"Không thể nào..."
Giọng nói ấy, mùi hương ấy, và cả đôi mắt sâu thẳm lạnh lùng, khí chất băng lãnh nghiêm nghị so với bốn năm trước càng trầm ổn, đĩnh đạc đầy thu hút.
Ký ức của cô chầm chậm quay về cái đêm sinh nhật tròn mười tám tuổi, ánh mắt của người đàn ông đó đen thẫm nhìn cô đầy hàm ý, đôi môi mỏng hôn lên từng tấc da thịt cô, khóe môi nhếch lên thành nụ cười thâm trầm đẹp đẽ rồi nhấp mạnh từng đợt, để rồi lưu lại bảo bảo trong bụng cô...
Cả gương mặt khi anh say ngủ, hình ảnh quá khứ và hiện tại đan xen vào nhau. Nam Ngữ nắm chặt chiếc nhẫn trong tay, có phải là cô đã nghĩ nhiều quá nên hồ đồ rồi hay không? Đã bốn năm rồi, kí ức đã phai mờ đi không ít, hơn nữa lúc đó cô còn bị bỏ thuốc, căn bản là không thể nào chắc chắn được.
Ngày hôm đó cô đã rất hoảng loạn, bị bỏ thuốc rồi qua đêm với một người đàn ông lạ mặt, rồi còn về nhà liên tiếp chứng kiến cảnh bạn trai phản bội, người cha hết mực yêu thương cô chỉ vì tiền...Nam Ngữ chưa từng nghĩ tới mình sẽ mang thai, rồi còn một mình nuôi con, bây giờ nếu như thật sự người đàn ông năm xưa là anh thì liệu anh có đón nhận Gia Kỳ hay không?
Nam Ngữ vốn dự định cả hai mẹ con cứ sống nương tựa vào nhau như thế, cô không hề có ý nghĩ sẽ tìm cha cho thằng bé. Nhưng căn bệnh máu trắng quái ác này và cả khi ánh mắt buồn bã của Gia Kỳ khi nhìn những đứa trẻ có cha bên cạnh đã làm trái tim cô đau nhói...Thằng bé rất thông minh, không muốn hỏi vì sợ cô buồn nhưng cô biết con trai của cô đã tủi thân đến mức nào khi sinh ra đã không có cha, vậy nên nếu như Nam Ngữ thật sự được gặp lại người đàn ông kia một lần nữa, cô muốn thử đánh cược một lần, lấy tóc của anh ta đi xét nghiệm ADN.
"Ting!"
Âm báo tin nhắn vang lên, cô bèn hoàn hồn mở ra xem, là Hạ Lệ nhắn tin hỏi về buổi phỏng vấn. Bây giờ Nam Ngữ mới cuống quít chạy vào bên trong đài truyền hình.
Ở bên này sau khi Mộ Hàn lên xe, trông thấy bóng dáng vội vã của Nam Ngữ, bỗng nhiên khóe môi như có như không nhếch lên đầy hàm ý, thanh âm lạnh lùng cất lên với tài xế Vệ Lâm
"Đi thôi."
Khi vào đến nơi thì đã trễ mất vài phút rồi, bên trong chỉ còn lác đác vài người, Nam Ngữ chợt nắm lấy tay một cô gái gần đó hỏi xem đã kết thúc phòng vấn hay chưa. Cô gái đó trông thấy cô xinh đẹp nhưng trên người lại chỉ mặc một bộ quần áo bình thường để đi phỏng vấn thì khinh khỉnh ra mặt
"Tôi không biết!"
Nam Ngữ bối rối ngó nghiêng xung quanh tìm phòng phỏng vấn, thế mà tầm mắt lại xui rủi thế nào gặp đúng hai người đang thân mật ở góc không xa, cô tự nhủ trái đất này đúng là nhỏ thật, người không muốn gặp thì cứ xuất hiện trước mắt cô.
Vẫn là bộ dạng