Minh Tuệ nhìn chằm chằm bức ảnh trên màn hình điện thoại của Đỗ Văn Khang.
Cô nhớ rằng mình đã từng nhìn thấy biểu tượng này ở đâu đó, chỉ là nhất thời không nhớ ra được.
“Huyết Ưng.
Đó là trực thăng của Huyết Ưng, cô không cần phải giả ngu với tôi.” Đỗ Văn Khang nhếch môi: “Đào Minh Tuệ, chuyện liên quan tới Huyết Ưng, cô phải hiểu rõ hơn tôi chứ.”
Gã vẫn nhớ như in cảnh giác lưỡi dao lành lạnh kề sát mạch máu trên cổ, sống chết nằm gọn trong tay một người.
Người đó, là người của Huyết Ưng.
Gã cũng nhớ như in những lời người đó từng nói, “Đào Minh Tuệ là người của boss chúng tôi”.
Hôm nay đứng trước mặt gã, Đào Minh Tuệ lại tỏ vẻ chưa từng biết tới tổ chức này, ai mà tin nổi chứ.
“Không phải… Tôi thật sự…” Minh Tuệ lắc đầu, cố gắng lục tìm trong trí nhớ thông tin liên quan.
Tiếc rằng chẳng có chút tác dụng nào cả.
Đỗ Văn Khang dùng một ngón tay kề sát lên môi, khẽ “suỵt” một tiếng, ra hiệu cho cô đừng nói nữa: “Chuyện liên quan đến bọn họ, tôi không cần nói với cô, cũng không có trách nhiệm nói với cô.
Có điều, tin tức về Dương Quốc Thành, tôi đã đưa cho cô rồi.
Cô cũng nên thực hiện giao kèo đi chứ nhỉ?”
Gã đã bị người phụ nữ này chơi cho một vố một lần rồi.
Lần này, nếu cô còn dám giở trò, gã nhất định sẽ không để yên đâu.
“Hiện tại bản đồ không ở trong tay tôi…”
Đôi mắt Đỗ Văn Khang lóe lên tia sáng sắc lạnh, chăm chăm nhìn vào Minh Tuệ, như thể cô nói thêm một câu không hợp ý, gã sẽ nhào lên gϊếŧ cô ngay lập tức.
Cô lại thở dài một hơi: “Tôi cần có thời gian để vẽ lại.
Thế này đi, ngày mai tôi sẽ cho người mang tới cho anh.
Anh không mất công đi lại quá nhiều, cũng giảm bớt số người ra vào nơi này.”
Cô vẫn chưa quên thân phận hiện tại của mình, chính xác theo lời của Đỗ Văn Khang, là người vừa vượt ngục.
Chỉ cần cô bước chân ra khỏi cánh cửa của ngôi nhà này một bước, để người của nhà họ Hà phát hiện, sáng ngày mai cô sẽ lại được thức dậy trong trại tạm giam.
“Nhưng…” cô có chút ngập ngừng: “Anh có thể giúp tôi một việc nữa được không? Đối với anh việc này cũng chỉ là một cái nhấc tay thôi…” Cô không muốn nhờ vả Đỗ Văn Khang, nhưng chuyện này hiện tại chỉ có gã có thể giúp cô.
Lời hứa hẹn của Minh Tuệ khiến Đỗ Văn Khang thoáng yên tâm.
Hiện tại gã rất dễ nói chuyện, hất hất cằm ra hiệu cho cô nói tiếp.
“Tôi muốn ảnh của bố tôi, hiện tại hay quá khứ đều được.”
“Đúng là một yêu cầu đơn giản.” Đỗ Văn Khang nhếch môi: “Chờ đi, lát nữa sẽ cho người mang đến cho cô.
Ảnh hiện tại của ông ấy tôi không có, nhưng ảnh cũ, trong album ảnh của tôi có rất nhiều.”
Dừng lại vài giây, gã lại nói: “Cô rất quan tâm tới ông ấy nhỉ? Không hận ông ấy đã bỏ rơi mình sao?” Suy cho cùng, cách làm của Trần Quyết năm xưa chẳng khác gì so với Dương Quốc Thành hiện tại, không nói không rằng bốc hơi khỏi tầm mắt người phụ nữ của mình.
“Ông ấy là bố của tôi.” Ý của Minh Tuệ, là cô chỉ muốn biết bố mình trông như thế nào, không liên quan tới hận hay không.
Đỗ Văn Khang nhún vai: “Tùy cô.
Nhưng mà này… cô thật sự không suy xét tới chuyện về bên tôi đấy à? Xét ra thì tôi là con nuôi của bố ruột cô, chúng ta mới nên là một đôi trời sinh… Cô theo tôi, gọi là ‘thân càng thêm thân’ nhỉ?”
“Cảm ơn sự ưu ái của anh, nhưng mà không cần đâu.” Minh Tuệ rất dứt khoát: “Tôi không có hứng thú với anh.” Người đàn ông duy nhất khiến cô cảm thấy “có hứng thú”, cũng chính là người đang biến mất khỏi tầm mắt của cô – Dương Quốc Thành.
“Lăn lộn trong thế giới ngầm bao nhiêu năm tôi còn chưa từng nghe nhắc tới người nào rơi vào tay Huyết Ưng còn có thể trở về được.
Biết đâu Dương Quốc Thành đã sớm thành một cái xác không hồn rồi cũng nên.” Gã ghé sát vào Minh Tuệ mà nói.
Huyết Ưng nổi danh làm việc quyết đoán, thủ đoạn tàn nhẫn.
Người lọt vào tay bọn họ, khả năng sống