Tổng Tài Lạc Mất Vợ Yêu

20: Người Chồng Ưu Tú


trước sau


Chiếc xe ô tô sang trọng từ từ đỗ lại tại một khu chung cư cũ kĩ, nhìn vẻ bề ngoài khu chung cư này chẳng khác gì khu ổ chuột nghèo nàn.

Phong Duật Thần nhíu mày, liếc nhìn Phương Hân ngồi bên cạnh mình.

Cô thực sự sống trong căn nhà như vậy sao? Cuộc sống của cô khó khăn tới vậy ư?
Không hiểu vì sao, trong lòng anh dâng lên hàng loạt cảm xúc khó tả, cũng cảm thấy khó chịu vô cùng.

Thật muốn cho cô một mái nhà mới...!
Phương Hân nhận ra anh đang nhíu mày, bèn thản nhiên nói:
- Tôi đã nói là nhà của tôi Phong tổng tài sẽ không "độ" nổi rồi cơ mà.

Nếu đã chê rồi, tại sao còn khăng khăng đòi tới nhà cô ăn tối? Phong Duật Thần thối tha, thật là đáng ghét.

Đương nhiên là Phương Hân đã hiểu sai ý của Phong Duật Thần rồi.

Anh cảm thấy vô cùng oan ức, liền lập tức giải thích.

Cuộc đời anh sống từng ấy năm, chưa bao giờ anh phải luống cuống giải thích một chuyện vớ vẩn như vậy, nhất là giải thích với phụ nữ.

Chuyện này thật là nực cười mà!

- Không phải là tôi chê chỗ ở của em, mà là tôi...!
Phong Duật Thần còn chưa kịp nói xong thì Phương Hân đã lập tức cắt ngang lời nói của anh:
- Được rồi, tới rồi thì xuống xe đi.

Tôi sẽ đi chuẩn bị bữa tối.

Cô nói xong rồi quay sang Tiểu Duật Khang ngồi ở hàng ghế phía sau:
- Tiểu Duật Khang, con muốn ăn gì nào?
Phong Duật Khang phấn khích vô cùng, trước giờ toàn ăn cơm do các đầu bếp nổi tiếng nấu.

Bây giờ, thằng bé thật sự rất muốn ăn món ăn do chính tay Phương Hân nấu ra:
- Món gì cũng được ạ.

Cơm mẹ nấu vẫn là ngon nhất!
Lúc học ở nhà xem hoạt hình, Tiểu Duật Khang thường thấy người ta quảng cáo là "ngon như cơm mẹ nấu".

Vì thế ngay từ lâu rồi, thằng bé vẫn luôn ước ao được ăn cơm mẹ nấu.

Không hiểu vì sao, khi nghe câu này, Phương Hân cảm thấy xúc động, thật sự hạnh phúc vô cùng.

Thì ra cảm giác làm mẹ là như vậy, dù cô và Phong Duật Thần cũng chỉ là đang diễn kịch, nhưng cô vẫn cảm thấy vui mừng.

Nhìn Tiểu Duật Khang, cô cảm giác như nhìn thấy chính đứa con của mình vậy.

Cô thật sự rất muốn gặp lại con mình, dù chỉ nhìn từ xa thôi cô cũng chịu.

Phương Hân nở nụ cười hạnh phúc:
- Được rồi, vậy...mami sẽ nấu cơm cho con ăn nha.

Phương Hân không định xưng là mami với Tiểu Duật Khang đâu, nhưng cô lén liếc nhìn Phong Duật Thần một cái, thấy anh đang nheo mắt nhìn cô, như muốn nhắc nhở cô hãy nhớ tới bản hợp đồng vậy.

Phương Hân vội vã sửa lại từ ngữ xưng hô cho vừa ý Phong Duật Thần, nhưng cũng có chút miễn cưỡng.

Phong Duật Khang chỉ là thằng bé 5 tuổi, đương nhiên sẽ không nhận ra biểu cảm kì

lạ trên mặt của Phương Hân và Phong Duật Thần rồi.

Thằng bé vui vẻ reo lên:

- Yeah!
Cả ba người cùng nhau xuống xe, giống y như một gia đình trẻ hạnh phúc vậy.

Phong Duật Khang đòi được Phương Hân nắm tay, vì thế nên cô đành nắm tay thằng bé bước vào khu chung cư.

Theo sau là Phong Duật Thần, tựa như một người chồng đang từng bước dõi theo vợ con mình.

Khu chung cư này cũng có mấy nhà hàng xóm lâu năm với cô, khi nhìn thấy cô dắt tay một đứa trẻ con, sau lưng còn là một người đàn ông nữa, ai ai cũng tò mò muốn biết chuyện về Phương Hân.

Chẳng nhẽ cô đã kết hôn rồi sao?
Mấy bà dì lớn tuổi mới đi chạy bộ về, thấy vậy liền xúm lại tò mò hỏi:
- Hân Hân, cháu kết hôn khi nào thế?
- Hân Hân, đây là con trai của cháu sao? Chà, thật đáng yêu quá đi, vừa giống bố vừa giống mẹ nha.

Mấy bà dì mỗi người một cái miệng, khiến cho Phương Hân muốn chen mồm giải thích cũng không được.

Đành chờ bọn họ nói xong, cô mới lên tiếng:
- Dạ, không phải như vậy đâu ạ...!
- Ây da, chồng của cháu ưu tú quá đi.

Nhìn cái mặt quen quen, hình như là dì từng thấy ở đâu rồi thì phải.

Một bà cô vừa nhìn thấy Phong Duật Thần đứng ở phía sau lưng liền reo lên.

Thực sự là đẹp trai quá đi, ngay cả những người phụ nữ trung niên như dì ấy cũng phải bấm loạn.


Phong Duật Thần mỉm cười lễ phép cúi đầu coi như là chào hỏi.

Đột nhiên một bà thím khác như nhớ ra được gì đó, reo lên:
- A, đây không phải là Phong tổng tài của Phong thị ư? Mới mấy ngày hôm trước dì còn thấy cháu trên Tivi nè.

- Dạ.

Phong Duật Thần khi đứng trước mặt người lớn, lễ phép hết mực.

Phương Hân còn vô cùng bỡ ngỡ, chẳng nhẽ anh bị đa nhân cách chăng?
Cô khẽ kéo kéo tay áo vest của anh, muốn nhanh chóng vào nhà để tránh mặt mấy bà cô phiền phức này.

Phong Duật Thần hiểu ý, liền nhanh chóng ứng phó với mấy bà cô hàng xóm:
- Dạ, gia đình cháu xin phép vào nhà đây ạ.

Chắc bố vợ cũng chờ lâu rồi.

- Được rồi, mau mau vào nhà đi..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện