Cung Cảnh Hào rất không vui, sắc mặt của anh ta hung ác nham hiểm quét khắp lớp một cái, đám bạn học đều lần lượt cúi đầu xuống.
“Chỗ này là trường học, các người nên thảo luận về vấn đề học tập.” Sắc mặt của Cung Cảnh Hào đen kịt quát lên nói.
Đám bạn học đều không dám lên tiếng, nhưng trong lòng bọn họ lại đang oán thầm, từ khi nào cậu Cung lại yêu việc học như vậy? Người dốt nát nhất trường chính là cậu Cung.
“Chứ không phải là bàn bạc những chuyện không liên quan đến việc học.
Nếu như yêu đương mà có thể lấy được bằng đại học của Strickland thì các người đều đi yêu đương đi.” Cung Cảnh Hào tức giận nói.
Đám bạn học thầm nhìn nhau, sao giọng điệu của cậu Cung lại giống thầy giáo như vậy?
Rốt cuộc anh ta phát điên cái gì vậy?
Bất bình thường như vậy!
Cung Cảnh Hào lại liếc nhìn đám bạn học trong lớp một cái, xác nhận trong lớp không có Vũ Tiểu Kiều thì sắc mặt của anh ta càng trở nên đen kịt hơn.
“Vũ Tiểu Kiều đâu?” Cung Cảnh Hào khẽ quát lên một tiếng.
Có một bạn học khẽ trả lời, “Đến một